Y Giả Vô Miên

Chương 36. Tháng chất lượng an toàn

So với các thành phố lớn, nhịp sống ở xã Bát Tỉnh vô cùng chậm rãi và lười biếng.

Đoàn trưởng khoa thong thả ăn xong bữa sáng, trong đầu hồi tưởng lại tinh thần của cuộc họp giao ban toàn viện hôm qua.

Ở cái bệnh viện nhỏ chỉ mang danh cấp hai hạng A như Bệnh viện Y học cổ truyền này, họp giao ban thực chất chỉ là mọi người ngồi lại với nhau tán gẫu vài câu, đùn đẩy trách nhiệm qua lại.

Thời gian họp cũng không dài. Viện trưởng đồng thời kiêm nhiệm chức Chủ nhiệm Khoa Ngoại Tiết niệu, giữa chừng nhận được một cuộc điện thoại báo ca cấp cứu liền vội vã chạy đi làm phẫu thuật.

Cơ cấu ở đây có chút khác biệt nhỏ so với các bệnh viện ở đô thị, Viện trưởng xã Bát Tỉnh không đơn thuần là lãnh đạo hành chính mà còn trực tiếp kiêm nhiệm công tác lâm sàng.

Những người an phận thủ thường như Đoàn trưởng khoa không có nhiều, nguyên nhân chính là vì ông không biết khám chữa bệnh.

Bệnh viện nhỏ, thu nhập eo hẹp, không kiêm nhiệm thêm thì căn bản chẳng thể sống nổi. Nhìn bề ngoài thì có vẻ vẻ vang, nhưng thực chất từ thể diện đến thực tế bên trong đều rỗng tuếch.

Chu viện trưởng trước lúc rời đi mới phổ biến chủ đề của cuộc họp — tăng cường vận hành an toàn lâm sàng, triển khai một phong trào gọi là Tháng chất lượng an toàn.

Đoàn trưởng khoa thực ra chẳng có chút tán đồng nào với mấy phong trào kiểu này, toàn là trò vẽ việc của mấy kẻ rảnh rỗi không có việc gì làm. Tháng chất lượng an toàn ư? Chẳng lẽ chỉ trong tháng này mới cần chú ý an toàn thôi sao?

Đối với quyền hạn chức vụ, Đoàn trưởng khoa không có mưu cầu gì to tát, mong muốn duy nhất của ông là được nghỉ hưu êm đẹp. Đợi con trai tìm được một cô con dâu, an nhàn ở nhà bế cháu. Còn cái phong trào Tháng chất lượng an toàn vớ vẩn kia, Chu viện trưởng đã không để tâm thì Đoàn trưởng khoa đương nhiên cũng chẳng thèm bận lòng.

Xuống các khoa lâm sàng để quản lý đám bác sĩ đó ư? Đụng phải mấy lão chủ nhiệm già khó tính lại chẳng bị mắng cho vuốt mặt không kịp, Đoàn trưởng khoa đâu dại gì tự chuốc lấy phiền toái.

Cứ làm việc cho qua chuyện thôi, Đoàn trưởng khoa thầm tính toán. Cứ phát văn bản xuống, thỉnh thoảng lượn qua một vòng, đến lúc làm báo cáo tổng kết thì khéo léo nhắc tới Khoa Ngoại 1 của Chu viện trưởng là xong. Mọi người nâng đỡ lẫn nhau, vừa không đắc tội với ai lại vừa khiến cấp trên vui vẻ, thế là vẹn cả đôi đường.

Còn về chuyện an toàn... Nói như thể Bệnh viện Y học cổ truyền này chữa được bệnh nặng gì ghê gớm lắm không bằng.

Tuy biết rõ phải làm thế nào, nhưng cứ nghĩ đến việc phải bày vẽ ra bao nhiêu chuyện vô bổ là Đoàn trưởng khoa lại thấy phiền lòng. Đi làm mà, cứ tà tà làm việc qua ngày, nhấp ngụm trà, lướt đọc tin tức, thế chẳng phải thoải mái hơn sao.

