Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Thế thì ngươi càng nên biết đầm Vân Mộng này vốn là ngự uyển săn bắn của Sở Vương. Tổ phụ của ta từng kể lại cảnh Sở Vương đi săn năm xưa, nghe nói là hàng ngàn xe ngựa nối đuôi nhau, cờ xí bay rợp trời, lũ tê giác, hổ dữ bị đuổi chạy trối chết, chỉ cần tùy ý giơ tay giương cung là có thể bắn chết một con hươu lớn...”

Nói xong Quý Anh lại thèm thuồng liếm môi. Trò chuyện một lúc, Hắc Phu cũng đã hiểu rõ tính tình của vị bằng hữu cùng đồng hành này: Lanh chanh, lém lỉnh, lại có chút tham ăn, hắn cười trêu một câu: “Chẳng lẽ ngươi lại thèm ăn thịt rồi?”

“Ai mà không thèm chứ?”

Quý Anh vặn lại, rồi vỗ vỗ cái bụng gầy lép xẹp của mình, thở dài nói: “Tiếc rằng gần đây đầm Vân Mộng cạn đi nhiều, chim muông dã thú đều rời đi nơi khác cả. Ngay cả những đầm nhỏ ven đường từng có thể đánh cá, giờ cũng chẳng ai dám bén mảng tới.”

Hắc Phu lấy làm lạ hỏi: “Sao lại vậy?”

“Bởi vì gần đây có nhiều kẻ đào ngũ trốn xuống phía nam, ẩn náu nơi đầm lầy làm cướp! Ta nghe nói không ít thương nhân, ngư dân đi ngang qua đây đều bị đánh cướp thậm chí còn mất mạng! Trong huyện đã nhiều lần hạ lệnh cho Đình xá* truy tìm và tiêu diệt chúng, nhưng cuối cùng bọn cướp đó vẫn chạy thoát, đây cũng là lý do ta muốn kết bằng hữu và đi chung với ngươi.”

*Đình xá: Giống đồn công an hiện đại.

“Đào ngũ làm cướp?” Trong lòng Hắc Phu không khỏi xao động, đưa mắt nhìn ra xa. Ở đây sông ngòi chằng chịt, bụi rậm um tùm, quả thực là nơi tốt để che giấu ổ cướp, giở trò cướp bóc.

Quận Nam và vùng Giang Nam của nước Sở thế cài răng lược, nơi này núi rừng rậm rạp, sông ngòi chằng chịt, dù là kẻ đào ngũ trốn binh dịch của nước Tần hay lưu dân nước Sở đều thích chạy đến đầm Vân Mộng này để ẩn náu.

Trong một bản công văn của quan phủ tên là Ngữ Thư vào tháng tư năm nay, ngay cả Thái thú Đằng của quận Nam cũng phải bất lực thừa nhận rằng: Nam Quận là nơi có phóng túng nặng nề nhất, trị an kém nhất trong các quận của nước Tần. Huyện An Lục lại càng là trọng điểm tai ương, trộm cướp tụ tập năm bảy băng, trốn ở ven hồ, bách tính quanh vùng này không ai dám ra ngoài một mình.

Hắc Phu lại chẳng hề sợ hãi. Ba năm ở học viện cảnh sát của hắn không phải chơi, ít nhiều cũng học được chút bản lĩnh chiến đấu, đối phó với một hai tên trộm cướp chắc cũng không thành vấn đề. Hắn vỗ vỗ thanh đoản kiếm bên hông, cười nói: “Nếu lũ trộm cướp kia không có mắt, dám tới cướp bóc ta với ngươi thì coi như chúng xui xẻo, chọn nhầm người rồi!”

“Hắc Phu mạnh thật!” Quý Anh cười lớn, y cũng khoa tay muốn chân, vỗ ngực khoác lác: "Thật ra ta cũng có chút võ nghệ, ở xã Vân Thủy này không ai là không biết đến danh Quý Anh ở ấp Hà Khẩu..."

Hắc Phu nhìn thân hình gầy gò như khỉ của y, cười cười không nói gì.

Nào ngờ còn chưa dứt lời, cuối con đường nhỏ bị bụi rậm che khuất, vô số vịt trời đầu xanh bị kinh động bay tán loạn, sau đó là tiếng kêu cứu khàn cả giọng: “Có cướp! Cứu mạng! Cứu mạng!”

“Cướp?” Quý Anh vừa rồi còn ngông cuồng khoác lác, lập tức rùng mình một cái, nằm rạp xuống đất.

Hắc Phu thì đứng thẳng người, nheo mắt quan sát sự việc đang diễn ra đằng kia. Chỉ thấy phía xa có một người từ trong bụi rậm lăn lộn bò ra, liều chết chạy về phía con đường lớn này, một lát sau lại có mấy kẻ mặc y phục rách rưới lao ra, tay cầm vũ khí, mặt mũi dữ tợn đuổi theo.

Hướng bọn họ chạy đến chính là vị trí của Hắc Phu và Quý Anh!

“Một, hai, ba, bốn...”

Quý Anh thầm đếm nhân số, trong lòng đã nảy sinh ý thoái lui: “Có bốn tên cướp, lại còn cầm đao, e rằng chúng ta đối phó không nổi. Hắc Phu, hay là ta và người lánh đi một chút...”

Không có tiếng trả lời. Quý Anh quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện Hắc Phu đã hiên ngang đứng dậy, sải bước đi ra!

“Ngươi định làm gì?”

Gương mặt Quý Anh biến sắc, y vốn định một mình tháo chạy nhưng lại sực nhớ ra điều gì, do dự hồi lâu, cuối cùng nghiến răng một cái cũng đi theo, vừa đuổi theo vừa mắng: “Hắc Phu, ngươi không cần mạng nữa sao!”

Hắc Phu quay lại thấy Quý Anh vậy mà cũng đi theo, không khỏi nhìn y bằng con mắt khác, cười nói: “Nơi đây đất rộng bằng phẳng, chúng ta trốn không được, chạy không xa, chi bằng đi giúp người kia, ba chọi bốn, chưa chắc đã thua. Hơn nữa nếu thấy chết không cứu, sau này bị quan phủ biết được, ngươi và ta đều phải chịu phạt.”

Kiếp trước hắn là người có tam quan chính trực, bạn bè đều bảo hắn là người có lòng nghĩa hiệp. Sau khi vào học viện cảnh sát, hắn lại càng trở nên vô cùng trách nhiệm.

Bây giờ được sống kiếp thứ hai, đối mặt với lũ cướp chặn đường cướp bóc giết người, Hắc Phu vẫn không chút do dự mà chọn lựa giữa đường thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ.

Hơn nữa huynh trưởng Trung từng nói rằng ở nước Tần nếu thấy chết mà không cứu sẽ bị phạt, có thể bắt được trộm cướp thì sẽ được thưởng!

Cơ hội hắn tìm kiếm bấy lâu đã ở ngay trước mắt, hắn còn do dự gì nữa chứ?

Hắn sải bước tiến về phía trước, rút đoản kiếm bên hông ra, dùng tay phải cầm ngược chuôi kiếm, xem nó như đoản đao chiến đấu, phát ra tiếng gầm lớn đầu tiên kể từ khi hắn đến thời đại này!

"Lũ cướp kia! Có Hắc Phu ta ở đây, chớ có làm càn!"