Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 27. Lập công nhỏ mà thành danh (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chuyện nhà Hắc Phu kết oán với lý chính phải kể từ bảy năm trước, khi huynh trưởng Trung của hắn cưới một nữ tử làng bên, con trai của lý chính cũng để ý cô nương này…

Tuy nhiên bây giờ không phải lúc lo lắng việc nhà. Sáng giờ hai người họ chưa có hạt cơm nào vào bụng, đã nhịn đói hơn nửa ngày, bụng đã sớm kêu vang. Vừa đi qua một ngã tư đường, hai mắt Quý Anh chợt sáng lên, chỉ tay về phía trước nói: “Đến tiệm ăn rồi!”

Tiệm ăn chính là nơi dừng chân ăn uống của khách bộ hành qua lại, huyện An Lục là tuyến giao thông huyết mạch nam bắc, xe thuyền qua lại nườm nượp, tuy ngoài thành có dịch trạm, quán trọ nhưng trong thành thì vẫn không thể thiếu tiệm ăn.

Có điều, tiệm ăn này trông có phần đơn sơ, mái tranh tường trắng, chỉ có một lá cờ vải thêu một chữ thực, rũ xuống cột cờ, nhìn vô cùng ỉu xìu. Trong tiệm ăn có bày vài cái án gỗ, thậm chí còn chưa được sơn phết, kế bên đó là những tấm chiếu cỏ thô ráp, bên trong cũng quạnh quẽ, chỉ có năm sáu thực khách đang ngồi.

“Đúng dịp năm mới, mọi người đều đã về nhà đoàn tụ, chỉ có canh tốt hoặc là thương nhân buôn bán xa nhà mới miễn cưỡng vào đây ăn…”

Quý Anh vẫn còn vẻ hậm hực, y từng tới huyện An Lục phục dịch hai lần nên khá thông thạo nơi đây, liền rủ Hắc Phu đi vào trong tiệm, quỳ ngồi trên chiếu cỏ cạnh án gỗ gần cửa, vỗ mạnh xuống mặt án, gọi lớn: "Chủ tiệm, có cháo kê không?"

Chủ tiệm ăn này là một nam tử trung niên, mặt vàng như nghệ, nghe tiếng gọi mới lững thững bước ra.

Vì tình hình nước Tần rất đặc thù, bất kể là quán trọ hay là quán ăn, hai ngành ăn ở này đều do quan phủ bao thầu, thế nên chủ tiệm chẳng mấy mặn mà đón khách. Mấy này giống như tiệm ăn nhà nước, ngươi có thấy nhân viên nào tươi cười, đon đả đón khách để kiếm tiền thay nhà nước chưa?

Thấy Quý Anh chỉ là một tiểu Sĩ ngũ, Hắc Phu bất quá cũng là hạng Công sĩ cỏn con, chủ tiệm lập tức lộ vẻ khinh khi, lạnh lùng đáp: “Cháo kê thì có nhưng mà giá cả…”

Chủ tiệm đảo mắt nhìn hai người họ từ đầu đến chân, ý tứ rõ ràng, gã thấy bọn họ mặc áo vải thô, đi giày cỏ, chẳng giống hạng có tiền, e là đến lừa ăn lừa uống.

Quý Anh chỉ chờ gã hỏi câu ấy! Y lập tức cười rộ lên: “Sao, còn sợ bọn ta ăn xong không trả tiền à?” Nói xong y mở túi vải ra, lấy ra một xâu tiền dài vỗ mạnh lên án! Tiếng tiền kêu lạch cạch vang vọng!

Chủ tiệm thấy số tiền kia phải hơn cả ngàn văn tiền, không khỏi kinh ngạc, lộ vẻ nghi hoặc hỏi: “Số tiền này ngươi từ đâu mà có?” Nếu Quý Anh ấp úng, gã nhất định sẽ lên quan phủ cáo gian!

“Chủ tiệm yên tâm, tiền này lai lịch chính đáng!”

Quý Anh đứng bật dậy, dõng dạc nói: “Bọn ta vừa bắt sống một đám cướp, mới lĩnh thưởng ở quan phủ về!”

Y cố ý oang oang cái miệng, như muốn cho tất cả thực khách trong tiệm đều nghe thấy vậy.

Quả nhiên mấy vị khách ít ỏi trong tiệm nghe vậy đều ngoái nhìn về phía họ, bắt đầu chỉ trỏ bàn tán.

Chủ tiệm lộ vẻ kinh ngạc, đánh giá Quý Anh gầy gò như khỉ từ trên xuống dưới: “Chẳng lẽ ngươi chính là vị Hắc Phu lấy một địch ba, bắt gọn đám cướp đó sao?”

Chuyện này đã truyền ra tận bên ngoài rồi sao?

Quý Anh vội lắc đầu, chỉ tay về phía Hắc Phu rồi nói: “Ta nào có bản lĩnh ấy, Hắc Phu là vị Công sĩ này!”

Chủ tiệm tò mò quan sát rồi tấm tắc khen Hắc Phu: “Mấy ngày nay trong ngoài huyện An Lục đều truyền tai nhau chuyện này, ai cũng nói tráng sĩ thân cao tám thước, lưng hổ vai gấu, tay không chế ngự đám cướp như tóm đứa trẻ lên ba, không ngờ hôm nay được diện kiến tráng sĩ, quả nhiên là thân hình hùng tráng, tướng mạo bất phàm!”

“Hảo tráng sĩ!”

Vài vị thực khách trong tiệm cũng đồng thanh vỗ tay khen ngợi, Hắc Phu chỉ đành cười gượng gạo, hành lễ cảm tạ họ khen ngợi.

“Ta chỉ làm việc nên làm, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới.”

“Không thể nói như thế được.” Chủ tiệm bỗng trở nên nhiệt tình hẳn lên, cười nói: “Người Tần chúng ta vốn tôn sùng việc lập công, hai vị chờ cho giây lát, ta đây sẽ đích thân xuống bếp làm món cháo kê, cho thêm nhiều thịt để thiết đãi hai vị tráng sĩ!”

Sự thay đổi nhanh chóng của chủ tiệm khiến Hắc Phu không kịp trở tay, vả lại nhìn dáng vẻ kia của gã, chắc không phải do cái danh Công sĩ mới nhận này của hắn mà là sự tôn trọng tận sâu trong đáy lòng.

Nhưng ngẫm lại cũng đúng, người thời đại này cực kỳ kính trọng dũng sĩ, chưa nói đến những hiệp sĩ thích khách lừng danh thiên hạ như Dự Nhượng, Nhiếp Chính, ngay tại huyện An Lục này có một người vô cùng được kính trọng, đó là anh hùng đánh hổ ở xã Vân Mộng, vì bắn hạ được một con hổ trong rừng già mà vang danh khắp cả huyện.

Chuyện của hắn cũng như vậy, một đánh ba, tay không đoạt binh khí, cũng được coi là một chuyện kỳ lạ, đủ để người trong huyện bàn tán xôn xao một thời gian.

Quý Anh nhìn Hắc Phu cười hì hì, ý tứ quá rõ: Thế nào huynh đệ, ta đã giúp ngươi vang danh rồi đấy nhé...