Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Đi bây giờ luôn hả?”
Quý Anh lại lộ vẻ không vui nói: “Hắc Phu huynh đệ, tuy nói kỳ hạn lao dịch không thể chậm trễ, nhưng vừa nãy Ngục lại chẳng phải đã nói chúng ta có thể hoãn lại một ngày mới tới phục dịch sao. Ngươi và ta vừa nhận được một đống tiền thưởng, lẽ nào không đi ăn một bữa thịnh soạn để chúc mừng một phen? Vả lại...”
Y chỉ tay về phía dòng người đông đúc, vô cùng náo nhiệt trên đường lớn: “Hôm nay là Tết mà!”
“Tết?”
Hắc Phu mặt mày ngơ ngác, lẩm bẩm: “Hôm nay mới là mùng một tháng mười, mới vừa chớm đông, Tết gì chứ?”
...
“Hắc Phu huynh đệ, lúc ở trong huyện ngục ngươi ăn nói khéo léo, thông minh như vậy sao vừa bước ra cứ như bị ma quỷ ám, ngay cả ngày Tết mà cũng không biết vậy?”
Một lát sau, Quý Anh đánh giá Hắc Phu từ trên xuống dưới, giống như đang nhìn một kẻ vừa từ man di xa xôi trở về. Sống trên đời mười bảy, mười tám năm, đến chuyện hôm nay là ngày nào, năm nào cũng không rõ, không phải là quá hồ đồ rồi sao? Lẽ nào là bị trúng tà hay là bị dụ quỷ mê hoặc, câu mất hồn phách rồi?
“Ở trong đó lâu quá, nhất thời lỡ lời, nhất thời lỡ lời...”
Hắc Phu biết mình đã làm trò cười, đành phải lấp liếm cho qua chuyện, đồng thời thầm oán trách: ‘Mình có phải giáo sư nghiên cứu lịch sử cổ đại đâu, cùng lắm chỉ biết mấy sự kiện lớn trong lịch sử, sao mà biết được ở nước Tần hôm nay chính là mùng một Tết chứ!’
Thì ra lịch ở nước Tần chẳng những khác xa với công lịch ở hiện đại mà còn không giống với nông lịch, ở đây dùng lịch Chuyên Húc độc nhất vô nhị. Đặc điểm lớn nhất của bộ lịch này bắt đầu từ tháng Mạnh Đông, tức là chọn ngày mùng một tháng Mười âm lịch làm đầu năm, cho nên ngày này quả thật là mùng một Tết...
Hắn lại nhìn các cấp quan lại, người có tước vị ra vào trong huyện ngục, huyện tự, khi gặp mặt nhau đều cười nói vui vẻ, cùng nói chúc mừng năm mới, đây chính là tục chúc Tết.
Khi rời khỏi huyện ngục, Ngục lại Lạc nói với bọn họ xét thấy hai người họ vì phối hợp thẩm án mà phải ở lại huyện ngục vài ngày, cho nên cho phép họ tới phục dịch canh tốt chậm một ngày. Nói cách khác ngày mai bọn họ mới phải qua đó, Lạc còn phát cho mỗi người họ một thẻ tre, trên đó viết rõ nguyên nhân hậu quả, xem như là chứng minh...
Vì thế Hắc Phu mới thả lỏng tâm tình, mang theo một chút hiếu kỳ dạo quanh huyện thành An Lục trong ngày mùng một Tết.
Huyện thành An Lục là một tòa thành cổ lâu đời, nghe đồn nó được xây dựng từ ba trăm năm trước thời Xuân Thu khi quân Ngô nhập Dĩnh, Sở Chiêu Vương tị nạn mà xây nên nhưng cũng chẳng rõ thực hư ra sao. Tóm lại trong mấy trăm năm nước Sở thống trị, nơi đây chính là một đầu mối giao thông quan trọng của vùng Giang Hán. Nơi này sau khi bị nước Tần chiếm đóng thì tiếp tục phát triển, nay chu vi thành đã dài năm sáu dặm, có ba ngàn hộ, nhân khẩu gần hai vạn, xứng danh là một huyện lớn.
Huyện thành cơ bản có thể chia làm hai khu đông, tây. Tây thành gần sông Trá Thủy, có một bến đò nhỏ, là nơi tọa lạc của lư lý (khu dân cư) và chợ. Đông thành gần hồ Khúc Dương, nghe nói trước kia là hành cung của Sở Vương, nay được cải tạo thành quan tự, huyện ngục mà hai người Hắc Phu ở mấy ngày nay chính là nằm ở đó.
Chiều nay, quan viên lớn nhỏ đều được hưu mộc, khu quan tự khá là quạnh quẽ, đợi đến khi họ rời khỏi Đông thành, tiến vào khu lư lý, không khí năm mới càng thêm rõ rệt.
Những người có tước vị cư trú trong thành tấp nập qua lại trên phố, kẻ thì mặc đông y mới may, người thì tay xách gà vịt, tay bưng chân chó, cá tươi, những thứ này tương đương với sắm sửa hàng Tết.
Xa xa là nơi những dãy lư lý đan xen, có thể thấy bách tính đang đổi bùa đào trước nhà, bùa đào là một tấm gỗ hình chữ nhật làm bằng gỗ đào, trên đó khắc hai vị thần là Thần Đồ và Úc Lũy dùng để xua đuổi tà mà, người dân nước Tần cực kỳ sùng bái hai vị thần này.
“Ở Trung Hoa, bất luận triều đại nào thì Tết vẫn là Tết…”
Nhìn cảnh năm mới náo nhiệt, trong lòng Hắc Phu bỗng cảm thấy cô đơn, lạc lõng.
Phải rồi, bây giờ là năm mới. Đáng lẽ hắn phải ở nhà đoàn tụ mới đúng, nhưng bất luận là mái ấm kiếp trước hay là gia đình bây giờ ở nước Tần, hắn đều không thể trở về.
Quý Anh ở bên cạnh cũng tức tối giậm chân: “Đúng là xui xẻo, ngay đúng dịp năm mới mà phải đi trực canh! Rốt cuộc ta đã đắc tội với lý chính chỗ nào chứ?”
Sau đó y liền hỏi Hắc Phu: “Hắc Phu huynh đệ, nhà ngươi lẽ nào cũng có thù với lý chính địa phương sao? Cho nên mới bị sai đi phục dịch vào lúc này."
Thì ra ở nước Tần tất cả nam tử thành niên thỏa mãn điều kiện về chiều cao, tuổi tác đều phải đăng ký chứng minh, mỗi năm phục dịch một tháng canh tốt tại quận huyện. Còn việc ai đi phục dịch vào tháng nào là do lý chính quyết định, lý chính sẽ đem tất cả những người đủ tuổi trong huyện xếp theo thứ tự, mọi người theo thứ tự đó mà luân phiên đi phục dịch, cái này gọi là Vi dịch tiên hậu. Còn về thứ tự trước sau, thông thường là dựa theo biên chế thập, ngũ của các gia đình nhưng cũng không loại trừ khả năng rằng có sự dàn xếp của con người.
Quý Anh hỏi như vậy, Hắc Phu mới sực nhớ ra chuyện này: “Hình như huynh trưởng của ta và lý chính địa phương đúng là có chút hiềm khích, lúc ta rời đi mẫu thân của ta cũng oán trách vài câu…”