Lúc này, Ngô Miện đang ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào tường như hòa làm một thể với bức tường, biến thành một phần của căn phòng.

Đây là cái giá bắt buộc phải trả mỗi khi khám bệnh cho bệnh nhân. Mọi thứ anh nhìn thấy, chạm vào đều biến thành khối lượng thông tin khổng lồ nạp vào não bộ lưu trữ lại, thi thoảng lại trồi lên, trở thành một gánh nặng, một sự tra tấn trong cuộc đời.

Có những chuyện không thể làm, nhưng có những chuyện lại bắt buộc phải làm. Ngô Miện không có cái chí khí "dẫu vạn người ngăn lối ta vẫn cứ tiến tới", chuyện không trốn tránh được thì đối mặt là xong. Huống hồ anh và Vương bí thư vốn có tình cảm quen biết từ trước, chỉ riêng việc nhìn thấy một bệnh nhân nhồi máu cơ tim, Ngô Miện cũng không thể nào khoanh tay đứng nhìn.

Nói thì nói vậy, nhưng cái giá phải trả sau mỗi lần khám bệnh là quá đắt. Thế nên Ngô Miện mới không đi theo sang Bệnh viện Đại học Y số 1, mà như một con thú hoang bị thương lén lút trốn vào một góc, tự liếm láp vết thương của chính mình.

Đây mới chỉ là nhìn bệnh nhân một cái qua lớp kính râm, lượng thông tin dư thừa phải tiếp nhận chưa quá nhiều. Nếu trực tiếp đứng mổ, tình trạng mất ngủ và đau đớn sau phẫu thuật sẽ còn dữ dội hơn. Khi đó Ngô Miện sẽ càng trở nên nóng nảy, phiền muộn hơn.

“Tôi từng vượt qua núi cao và biển rộng, từng đi qua giữa biển người mênh mông, tôi từng sở hữu tất cả, chớp mắt tan biến tựa khói mây...”

Chuông điện thoại reo vang, Ngô Miện liếc nhìn, là Ngô Trọng Thái gọi tới.

"Bố."

"Chú Vương của con đã vào phòng mổ rồi, bên này do đích thân Tiết phó viện trưởng thu xếp, Cao chủ nhiệm trực tiếp đứng mổ."

Giọng của Ngô Trọng Thái truyền qua loa, đầu dây bên kia có vẻ hơi ồn ào hỗn loạn.

"Vâng, con sắp xếp xong cả rồi, bố cứ yên tâm." Ngô Miện bình thản nói.

"Ngô Miện, con có quan hệ thế nào với Bệnh viện Đại học Y số 1 vậy? Sao nửa đêm nửa hôm mà Tiết phó viện trưởng lại đích thân chạy tới đây?"

"Chuyện của Tiết phó viện trưởng nói ra dài dòng lắm, hôm khác con kể sau. Còn Cao chủ nhiệm ấy à, ngày 22 tháng 1 năm kia, trong buổi hội nghị thường niên của Trung tâm Đau ngực tổ chức tại đế đô, Cao chủ nhiệm bị ngất ngay tại hội trường. Con là người trực tiếp cấp cứu, coi như... cứu ông ấy một mạng?"

"..."

"Bố yên tâm đi, trình độ của Cao chủ nhiệm khá ổn, chú Vương chắc không sao đâu."

"À, cái đó..."

Ngô Trọng Thái ngẫm nghĩ vài giây, có vô vàn điều muốn hỏi, nhưng lời đến bên miệng lại chẳng biết phải nói từ đâu.

"Không có chuyện gì thì con cúp máy đây, mệt quá rồi."

"Ừ, con ăn chút gì rồi hẵng ngủ, đừng để bụng đói." Ngô Trọng Thái dặn dò.

