Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Theo như những gì Hắc Phu được biết, sau cải cách luật pháp của Thương Ưởng, nước Tần chia các tước vị làm hai mươi bậc, từ cấp thấp nhất là Công sĩ, Thượng tạo, cho đến cấp cao nhất là Quan nội hầu, Triệt hầu.

Theo pháp luật nước Tần, phàm là người có tước vị sẽ được cấp ruộng đất, nhà cửa và nô tỳ để sai bảo. Cứ thăng một cấp, đãi ngộ cũng theo đó mà tăng lên, có thể từ kẻ bần hàn không có đất để cắm dùi, thoắt một cái hóa thân thành tiểu địa chủ, đại địa chủ thậm chí là bậc Quân hầu có đất phong của riêng mình!

Tước vị càng cao, chức vụ đảm nhiệm cũng càng hiển hách.

Hắc Phu thầm suy đoán, trong lịch sử sở dĩ huynh đệ Hắc Phu đều chiến tử sa trường là bởi vì họ chỉ là những binh lính tiểu tốt chịu trách nhiệm xông pha chiến đấu.

Nhưng nếu lúc bị trưng binh, hắn đã có tước vị trong tay, có thể trở thành một quân quan, chỉ huy thuộc hạ của riêng mình, lúc đó xem như hắn đã có thể nắm giữ được vận mệnh của chính mình, chỉ cần cẩn trọng dè dặt, nhất định hắn sẽ có cơ hội sống sót!

Có điều nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Hắc Phu chỉ là một kẻ Sĩ ngũ bậc không, đừng nói đến bậc Đại phu, Quan đại phu, ngay cả cái tước Công sĩ bậc thấp cũng không dễ gì mà lấy được.

Ở nước Tần nếu muốn có tước vị, đại khái có mấy con đường sau đây: Nhanh nhất chính là chém đầu quân địch trên chiến trường để lập công!

Luật pháp nước Tần quy định: [Trảm một thủ cấp, thăng tước một bậc.]

Tước vị Công sĩ mà huynh trưởng Trung đang kế thừa chính là nhờ phụ thân năm xưa lăn lộn trên chiến trường, khổ sở lắm mới chém được một cái đầu quân địch mà đổi lấy. Cái giá phải trả là lão phụ thân thương tích đầy mình, xuất ngũ mấy năm thì qua đời...

Ngoài ra tước vị còn có thể tích lũy từ việc cần cù canh tác, tố cáo kẻ gian, bắt trộm, hay làm Tiểu lại để tích lũy công lao. Nhưng ngặt một nỗi chuyện ruộng vườn cũng phải mất ba năm, năm năm mới có thành quả, tố cáo kẻ gian hay bắt trộm thì không phải lúc nào cũng gặp, còn về phần Tiểu lại*…

*Tiểu lại: Làm các chức quan nhỏ, ghi chép, quản lý kho tàng, thuế má hoặc việc hành chính vụn vặt. Giống mấy nhân viên hành chính công sở thời hiện đại.

Hiện giờ Hắc Phu chỉ là một thanh niên mới trưởng thành, vừa không có gia thế lại chẳng có công trạng, ai mà bổ nhiệm hắn chứ? Năm xưa Hán Cao Tổ Lưu Bang sở dĩ có thể làm được Đình trưởng nước Tần cũng là nhờ cái danh hành hiệp trượng nghĩa ở quê nhà hồi còn trẻ. Một người mới đến đây, chân ướt chân ráo như Hắc Phu hoàn toàn không có những thứ đó.

Tâm tư của Hắc Phu hỗn loạn trăm bề, tựa như trận mưa dữ dội bên ngoài đang gõ xuống mái ngói kêu lên loảng xoảng. Quán trọ này chẳng khác nào một chiếc lá cô độc trôi dạt giữa cơn sóng thần dữ dội, cuồn cuộn của đầm Vân Mộng.

Hắc Phu cảm thấy bản thân hắn cũng như một con thuyền nhỏ giữa thời đại biến hóa khôn lường này, bất lực bị cuốn trôi theo dòng nước. Dẫu biết rõ đại thế Tần Vương quét sạch bốn bể, thống nhất thiên hạ nhưng khổ nỗi vì xuất thân thấp kém, nhất thời hắn không có cách nào dấn thân vào đại cuộc đó...

Cứ như thế, sau một đêm ngủ chập chờn, sáng sớm hôm sau Hắc Phu thức dậy thật sớm. Hắn đẩy cửa ra nhìn, trận mưa bên ngoài đã tạnh hẳn, chiếc xe ngựa của vị Đại phu kia vẫn còn đậu trong sân, xe được sơn lớp sơn mài, hai màu đen đỏ xen kẽ, trông rất đẹp mắt. Hai con ngựa một trắng một đen đã được đeo yên, sẵn sàng xuất phát bất cứ lúc nào. Hắc Phu nghĩ tới cảnh bản thân phải đi bộ một mạch đến huyện thành, e là đôi chân này sẽ phồng rộp lên mất.

Hắc Phu dùng nước mưa đọng trên mái hiên lau mặt qua loa rồi rời khỏi quán trọ. Trước cửa đã có người đứng đợi, người đó chính là Quý Anh, người đã kể chuyện “Kinh Kha hành thích Tần Vương” vào tối qua. Y nói mình là Sĩ ngũ của xã Vân Thủy, cũng đang trên đường lên huyện để phục dịch.

Chưa kịp đợi Hắc Phu lên tiếng, Quý Anh đã nhiệt tình ngỏ ý muốn đi cùng: “Từ đây lên huyện thành còn hơn nửa ngày đường, chi bằng chúng ta cùng đồng hành, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.”

Hắc Phu ngẫm lại thấy cũng phải, hai người cùng đi phục dịch, cũng xem như là đồng đội rồi, một tháng tới đây còn phải sớm tối có nhau, thế là hắn quyết định kết bằng hữu với Quý Anh.

Địa thế huyện An Lục này nam thấp bắc cao. Phía nam là đầm Vân Mộng, đất bằng màu mỡ, gọi là xã Vân Mộng, miền giữa có sông Vân Thủy chảy qua, đổ vào đầm Vân Mộng tạo thành thung lũng bình nguyên, gọi là xã Vân Thủy. Phía bắc là vùng đồi núi nhấp nhô, mây mù bao phủ cũng là nơi huyện thành tọa lạc. Hai người Hắc Phu cứ men theo con đường mòn ven bờ đầm Vân Mộng mà chậm rãi đi lên phía bắc.

Sau một đêm mưa xối xả, đầm Vân Mộng đã khôi phục dáng vẻ tĩnh lặng, cá nhảy khỏi mặt nước, cò trắng thong dong dạo bước trên chỗ nước cạn. Quý Anh là Sĩ ngũ bản địa nên rất am tường vùng đất này, lại thêm cái tật nói nhiều, dọc đường đi cứ luôn miệng giới thiệu phong thổ, cảnh vật nơi này cho Hắc Phu nghe.

“Hắc Phu, ngươi có biết không, huyện An Lục này thậm chí là cả quận Nam, năm mươi năm trước vốn là đất của nước Sở đó.”

“Đương nhiên là biết.”

Hắc Phu nhẹ nhàng gật đầu, quận Nam chính là tỉnh Hồ Bắc sau này, cũng từng là trung tâm của nước Sở, thủ phủ đặt ở Giang Linh vốn là Dĩnh Thành của nước Sở. Mấy chục năm trước, đại tướng nước Tần là Bạch Khởi chinh phạt nước Sở, trận Yên Dĩnh đó đã dìm chết hơn mười vạn quân nước Sở, đánh cho quân Sở tan tác. Tương Vương Sở Khoảnh phải bỏ cả kinh đô mà tháo chạy về phía Đông, sau đó mới có chuyện Khuất Nguyên căm phẫn gieo mình xuống sông Mịch La. Tính ra thì ba đời trước, tổ tiên Hắc Phu cũng là người nước Sở, đến nay hắn còn nói khẩu âm nước Sở đó thôi.