Bây giờ ngồi chơi giết thời gian sướng hơn hai mươi năm trước rất nhiều. Hồi đó một tờ báo giấy đọc đến mức gần như thuộc lòng, còn bây giờ vô số thông tin bùng nổ cứ thế ồ ạt rót thẳng vào đầu óc.

Đoàn trưởng khoa chắp hai tay sau lưng bước vào hành lang Phòng Y vụ, trước khi vào phòng làm việc của mình, ông liếc mắt nhìn vào phòng làm việc lớn.

Bóng người thanh mảnh đeo kính râm lạnh lùng kia đang ngồi ngả ngớn trên ghế. Bảo là ngồi còn là nói giảm nói tránh cho cậu ta, chuẩn xác hơn phải gọi là nằm ườn ra ghế.

Tuổi còn trẻ măng mà sao còn lười biếng hơn cả mình thế này, Đoàn trưởng khoa thầm cằn nhằn trong bụng, sau đó sực nhớ ra điều gì, lập tức nở nụ cười niềm nở bước vào.

"Tiểu Ngô, đến sớm thế cháu." Đoàn trưởng khoa cười xòa cất tiếng chào.

Đầu Ngô Miện dường như khẽ gật một cái, nhưng lại dường như hoàn toàn bất động.

"Đoàn trưởng khoa, chào chú buổi sáng." Cô gái ngồi trên ghế sofa bên cạnh nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, lịch sự đứng dậy cất tiếng chào.

Đoàn trưởng khoa cảm thấy buồn cười, cái cậu Ngô Miện này ra vẻ ta đây thật đấy, nói chuyện cũng lười mở miệng, lại còn dắt theo cả một người phát ngôn viên.

Chẹp chẹp.

"Bác sĩ Sở, chào cháu buổi sáng." Đoàn trưởng khoa không hề tức giận, ông dời ánh mắt khỏi chiếc kính râm của Ngô Miện, mang nét mặt hiền từ nhìn Sở Tri Hi hỏi: "Đang đọc sách chuyên ngành đấy à cháu?"

"Dạ không, cháu đang đọc Tam Thể."

"Cái gì cơ?"

"Dạ, một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, viết hay lắm chú." Sở Tri Hi cười đáp.

Cái thứ tiểu thuyết quái quỷ gì mà đặt cái tên kỳ cục thế không biết, Đoàn trưởng khoa liền chuyển chủ đề: "Hôm qua họp giao ban viện, Chu viện trưởng bảo triển khai phong trào Tháng chất lượng an toàn. Tiểu Ngô, cháu có rảnh không?"

Ngô Miện vẫn lười biếng nằm ườn trên ghế, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như không nghe thấy lời Đoàn trưởng khoa nói.

"Đoàn trưởng khoa, có cần soạn thảo văn bản không chú? Để cháu làm cho. Hồi ở bệnh viện Hiệp Hòa cháu từng làm mảng này rồi, các mẫu văn bản đều lưu trong hòm thư điện tử, chỉ việc tải về là xong." Sở Tri Hi nói.

Hiệp Hòa... Trong lòng Đoàn trưởng khoa thầm thở dài.

Đó là đỉnh núi cao vời vợi trong giới y khoa cả nước, nhưng đem cái bộ quy chuẩn của Hiệp Hòa áp vào cái Bệnh viện Y học cổ truyền xã Bát Tỉnh này thì e rằng đến Chu viện trưởng cũng chẳng kham nổi.

Hàng đào tạo chính quy bài bản với phường tự phát hoang dã, làm sao mà giống nhau cho được.

"Bác sĩ Sở..."

Đoàn trưởng khoa bắt đầu suy tính xem nên lựa lời giải thích thế nào cho rõ ràng, lại không để Ngô Miện nghĩ rằng mình coi thường cậu ta. Thế nhưng lời mới thốt ra được ba chữ đã bị Ngô Miện lên tiếng ngắt ngang:

"Tiểu Hi, đừng tải về, vô nghĩa thôi."

"Hả?"