"Bố này, lát nữa nếu Tiết phó viện trưởng có kéo bố đi ăn cơm thì uống ít thôi đấy. Đừng tưởng là mình nợ người ta món ân tình lớn, bên này có con lo rồi. Bố hơn năm mươi tuổi rồi, uống thêm nửa lít rượu nữa là khéo con lại phải lên tỉnh cấp cứu cho bố đấy. Làm ơn bớt khiến con phải bận tâm đi."

"Thằng ranh này, người ta cứu chú Vương của con về..."

"Tình trạng của chú Vương khá đặc biệt, khâu chẩn đoán mới là quan trọng nhất. Hơn nữa, phía Tiết phó viện trưởng... Đúng rồi, nếu ông ấy có ngỏ ý muốn con sang đó thì bố tuyệt đối đừng có hứa bừa đấy."

Đầu dây bên kia im lặng một lát, lờ mờ truyền lại một tiếng thở dài.

"Không có gì thì con cúp máy nhé, chú Vương mổ xong thì nhắn tin WeChat cho con là được."

Cúp điện thoại xong, Ngô Miện như "quên bẵng" chuyện này đi, cứ thế ngồi lặng lẽ trong đêm tối tĩnh mịch, một mình chống chọi với cơn mất ngủ và cơn đau đầu nhức nhối.

2 tiếng 32 phút sau, màn hình điện thoại sáng lên, một tin nhắn WeChat gửi tới.

Ca phẫu thuật của Vương Chí Kiên đã hoàn tất, tình trạng sau mổ rất khả quan, bảo là theo dõi chăm sóc vài ngày là có thể xuất viện về nhà.

Đây là chuyện nằm trong dự liệu, Ngô Miện hiểu rất rõ về kỹ thuật can thiệp tim mạch của Bệnh viện Đại học Y số 1, và càng nắm rõ bệnh tình của Vương Chí Kiên hơn.

Đêm cứ thế trôi qua.

Ngô Miện thức trắng suốt một đêm.

Cũng may là đã quen rồi, việc ngồi thiền tĩnh tâm cũng giúp anh có được vài giây phút nghỉ ngơi quý giá, không đến mức khiến cuộc sống trở nên hỗn loạn mù mịt.

Ăn sáng xong, Ngô Miện xách theo chiếc vali tinh xảo kia đến Bệnh viện Y học cổ truyền, theo sự chỉ dẫn của Đoàn trưởng khoa hôm qua, anh nhắm mắt đi thẳng tới Phòng Y vụ.

Tuy Bệnh viện Y học cổ truyền không lớn nhưng khối hành chính vẫn là một dãy nhà nhỏ riêng biệt. Phòng Y vụ nằm ở tầng một, vừa bước qua cửa chính, phía tay phải của sảnh lớn là Phòng Y vụ.

Phía cuối hành lang bên trái là nhà vệ sinh và phòng làm việc của Đoàn trưởng khoa, phòng lớn bên phải là phòng làm việc chung của Ngô Miện và vài nhân viên.

Cửa lớn của Phòng Y vụ vẫn gắn loại ổ khóa cổ lỗ sĩ, cũ kỹ, tuy không đến mức là loại khóa treo nặng trịch bên ngoài nhưng Ngô Miện cảm thấy tác dụng khóa cửa của thứ này rất tệ, bản thân anh chỉ cần dùng một gói mì tôm là có thể mở tung tất cả các cánh cửa phòng làm việc của bệnh viện này.

Đưa chiếc vali cho Đoàn trưởng khoa, nhờ ông gửi lên phòng mổ rồi tiện thể báo một tiếng. Tuy miệng Ngô Miện ngoài mặt bảo không cần, nhưng cơ thể lại luôn rất thành thực. Có những thói quen kể từ ngày bước chân vào nghề y là đã không thể nào bỏ được nữa rồi.

Bước vào phòng, mở toang cửa sổ, cành lá đung đưa xào xạc cuốn theo luồng không khí trong lành tràn vào phòng. Chếch đối diện là khu nhà tập thể nhân viên năm xưa, nay phần lớn đã cho thuê.

