1984 Bắt Đầu Từ Quán Ăn Tứ Xuyên Phá Sản (Dịch)
Chương 21. Thần Kỹ Giám Định
Ngon thật! Mì ăn cũng tuyệt cú mèo. Một đũa mì, một miếng sườn, một thìa nước dùng. Chẳng mấy chốc, chiếc bát nhỏ đã nhẵn thín.
Trên trán Hạ Dao lấm tấm mồ hôi. Khuôn mặt tái nhợt cũng hồi lại đôi chút hồng hào. Mạnh An Hà vội vã san tiếp cho cô bát thứ hai. Bà và Lâm Chí Cường trao nhau ánh mắt, hai người đồng loạt bật cười.
Hạ Dao chịu ăn là tốt rồi. Chỉ cần bụng no, tinh thần tự nhiên sẽ khá lên. Cô cứ tì tì ăn hết bát nhỏ này đến bát nhỏ khác. Hộp cà mèn đầy ụ vậy mà đã bị cô ăn sạch sẽ, ngay đến giọt nước dùng cuối cùng cũng húp cạn.
"Ợ."
Hạ Dao ngượng ngùng đưa tay che miệng. Bị đói cả ngày trời, cộng thêm mùi vị bát mì này vô cùng bắt miệng, một khi đã hạ đũa là không dừng lại được.
"Chịu khó đi lại trong phòng mấy vòng cho tiêu hóa. Xong xuôi thì leo lên giường đánh một giấc, tới trưa dì sẽ gọi dậy ăn cơm." Mạnh An Hà và Lâm Chí Cường hớn hở thu dọn bát đĩa. Lúc bước ra ngoài không quên khép kín cánh cửa.
"Ai mà ngờ được người đó làm mì ngon đến mức ấy. Sườn hồng thiêu đúng là mỹ vị." Hạ Dao vén rèm cửa sổ để từng vạt nắng tràn vào phòng. Cô ngắm nhìn dòng Sông Thanh Y êm đềm trôi, nụ cười tươi rói nở trên môi. "Sáng mai nhất định phải ghé quán cậu ấy làm bát mì!"
...
[Ting! Hoàn thành nhiệm vụ phụ. Hạ Dao sau khi ăn bát mì sườn hồng thiêu do bạn làm, tâm trạng trở nên vui vẻ, đã khôi phục chế độ ăn uống bình thường. Phần thưởng nhiệm vụ: Kỹ năng - Giám Định Thực Phẩm.]
Trên đường Chu Nghiễn xách thịt bò mua được quay về quán ăn, âm thanh thông báo của hệ thống bỗng vang lên bên tai.
Chu Nghiễn theo bản năng bóp phanh xe đạp.
Giám định thực phẩm? Đây là kỹ năng gì?
[Giám Định Thực Phẩm: Một đầu bếp xuất sắc bắt buộc phải nắm vững khả năng tuyển chọn nguyên liệu. Phải nắm bắt chuẩn xác về độ tươi, xuất xứ, mùa vụ... thì mới có thể kiếm được những nguyên liệu hảo hạng nhất. Việc phân tích nhanh thực phẩm sẽ trợ giúp đắc lực cho việc thăng cấp tay nghề nấu nướng. Bạn đã nhận được kỹ năng này.]
Hệ thống lập tức đưa ra lời chú thích.
Chu Nghiễn lộ vẻ đăm chiêu. Không ngờ ngoài công thức nấu ăn, hệ thống còn thưởng cả kỹ năng.
"Anh hai, anh cũng muốn ăn kẹo đinh đinh hả?" Chu Mạt Mạt ngoái đầu lại hỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ mong đợi.
Chu Nghiễn nghiêng đầu nhìn sang. Ven đường có một ông lão tóc đã bạc nửa đầu đang quẩy đòn gánh tre. Chiếc búa đồng và cái đục sắt trong tay ông cụ gõ nhẹ vào nhau, phát ra những tiếng "đinh đinh" lanh lảnh. Cái tên "kẹo đinh đinh" cũng từ đó mà ra.
"Anh thấy là em thèm thì có." Chu Nghiễn phì cười.
Chu Mạt Mạt nuốt nước bọt, thu ánh mắt lại, kiên quyết lắc đầu: "Mẹ dặn không được tiêu tiền bậy bạ của anh hai."
"Mua miếng kẹo thì anh hai của em vẫn dư sức." Chu Nghiễn cười cười, tạt xe vào lề đường.
Ông lão đặt đòn gánh xuống, gõ tảng kẹo trắng muốt thành từng viên vụn như ngọc. Kẹo được gói cẩn thận bằng giấy da bò. Một bọc cầm nặng trