Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đến lúc này Bào cũng chẳng màng đến việc lương tâm cắn rứt, gã bắt đầu liều mạng vu khống Hắc Phu. Gã miêu tả sống động như thật việc Hắc Phu đã khẩu chiến với Đình trưởng ra sao, rồi thẹn quá hóa giận thế nào, cậy mình võ nghệ cao cường mà vung nắm đấm đánh người...
Suốt lúc Bào trần thuật, Hắc Phu mím môi không nói một lời. Quý Anh nghe hết thảy, cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng.
“Chúng ta nguy rồi, nguy to rồi!”
Quý Anh thừa biết sự tình đã cực kỳ bất lợi. Hai câu hỏi mà Ngục duyện đưa ra, những lời chứng cuối cùng đều gây hại cho bên mình, nếu thật sự bị phán tội, y và Hắc Phu sẽ phải đối mặt với trọng hình!
Chưa nói đến tội cố ý hành hung vì đánh quan lại, nếu việc hai người họ tố cáo Đình trưởng Hồ Dương cưỡng đoạt công lao không thành thì họ còn phải đối mặt với tội danh vu cáo ngược! Chiếu theo luật pháp nước Tần, phạm nhân sẽ phải chịu hình phạt tương ứng với tội danh mà mình đã vu khống, đây chính là vu cáo ngược.
Hai tội cùng lúc, y và Hắc Phu chẳng những không xơ múi được tiền thưởng mà còn phải chịu trừng phạt nghiêm khắc. Có lẽ ngay ngày mai, trên mặt họ sẽ bị khắc chữ bôi đen, đọa làm nô lệ, bị đày ra biên cương làm thú tốt, thậm chí còn liên lụy đến gia quyến.
Phía bên kia, Đình trưởng Hồ Dương Trinh có lẽ thấy cán cân thắng lợi đang nghiêng dần về phía hắn ta nên nhất thời đắc ý vênh váo.
Xem ra tin tức truyền đến không sai, mấy thế lực ngầm của hắn ta vẫn có chút tác dụng. Tên thương nhân Bào này vốn dĩ nhát gan, chỉ cần dọa dẫm đôi chút là gã lập tức đứng về phía họ ngay.
Hắn ta bắt đầu tính toán xem sau khi thắng kiện sẽ ăn mừng thế nào, có lẽ hắn ta sẽ đến nữ lư (thanh lâu) trong thành vui vẻ một chuyến, rồi cùng đám nữ nhân luôn vây quanh hắn ta nhạo báng sự ngu xuẩn, không biết tự lượng sức mình của Hắc Phu...
Một tên Sĩ ngũ hèn mọn mà cũng dám cáo quan? Thật nực cười!
Đến lúc này, thương nhân Bào đã trần thuật xong xuôi.
Sau khi ghi lại những lời chứng mấu chốt đó, Hỉ đưa mắt nhìn hai người Hắc Phu:
“Các ngươi còn lời nào để nói không?”
Đây là cơ hội tự biện hộ cuối cùng của họ, nếu không số phận của họ chỉ còn biết phó mặc vào phán quyết của Hỉ.
Quý Anh chẳng còn cách nào khác, chỉ biết lẩm bẩm kêu oan nhưng đầu thì ngày càng gục thấp xuống...
Đúng lúc này, Hắc Phu đột nhiên bước ra, hắn chắp tay hỏi Hỉ:
“Thượng quan, tiểu nhân có thể hỏi thương nhân Bào và những người khác một câu không?”
Hỉ có chút kinh ngạc trước sự bình tĩnh của Hắc Phu trong lúc ngặt nghèo, ông ta gật đầu:
“Cứ hỏi đi, không phải ngại gì cả.”
Hắc Phu sải bước đến trước mặt thương nhân Bào:
“Ngươi nói ngươi tận mắt thấy ta vung quyền đánh Đình trưởng Hồ Dương đúng không?”
Bào cố sức ưỡn ngực, thẳng lưng: “Không sai.”
“Đánh mấy quyền?”
“Một... một quyền.”
Để lời chứng không quá xa rời sự thật, gã chỉ dám bịa chuyện rằng Hắc Phu chỉ mới đánh Đình trưởng một quyền đã bị mọi người xung quanh ngăn cản.
“Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có nhìn rõ rằng ta đã dùng tay nào để đánh hắn ta không?”
Hắc Phu giơ hai bàn tay lên, nhà hắn đời đời làm nông, đây là đôi tay quanh năm lao dịch, lòng bàn tay chai sần, cánh tay thô tráng mạnh mẽ, dường như chỉ cần động nhẹ là có thể bóp chết gã thương nhân Bào mặt dơi tai chuột kia...