Có một hộ gia đình hai vợ chồng đang cãi cọ nhau, hình như là người chồng cứ mải chơi điện tử, không chịu lo kiếm tiền nuôi gia đình đàng hoàng.

Vài nhà đang nấu bữa sáng, mùi thơm của gạo Đông Bắc lan tỏa khắp nơi.

Phía đối diện là một quán ăn sáng, tiếng xèo xèo của chảo rán bánh quẩy vang lên không dứt.

Hơi thở cuộc sống đời thường, Ngô Miện không hề thấy ồn ào, dù những âm thanh ấy lại khơi gợi thêm nhiều mảng ký ức vụn vặt trồi lên trong đầu.

Anh ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, im lìm như một pho tượng cát tường.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Bệnh viện Y học cổ truyền dần dà bắt đầu có tiếng người qua lại.

Phòng Y vụ tính cả Đoàn trưởng khoa chỉ có 4 người, thêm Ngô Miện vào mới thành 5 người. Họ phải phụ trách đủ mọi mảng từ y vụ, đào tạo nghiên cứu khoa học cho đến kiểm soát nhiễm khuẩn.

Bệnh viện ở cấp độ này mà có được một Phòng Y vụ chuyên trách thì đã được coi là rất "chính quy" rồi, ở nhiều bệnh viện tuyến cơ sở khác, Trưởng phòng Y vụ thường do các chủ nhiệm khoa lâm sàng kiêm nhiệm luôn. Không những vậy, đến cả viện trưởng cũng là chủ nhiệm khoa lâm sàng, ở Bát Tỉnh này cũng thế, Chu viện trưởng là Chủ nhiệm Khoa Ngoại 1, chủ yếu chuyên mổ các ca tiết niệu.

Đồng nghiệp đến làm việc, biết có một Phó trưởng phòng mới tới, ai nấy đều dùng ánh mắt tò mò dò xét Ngô Miện. Cái gọi là đồng nghiệp thực ra chỉ có 2 người, đều là các chị gái trung niên. Có một chị lên tiếng chào hỏi, Ngô Miện chỉ khẽ gật đầu, không thốt lấy nửa lời.

Cậu này kiêu ngạo thật đấy, chị gái kia tuy thấy anh khôi ngô tuấn tú, ấn tượng ban đầu rất tốt, nhưng đem mặt nóng dán mông lạnh nên trong lòng cũng bực bội, dứt khoát không thèm đoái hoài gì đến vị phó phòng trẻ tuổi này nữa, việc ai nấy làm.

Uống trà, đọc báo, đó là công việc của bao nhiêu năm về trước rồi. Bây giờ báo giấy hầu như chẳng còn, mọi người đều lướt điện thoại xem tin giật gân hoặc mua sắm Taobao.

Ngày tháng trôi qua an nhàn thảnh thơi, bên ngoài tiếng chim hót ríu rít trong lùm cây, mang theo một vẻ thanh nhã rất riêng.

"Tiểu Ngô, cháu qua đây một lát." Đoàn trưởng khoa đứng ở cửa gọi.

"Vâng." Ngô Miện hoàn hồn, đứng dậy bước ra ngoài.

"Đồ của cháu chú gửi lên phòng mổ rồi nhé, yên tâm đi. Điều kiện chỗ chúng ta đơn sơ, cháu đã quen chưa?" Đoàn trưởng khoa rất mực ôn tồn hỏi thăm.

"Tốt lắm, cả buổi sáng cũng không có việc gì." Ngô Miện nói: "Cháu thấy Phòng Y vụ ở các bệnh viện đế đô sáng sớm ra đã bận rộn tối mắt tối mũi, tranh chấp xử lý không xuể."