"Bệnh viện Y học cổ truyền, mà lại là tuyến xã Bát Tỉnh này, mọi người làm việc tùy tiện quen rồi, lôi cái bộ quy chế chuẩn chỉ đó ra chẳng ai làm theo nổi đâu." Ngô Miện khẽ nói: "Đoàn trưởng khoa, văn bản đành phiền chú vậy, làm thế nào cho đẹp mắt thì tùy chú định liệu. Lát nữa cháu với Tiểu Hi xuống các khoa lâm sàng đi dạo một vòng xem sao, có vấn đề gì cháu sẽ báo cáo lại với chú sau."

Vị này đúng là nắm rõ sự đời thật đấy! Đoàn trưởng khoa khẽ gật đầu, chắp tay sau lưng quay người đi sang phòng đối diện. Vừa bước tới trước cửa phòng làm việc của mình, mùi nhà vệ sinh lại thoang thoảng bốc ra.

"Anh, ý anh bảo là bệnh viện tuyến cơ sở không chuẩn quy củ sao?"

"Đi xem một vòng là khắc biết." Ngô Miện nói: "Ở đây toàn là bà con lối xóm quanh vùng, làm việc nguyên tắc quá mức thì không sống nổi đâu."

"Làm sao có thể như thế được chứ!"

"Hừ." Nét mặt Ngô Miện lạnh tanh, tiếng hừ mũi mang theo sự mỉa mai vô hạn. Đó là thói quen của anh, sau đó dường như cũng cảm thấy có chút chưa thỏa đáng, bèn giải thích thêm: "Mỗi nơi có một quy củ riêng, ở đây khám chữa bệnh dựa vào tình làng nghĩa xóm. Còn đế đô với ma đô thì hoàn toàn khác."

Nói đoạn, anh đứng dậy khỏi ghế: "Đi, anh dẫn em đi xem thử."

Hôm nay Sở Tri Hi buộc tóc hai bên, hai lọn tóc khẽ đung đưa, cô kẹp chiếc thẻ đánh dấu trang vào cuốn sách rồi rảo bước theo sau Ngô Miện, gương mặt ngập tràn vẻ tò mò.

Ngô Miện không mặc áo blouse trắng, vẫn khoác chiếc áo măng-tô màu kaki, đeo kính râm và đôi găng tay da cừu non màu đen. Sở Tri Hi tuy không phải nhân viên chính thức của Bệnh viện Y học cổ truyền nhưng lại khoác một chiếc áo blouse trắng, tung tăng lắc lư hai lọn tóc bám sát phía sau anh.

Hai người rảo bước xuống Khoa Cấp cứu, khung cảnh vô cùng vắng vẻ tĩnh mịch, hoàn toàn không giống với Khoa Cấp cứu trong ký ức của Sở Tri Hi.

Nữ điều dưỡng ở bàn hướng dẫn đang cúi gằm mặt xuống, nhìn bộ dạng đó chắc hẳn là đang mải mê lướt điện thoại.

Ngô Miện cũng chẳng buồn bận tâm, thong thả sải bước vào sâu bên trong Khoa Cấp cứu.

Bác sĩ trực tiếp nhận bệnh nhân của Khoa Cấp cứu ở Bệnh viện Y học cổ truyền chỉ có bác sĩ nội khoa, nếu gặp ca chấn thương ngoại khoa, bác sĩ trực sẽ gọi điện lên buồng bệnh Ngoại khoa để điều người xuống xử trí.

Dù sao nơi này cũng chỉ xử lý được những vết thương ngoài da đơn giản, ca nào nặng quá người ta lập tức chuyển thẳng lên tỉnh thành, bà con chòm xóm đều nắm rõ trình độ của Bệnh viện Y học cổ truyền. Nếu không có tiền mà vết thương lại nặng thì chuyển lên bệnh viện huyện, tóm lại là chẳng ai chịu nằm lại đây để cứu chữa.

"Bác sĩ, vậy chúng tôi xin phép đưa cụ về." Vài người đàn ông từ phòng lưu bệnh nhân cấp cứu bước ra, nói năng vô cùng khách khí với bác sĩ trực.

"Vâng, gia đình nén đau thương, ước chừng cũng chỉ trong vài ngày này thôi." Bác sĩ trực nói: "Về nhà lo chuẩn bị hậu sự cho chu đáo, để cụ ra đi được thanh thản, vẻ vang."