Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phía sau lưng Hắc Phu, hai gã thương nhân vẫn đang bàn luận chuyện Tần Vương xuất binh phạt Yến.

Bất chợt có một kẻ hỏi: “Trong hịch văn phạt Yến của Đại Vương nói gì thế?”

Kẻ kia đáp: “Đại Vương phán rằng: 'Yến Vương ngu muội, Thái tử Đan âm mưu sai Kinh Kha làm ám sát Đại Vương, nay lệnh cho binh tướng dẫn quân, không diệt quốc không thôi!’ Hiện giờ chắc là đại quân đã tới đất Triệu, thậm chí đã vượt sông Dịch Thủy rồi.”

Gã thương nhân thứ nhất lo âu nói: “Lần nào khởi binh đều ưu tiên trưng triệu hạng tiện nhân như con rể, tiểu thương buôn bán ở chợ để nhập ngũ, không biết chúng ta có bị điều đi chuyển lương không đây. Ta nghe nói nước Yến giá rét khổ cực, tháng tám, tháng chín đã có mưa tuyết, mùa đông giá rét này mà lặn lội ngàn dặm đi phương bắc, e là sẽ có không ít người phải bỏ mạng vì chết cóng...”

Người còn lại an ủi: “Ta nghe người ở thành Giang Lăng nói rồi, Thái thú quận Nam chỉ trưng các lão tốt can trường, lão luyện ở các huyện, tiến về biên cảnh Tần Sở để canh gác, mà chuyện phạt Yến có lẽ cũng không can hệ đến quận Nam, dù sao cũng nhau cách quá xa...”

Đây có lẽ là hạng thương nhân chuyên chạy vạy vận hàng cho quan phủ nước Tần, vào nam ra bắc, kiến thức sâu rộng, tin tức linh thông hơn nhiều so với bách tính chỉ nghe phong phanh như Quý Anh.

Nhưng lát sau chuyện bọn họ đàm luận đa phần là vật giá các nơi, cùng những chuyện vụn vặt về dân phong ở nước Yến, vừa nói vừa phát ra những tiếng cười đê tiện... làm cho Hắc Phu ngồi bên cạnh nghe mà trợn mắt hốc mồm, dân Đế đô phóng khoáng quá rồi đó!

Chẳng mấy chốc, hai gã thương nhân kia ăn xong liền vội vã rời đi, chỉ để lại Hắc Phu đang trầm tư suy nghĩ.

Đúng như hắn dự liệu, sau vụ Kinh Kha hành thích Tần Vương, vị Tần Vương Doanh Chính với tâm lý báo thù cực mạnh quả nhiên đã phát đại binh thảo phạt nước Yến!

Đồng thời Hắc Phu cũng nhận ra mình đã tính sai một việc: Nước Tần lấy ngày đầu tháng mười làm mùng một, chẳng phải nghĩa là bây giờ đã là năm Tần Vương Chính thứ hai mươi mốt rồi sao?

Nếu hắn nhớ không lầm, trong lịch sử năm Tần Vương Chính thứ hai mươi mốt phá Yến, năm thứ hai mươi hai diệt Ngụy, sau đó nữa chính là phạt Sở...

‘Chỉ còn hai năm nữa, thời gian của mình vô duyên vô cớ lại ít đi mấy tháng!’

Hắc Phu thầm chửi trong lòng, đây chắc chắn không phải là vấn đề một giây hai giây, hắn đã bắt đầu cảm thấy cấp bách rồi. Húp vài miếng cho cạn bát cháo kê, hắn quẹt một cái lau miệng, gọi Quý Anh: “Đi thôi, giờ qua giáo trường Nam Môn báo danh luôn đi, tránh để đêm dài lắm mộng.”

“Hả? Giờ đi luôn sao? Ta còn định ghé nữ lư dạo chơi một chút...”

Quý Anh vẫn còn chưa thỏa mãn, nữ lư chính là kỹ viện ở thời đại này. Quý Anh đúng là mang tư tưởng tiểu nông điển hình, no ấm sinh dâm dục, trong hầu bao có chút tiền là đã muốn ăn chơi một phen.