"Ha ha ha." Đoàn trưởng khoa có chút đắc ý, nơi nhỏ có cái hay của nơi nhỏ. Làm việc từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều, căn bản không tồn tại cái gọi là 996 (làm từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần). Giới tư bản muốn bóc lột thì giờ xem ra cũng chẳng bóc lột nổi tới cái chốn Bát Tỉnh này.

"Chú tìm cho cháu một việc này, người trẻ tuổi ấy mà, đừng để rảnh rỗi quá." Đoàn trưởng khoa nói: "Rảnh lâu ngày dễ làm người ta mụ mẫm đi. Với lại chú còn hai ba năm nữa là nghỉ hưu rồi, chuyện bên khối lâm sàng cháu vẫn phải quan tâm nhiều hơn, đặc biệt là mối quan hệ với mấy ông chủ nhiệm khoa phải duy trì vun đắp ngay từ bây giờ."

"Cháu không uống rượu." Ngô Miện lạnh mặt, thẳng thừng từ chối.

"Không bảo cháu đi uống rượu, hôm nay bên Khoa Ngoại có một ca mổ, một bác sĩ mới về bị mắng cho khóc nhè rồi. Cháu sang xem tình hình thế nào, đứng ra điều hòa một chút."

"Khóc rồi sao? Kém cỏi thật!" Ngô Miện nói.

"Ai mà biết được, bên phòng mổ gọi điện sang. Cháu qua xem thử đi, lựa lời an ủi người ta một chút, người trẻ tuổi mà, sĩ diện cao, đừng để lúc nghĩ quẩn lại làm chuyện dại dột." Đoàn trưởng khoa nói: "Là bác sĩ trẻ tốt nghiệp diện cử tuyển theo địa chỉ đấy, qua xem chút đi."

Ngô Miện gật đầu, quay người bước đi ngay.

"Có tìm được đường lên phòng mổ không đấy?"

"Tìm được, cháu sang ngó một cái."

"Nói năng nhẹ nhàng thôi nhé, đừng để đứa nhỏ nghĩ quẩn!" Đoàn trưởng khoa cuối cùng vẫn không ngại phiền mà dặn dò thêm một câu.

Mô hình đào tạo sinh viên y khoa diện cử tuyển theo địa chỉ phục vụ nông thôn này bắt đầu từ năm 2010.

Đã từng chứng kiến sự phồn hoa của các thành phố lớn, có một tương lai xán lạn hơn, được mấy ai còn muốn quay về nông thôn chứ? Nhưng đã là sinh viên diện cử tuyển, đi học không mất tiền lại có trợ cấp sinh hoạt thì việc quay về là nghĩa vụ bắt buộc.

Kể từ khi khóa sinh viên cử tuyển đầu tiên tốt nghiệp, chuyện vi phạm hợp đồng bỏ việc xảy ra như cơm bữa.

Ban đầu chỉ có số ít vi phạm, đến nay số người phá hợp đồng ngày càng nhiều. Sinh viên cử tuyển thà chịu phạt vi phạm hợp đồng chứ nhất quyết không chịu về các bệnh viện nông thôn, tuyến xã làm việc, chuyện này cũng có lý do riêng của nó, rất khó để phán xét thẳng thừng ai đúng ai sai.

Nhà nước đặt ra chính sách đào tạo bác sĩ diện cử tuyển này là có nguyên do, các vùng nông thôn rộng lớn thực sự quá thiếu thốn bác sĩ, ở nhiều vùng quê miền Trung và Tây bộ, bà con muốn đi khám bệnh tìm đỏ mắt suốt mười dặm quanh vùng cũng chẳng thấy bóng dáng một bác sĩ nào.

Cái chốn Bát Tỉnh này tính ra vẫn còn khá khẩm chán, dù sao nói gì thì nói cũng là một phần của Lâm Châu, lại nằm sát tỉnh thành. Nhưng ngay cả một vùng nửa quê nửa phố như Bát Tỉnh mà còn thê thảm thế này thì huống chi là những vùng nông thôn thực sự.