Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thực ra không chỉ trong mắt người ngoài, cách rèn luyện này của Hắc Phu là đang tự tìm đường chết, sau khi đứng suốt một ngày, ngay cả trong Quý thập cũng có những tiếng xì xào khác lạ...

Bình nhà ở huyện thành, vốn là hạng trung lưu, ngày thường chẳng mấy khi chịu khổ, hôm nay gã phơi mình dưới cái nắng chang chang nửa ngày trời chỉ để học cách đứng, gã ngồi trên sạp rơm, xoa nắn đôi bàn chân đau nhức, bắt đầu rầm rì phàn nàn.

“Cái tên Công sĩ Hắc Phu này quả nhiên là lần đầu đi phục dịch mà, ta thấy các thập khác đều luyện tập náo nhiệt, duy chỉ có chúng ta đứng đực ra nửa ngày trời, Triều Bá là lão binh mà, ông nói một câu đi chứ!”

Triều Bá lặng thinh không nói, hồi lâu sau mới bảo: “Cách rèn luyện của Hắc Phu, quả thực không giống với mười mấy lần đi phục dịch trước đây của ta...”

“Ta nói rồi mà!”

Lời của ông ấy được Bình tán đồng, hai huynh đệ Khả, Bất Khả cũng gật đầu, bọn họ đều cảm thấy cách rèn luyện này chẳng có ích gì.

Những lời này đều biến mất sau khi Hắc Phu và Đông Môn Báo đẩy cửa bước vào, hai ngày nay, hai kẻ từng như nước với lửa lại trở nên cùng chung chí hướng, ngày càng thân thiết.

Đông Môn Báo tuy võ nghệ cá nhân và sức vóc đều khá nhưng học các quy tắc đội hình đội ngũ lại rất chậm, may mà hắn ta là kẻ không cam chịu thua kém, vô cùng hiếu thắng cho nên Hắc Phu còn dành riêng nửa canh giờ buổi chiều để dạy thêm cho hắn ta. Dù sao với tư cách là Ngũ trưởng, hắn ta tuyệt đối không thể để mất mặt. Sau cùng trước khi mặt trời lặn, hai người còn dùng gốc cây để chơi phóng dao, vừa giải trí vừa trò chuyện.

Sau khi Thập trưởng và Ngũ trưởng hợp lực, mọi tiếng nói phản đối chỉ dám lầm bầm lén lút, không dám phàn nàn trước mặt họ.

Thế nhưng mọi người không biết rằng, những lời này đều đã lọt vào tai Quý Anh đang trùm chăn giả vờ ngủ.

Trước khi đêm xuống, lúc Hắc Phu đi vệ sinh, Quý Anh đã đuổi theo hắn, bộc bạch những lời phàn nàn mà mình nghe được khi giả ngủ.

“Không sao, đợi qua hai ngày nữa bọn họ sẽ biết cái hay của việc rèn luyện hôm nay thôi.” Hắc Phu cười cười, không hề để tâm, một dáng đứng chuẩn mực là nền tảng của đội hình đội ngũ, đứng còn không thẳng thì nói gì đến những động tác phức tạp khác?

Đến ngày thứ hai, tức sáng sớm ngày mùng bốn tháng mười, mặt trời lại nhô cao. Trên bãi tập, những người trong thập của Hắc Phu đã biết bản thân nên đứng vị trí nào, không cần phải như hôm qua chạy quanh tìm chỗ như lũ ruồi không đầu nữa.

Ngoài ra dáng đứng của mọi người cũng miễn cưỡng đạt chuẩn, ít nhất không còn xiêu xiêu vẹo vẹo, Hắc Phu cũng không dám lấy tiêu chuẩn trường cảnh sát kiếp trước mà yêu cầu đám Sĩ ngũ bình dân nước Tần này.

Thế là công việc suốt cả buổi sáng chính là học cách cùng lúc ngồi xuống, cùng lúc đứng lên dưới sự dẫn dắt của Hắc Phu, đây chính là “Ngồi mà dậy được” trong binh pháp của Ngô Tử.

Trước khi đánh giặc, có một khoảng thời gian rất dài để dàn quân bày trận, sau khi quân tiên phong lên chiến đấu, đội dự bị cũng phải chờ đợi rất lâu, có khi đợi đến mấy canh giờ. Khoảng thời gian dài như vậy, binh lính dĩ nhiên không thể cứ cầm vũ khí đứng đực ra như trong phim ảnh, mà phải ngồi, thực chất là ngồi xổm, như vậy mới đỡ tốn sức.

Để động tác trông đều tăm tắp, Hắc Phu đã cải tiến, chia nhỏ toàn bộ động tác ra. Khi nghe lệnh ngồi vang lên, mọi người không được đặt mông xuống ngay mà phải cùng nhau lùi nửa bước chân, sau đó mới hạ thấp thân mình, để gót chân đỡ lấy cơ thể, lúc đứng lên cũng vậy.

Nhờ có nền tảng đứng nghiêm ngày hôm qua, đến giờ ăn sáng, cả thập cơ bản đã có thể cùng lúc ngồi xuống, cùng lúc đứng lên, kẻ nào làm hỏng nhịp điệu sẽ bị quất roi không nương tình. Đến lúc này ngay cả lão binh Triều Bá cũng tấm tắc khen lạ, cảm thấy cách rèn luyện của Hắc Phu quả thực nhanh hơn nhiều so với mười mấy, hai mươi lần tập luyện trước đây của ông ấy.

Thế nhưng trong mắt các thập khác, thập của Hắc Phu vẫn lãng phí một buổi sáng mà chẳng làm nên trò trống gì, cứ ở tại chỗ đứng lên ngồi xuống, ngồi xuống đứng lên...

Nhất thời những Thập trưởng, Ngũ trưởng vốn bất mãn với lời tuyên bố đoạt hạng Tối của Hắc Phu đều lộ vẻ khinh miệt, bắt đầu cảm thấy Hắc Phu chỉ là kẻ giỏi khoác lác, không có bản lĩnh thực sự.