Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 25. Mới tháng mười mà đã ăn Tết rồi sao? (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nước Tần là một quốc gia lấy tước vị làm gốc, để người ta vừa nhìn đã thấy rõ thân phận cao thấp, mỗi cấp bậc tước vị đều có dấu hiệu đặc thù riêng biệt.

Sĩ ngũ là tầng lớp bách tính lương dân, đúng như tên gọi, dấu hiệu là dùng một mảnh vải thô màu đen quấn quanh búi tóc.

Công sĩ là cấp bậc tước vị thấp nhất, dấu hiệu chính là tấm khăn vấn đầu màu nâu trên đỉnh đầu.

Dĩ nhiên chức Công sĩ cỏn con này thực chất chẳng có nghi thức phong tặng gì linh đình, chỉ là thay đổi mảnh vải trên đầu mà thôi, cũng không khiến người đời phải liếc mắt coi trọng, bởi lẽ trên phố xá kẻ đội khăn nâu bậc Công sĩ hằng hà sa số, cùng lắm chỉ nhận được ánh mắt ngưỡng mộ từ những Sĩ ngũ như Quý Anh mà thôi.

Hắc Phu vốn định bụng tới bái tạ Hỉ, nếu không nhờ Hỉ đề điểm, e rằng một kẻ mù luật pháp nước Tần như hắn đã hồ đồ ôm tiền thưởng mà rời đi rồi.

Nhưng Hỉ đã sớm về nhà, trái lại thuộc cấp của ông ta là Lạc lại cười vui vẻ đến chúc mừng Hắc Phu, còn cùng bọn họ hàn huyên vài câu.

Lạc nói cho Hắc Phu biết, huyện thượng sẽ lập tức hạ phát văn thư, lệnh cho xã, ấp nơi quê quán thay đổi ghi chép thân phận của hắn. Huyện lý cũng đem chứng minh và thông hành của Hắc Phu thay đổi toàn bộ, giờ đây trên chứng minh mới phát, hắn đã là “Công sĩ Hắc Phu” rồi.

Đồng thời quan phủ sẽ ban thưởng cho Hắc Phu theo đúng đãi ngộ của một Công sĩ gồm một mảnh ruộng, một đất ở, cụ thể là một trăm mẫu ruộng và khu đất nền rộng ba mươi bước vuông, Hắc Phu có thể tự mình xây cất nhà cửa trên đó. Tuy nhiên, thủ tục của những thứ này phiền phức hơn, cũng phải năm bữa nửa tháng mới xong xuôi.

“Đợi ngươi phục dịch canh tốt về xã ấp là có thể thấy được ruộng đất và nhà cửa của mình rồi, có thể quan phủ còn phân phối một tên bộc dịch tới giúp ngươi canh tác nữa đấy.”

Sau khi Lạc dặn dò xong xuôi mọi việc mới cười khổ nói thêm: “Cũng chỉ có Hỉ quân mới kiên trì thẩm án vào ngày mồng một thế này, chẳng cho bọn ta hưu mộc. Không nói nữa, ta phải nhanh chóng về nhà thôi nếu không lão phụ mẫu lại mắng ta.”

Nói xong Lạc vội vã rời đi, đột nhiên Lạc dừng bước, do dự một hồi mới vỗ vai Hắc Phu một cái, thu lại nụ cười rồi dặn dò: “Tới chỗ canh tốt bên đó, phải cẩn thận...”

Nhất thời Hắc Phu vẫn chưa hiểu câu này có ý gì.

Rời khỏi huyện ngục, Hắc Phu đứng trước đại môn, nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận ánh nắng xuân ấm áp, đây chính là mùi vị của tự do.

Hắn ngoảnh lại nhìn bên trong huyện ngục trật tự nghiêm cẩn, rồi lại nhìn dòng người náo nhiệt qua lại trên phố, tựa hồ như cách nhau cả một thế hệ.

Lúc đặt chân vào đây, hắn vẫn là một gã tiểu Sĩ ngũ tiền đồ mịt mờ, hiện tại bước ra hắn đã đặt được dấu ấn đầu tiên ở thời đại này, đạt được tước vị hắn hằng mong ước.

Nhưng hắn không vì thế mà thỏa mãn, chức Công sĩ cỏn con này vẫn chưa đủ!

Sở dĩ Hắc Phu nghĩ vậy, cũng là vì lúc thẩm vấn hôm nay, chỉ vì Đình trưởng Hồ Dương có tước vị từ Thượng tạo trở lên mà được miễn tội lưu đày, đổi thành chặt củi cho tông miếu, chính điều này đã khai sáng cho hắn.

Thông qua vụ kiện này, Hắc Phu nhận ra rằng pháp luật nước Tần nghiêm cẩn, hà khắc đến nhường nào, bây giờ sống ở Tần quốc, chẳng biết ngày nào đó lỡ sảy chân chạm vào lằn ranh đỏ mà phạm pháp.

Nếu là hạng bách tính hay Công sĩ, cứ theo luật mà phạt. Song nếu có tước vị từ Thượng tạo trở lên thì lấy tước chuộc tội, giảm nhẹ tội trạng.

‘Vì để bảo toàn cái mạng nhỏ này, ít nhất cũng phải thăng lên Thượng tạo mới coi là an toàn hơn chút.’

Nghĩ xong Hắc Phu liền gọi Quý Anh, muốn cùng y tới giáo trường Nam môn huyện thành báo danh, hôm nay chính là ngày bọn họ phải phục dịch canh tốt.