Bào chột dạ lùi lại nửa bước, đôi mắt ti hí liếc ngang liếc dọc, không quyết định được, cuối cùng đành dựa theo thường thức mà khẳng định chắc nịch:
“Chắc là tay phải! Không sai, là tay phải!”
Hắc Phu cười mà không nói, lại xoay người hỏi đám người của Đình trưởng Hồ Dương:
“Các ngươi cũng khẳng định thấy ta vung quyền đánh người, vậy ta đã dùng tay nào để đánh người?”
Cầu đạo và đám Đình tốt đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đều chọn hùa theo lời thương nhân Bào:
“Là tay phải.”
Cuối cùng Hắc Phu đứng trước mặt Đình trưởng Hồ Dương Trinh. Hai người cao ngang nhau, bốn mắt nhìn nhau đầy thù hận, hôm nay không phải ngươi chết thì là ta mất mạng!
Hắc Phu cười lạnh: “Đình trưởng, chính người chịu đòn, chẳng lẽ lại không nhớ rõ?”
Đình trưởng Hồ Dương cảm thấy việc này chắc chắn có bẫy nào đó nhưng chuyện đã đến nước này, nếu hắn ta nói ra đáp án khác định sẽ khiến Ngục duyện sinh nghi, ngược lại biến khéo thành vụng. Hắn ta bèn mất kiên nhẫn chỉ vào tay phải Hắc Phu:
“Ngươi dùng tay phải đánh ta, đánh vào vùng bụng...”
Nói xong hắn ta còn vén áo lên, vùng bụng của hắn ta quả thực có một vết bầm nhạt, đó là do Đình trưởng sai một tên Đình tốt dưới quyền ra sức đánh vào.
Hắn ta vừa dứt lời, từ một góc công đường chợt vang lên một tràng cười lớn!
“Ha ha ha, nực cười, thật là nực cười!”
Khi mọi người định thần lại nhìn sang, gã cướp râu quai nón đeo gông xiềng tên Phan đang cười như được mùa, gã ta cười đến độ cả người run rẩy.
“Phạm nhân, vì sao ngươi lại cười?” Hỉ ngăn Ngục lại đang định tiến lên trừng phạt Phan lại.
Phan ngẩng đầu nói:
“Ta cười cho sự ngu xuẩn của tên Đình trưởng và gã thương nhân này. Ta nhớ rõ mồn một, Hắc Phu dùng tay trái rút kiếm sau đó cũng luôn dùng tay trái cầm binh khí, chính vì vậy mà bọn ta không lường được chiêu thức của hắn, mới bị trúng kế.”
“Lúc đánh tay đôi với ta, lực đạo tay trái của hắn cũng lớn hơn, hễ đấm vào người ta đều là dùng tay trái trước, đau đến thấu xương. Đình trưởng và thương nhân không biết, lại vu khống hắn dùng tay phải đả thương người, há chẳng rất nực cười sao?”
Phan vừa dứt lời, thương nhân Bào và Đình trưởng Hồ Dương lập tức ngây người như phỗng, trong công đường vang lên tiếng sột soạt của các văn lại đang thần tốc ghi chép lại lời chứng.
“Phải rồi, sao ta có thể dùng tay phải được chứ?”
Hắc Phu cũng vén ống tay áo bên phải lên, đưa tới trước mặt Lệnh lại Nộ, trên khuỷu tay phải của hắn có một vết thương đã đóng vảy:
“Thượng quan minh xét, tay phải tiểu nhân bị thương lúc bắt cướp, đến nay cử động vẫn còn bất tiện, sao có thể đả thương người?”
“Đại phu, quả thực như vậy.” Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, Nộ quay đầu bẩm báo.
Hỉ lộ ra vẻ kinh ngạc, đầy hứng thú lắng nghe Hắc Phu trần thuật. Còn tên Đình trưởng cùng gã thương nhân kia, sắc mặt đã sớm xám ngắt như tro tàn.
Hắc Phu chậm rãi bước ra giữa đại đường. Vào giây phút này, hắn đã trở thành nhân vật chính không thể tranh cãi của buổi xét xử này.
“Huống hồ đúng như lời Phan chứng thực, cho dù tiểu nhân không bị thương, nếu tiểu nhân thật sự ra tay với người khác thì vẫn luôn dùng tay trái trước. Còn vì sao ư...”
Hắc Phu nhe răng cười với bọn họ, lộ ra hàm răng trắng hếu, rồi giơ cao tay trái qua đầu, hệt như một vận động viên tuyên bố chiến thắng sau trận đấu:
“Bởi vì tiểu nhân là người thuận tay trái!”