Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giáp thập ở ngay cạnh thập của Hắc Phu, lúc đi ngang qua Quý thập đột nhiên hùa theo chế giễu: “Đây chẳng phải là Quý thập muốn đoạt hạng Tốt trong Đại Tuần Tỷ Thí sao? Sao một buổi sáng cứ ở chỗ này nhấp nhô lên xuống, lẽ nào là sợ đến mức đi không nổi rồi?”

Đám người Quý thập bị cười nhạo nhưng đa phần đều chỉ dám giận trong lòng chứ không dám nói ra.

“To gan!” Duy chỉ có Đông Môn Báo nóng nảy, hắn ta lập tức nổi trận lôi đình, suýt chút nữa nhảy dựng lên định đánh cho mấy kẻ hùa theo kia một trận, Hắc Phu vội vàng giữ chặt lấy hắn ta lại.

Người của Giáp thập đối diện cũng bị Thập trưởng của họ quở trách một phen, những tiếng cười cợt mới ngừng lại.

“Đắc tội rồi.” Vị Thập trưởng ăn mặc chỉnh tề của Giáp thập đối diện còn chủ động bước tới, chắp tay cáo lỗi với Hắc Phu, dáng người của vị này hơi mập mạp, sắc mặt hồng hào, xem như là khá hiếm thấy trong đám canh tốt thường suy dinh dưỡng.

Đây là lần đầu tiên giao lưu với người của thập khác, Hắc Phu đáp lại: “Ta là Thập trưởng Quý thập, Hắc Phu, không biết các hạ đây xưng hô thế nào...”

“Ta là Thập trưởng Giáp thập, tước vị Thượng tạo, đã từng đi phục dịch nhiều lần, cũng là một lão binh rồi.”

Người tới trông có vẻ khách sáo, nhưng Hắc Phu có thể cảm nhận được rõ sự kiêu ngạo của gã, dẫu sao tước vị của gã cũng cao hơn Hắc Phu một cấp, tuổi tác cũng lớn hơn không ít, hơn nữa nhìn cách ăn mặc, nhất là cái đai lưng quanh eo kia, hoa văn đủ loại, trên khóa đồng còn khảm một viên đá ngọc bích nữa.

Hắc Phu nhắm chừng chỉ riêng chiếc đai lưng này ít nhất cũng đáng giá bảy tám trăm văn tiền, còn đắt hơn cả bộ y phục trên người hắn. Ừm, gã này chắc chắn là một kẻ có tiền.

“Ta tên Viên Bách.” Người nọ tự giới thiệu.

“Viên Bách?” Hắc Phu ngẫm nghĩ cái tên này, hình như hắn đã nghe thấy ở đâu đó, lúc lâu sau hắn mới chợt nhớ ra!

Cái tên Viên Bách này hình như trong chương trình truyền hình ở kiếp trước có nhắc tới, đây chẳng phải là cái người mà huynh đệ Hắc Phu vay tiền sau này khi đến quân doanh sao! Sau đó gã ráo riết đòi nợ, ép họ phải viết thư về nhà cầu cứu! Không ngờ rằng họ lại gặp nhau ở đây, cổ nhân nói chẳng sai, không phải là oan gia ngõ hẹp thì là gì...

Viên Bách cũng không khách sáo, tùy tiện hỏi thăm vài câu liền nói rõ ý định khi đến bắt chuyện với Hắc Phu.

“Thập trưởng Hắc Phu xem ra tin chắc Quý thập sẽ đạt hạng Tối nhỉ? Lẽ nào ngươi thật sự muốn để Tân Bách tướng phải nhảy xa, nhảy cóc trên bãi tập sao?”

Hắc Phu cũng không khiêm tốn, cười đáp: “Việc không nắm chắc, ta sẽ không nói ra miệng.”

Viên Bách cười khẩy, gã đương nhiên là không tin, nhưng vẫn hòa nhã nói: “Đã tự tin như thế chi bằng sẵn tiện cùng Giáp thập của ta so tài một phen, sao hả?”

“Giáp thập muốn so tài với Quý thập sao?”

Sau khi nghe xong ý định của Viên Bách, Hắc Phu cảnh giác hẳn lên, đánh giá gã nam nhân người đầy vẻ giàu sang, mặt mày hồng hào này.

“Ở Tuần Đại Tỷ Thí sắp tới vốn dĩ đã là mười thập làm khảo hạch so sánh trước mặt Huyện úy, còn so tài nữa chứ?”

Viên Bách lắc đầu, cười nói: “So tài mà ta nói là ngươi và ta lập ra giao kèo, nếu trong Tuần Đại Tỷ Thí nếu Quý thập đạt hạng Tối thì thế nào, không được sẽ ra sao…”

Hắc Phu đã hiểu ra đôi chút, chẳng phải là đến cá cược sao, kiếp trước ở trường cảnh sát cũng thường xuyên có những cuộc đối đầu so kè giữa các lớp, đội thua thì phải mời đội thắng ăn một bữa cơm hay sao đó…

Thế nhưng khẩu vị của Viên Bách rất lớn, gã đưa ra một ngón tay nói: “Nếu Quý thập được hạng Tối, ta đưa ngươi một nghìn văn tiền, nếu Quý thập không được hạng Tối, ngươi đưa ta một nghìn văn tiền, sao hả?”

Một nghìn tiền vừa vặn là tiền thưởng mà Hắc Phu nhận được nhờ bắt cướp, cái gã tên Viên Bách này tính toán thật tinh tường nha.

Hắc Phu đối với việc tập luyện của mình đã nắm chắc trong lòng, dĩ nhiên sẽ không sợ Viên Bách, chỉ là muốn lạt mềm buộc chặt nên giả vờ lộ ra vẻ do dự, lắc đầu nói: “Việc này không ổn đâu, ta nghe nói luật pháp nước Tần quy định phàm là quân dân mà đánh bạc là sẽ bị phạt tư nhị giáp đấy!”

“Đây đâu phải là đánh bạc!”

Viên Bách vội vàng giải thích: “Ngươi và ta đâu phải chơi lục bác*, đánh cờ, ném tên vào bình để đặt cược tiền bạc mà là dùng tiền làm phần thưởng để khích lệ đối phương tập luyện, đây là việc tốt, sao có thể gọi là đánh bạc được? Nếu ngươi không tin, ta còn có thể nhờ văn lại của quan phủ đến làm chứng, giúp ngươi và ta lập khế ước!”

*Lục bác: Là một trò chơi cờ cổ của Trung Quốc, phổ biến từ thời Đông Chu đến nhà Hán, thường dùng sáu quân cờ và sáu que gieo như xúc xắc để quyết định nước đi. Nó vừa mang tính chiến lược vừa có yếu tố may rủi.

“Vậy hả?” Hắc Phu cười ha hả nói: “Nếu quả thực như vậy ta cũng muốn thử một lần, chỉ là...”

“Chỉ là cái gì?”

Hắc Phu nhìn nhìn chiếc đai lưng giá trị không nhỏ quanh eo Viên Bách, cười đáp: “Chỉ có một nghìn văn tiền thì ít quá!”