Y còn cười hì hì rủ Hắc Phu đi cùng vì nhìn tuổi tác của Hắc Phu, chắc hẳn hắn vẫn còn là trai tân.

Hắc Phu lại chẳng chút hứng thú với nữ nhân chốn ấy, kiếp trước lúc thực tập hắn từng tham gia truy quét mại dâm, ấn tượng cực kỳ sâu sắc với những cảnh tượng khó coi đó nên rất phản cảm với chuyện này, hắn lập tức sầm mặt nói: “Ta nghe nói một đêm ở nữ lư tiêu tốn đến vài trăm văn tiền, ngươi đi không quá hai ba lần là tiền thưởng sẽ sạch bách! Chi bằng giữ tiền đó về nhà cưới thê tử còn hơn.”

Quý Anh nhẩm tính một hồi, đúng là cưới thê tử hời hơn thật, mới hậm hực đứng dậy. Chẳng biết tự bao giờ, y đã dần dần nghe theo quyết định của Hắc Phu, mặc dù về tuổi tác, rõ ràng y lớn hơn hắn một chút.

Có lẽ vì hổ thẹn, lúc tính tiền Quý Anh khăng khăng móc tiền túi, đem hai mươi văn tiền cho chủ tiệm, bữa này xem như y mời Hắc Phu. Ngày thường tiền ăn của mỗi người bọn họ cùng lắm chỉ đáng ba bốn văn tiền, hôm nay xem như là ăn sang một bữa rồi.

Chủ tiệm nhận lấy tiền nhưng không đút vào lòng, mà ở ngay trước mặt Hắc Phu và Quý Anh, đem hai mươi văn tiền kia, từng đồng từng đồng bỏ vào cái hũ gốm đặt ở nơi mọi thực khách đều thấy được. Tiếng leng keng vang lên nghe rất êm tai, xem ra trong hũ đó có không ít tiền.

Thứ này gọi là Hạng, nói theo cách bình dân chính là ống heo tiết kiệm. Bởi vì tiệm ăn này là tiệm ăn quốc doanh cho nên tất cả thu nhập đều phải sung công, chủ tiệm cũng không dám ăn chặn, ăn lời hơn bởi vì nếu bị phát hiện sẽ bị phạt tư nhất giáp. Chủ tiệm phải bỏ tiền vào bình trước mặt các thực khách, đợi đến cuối ngày sẽ tự có quan lại đến kiểm kê và thu thập.

Hắc Phu thầm nghĩ hắn lại được mở mang tầm mắt rồi. Hai người rời khỏi tiệm ăn, thong thả đi về phía Nam Môn. Trời đã về chiều, mặt trời sắp lặn, gió thổi qua làm Hắc Phu ăn mặc phong phanh không nhịn được rùng mình.

“Hắc Phu huynh đệ, lạnh rồi hả?” Quý Anh đã khoác lên mình một bộ đông y dày, cười nói: “Giờ đã nhập đông, sao ngươi còn mặc hạ y?”

Phải rồi, ở thời này thì tháng mười đã tính là vào đông, nhưng lúc Hắc Phu rời nhà quá vội vàng, bộ đông y mẫu thân may cho hắn vẫn chưa xong, huynh trưởng nói vài ngày nữa sẽ đích thân mang tới. Bộ y phục mỏng manh trên người hắn xứng với danh dãi nắng dầm mưa, đúng là chăn vải dùng nhiều năm cũng lạnh như sắt.

Vả lại tuy y phục của mẫu thân may chắc chắn sẽ ấm nhưng kiếp trước Hắc Phu ưa sạch sẽ, hắn chẳng thể nào quen nổi cuộc sống mấy tháng trời chỉ mặc một bộ đồ. Vừa hay trên đường tới giáo trường Nam Môn, bọn họ đi ngang qua một khu chợ, Hắc Phu liền rủ Quý Anh vào trong dạo một vòng, định bụng sắm sửa cho mình ít y phục.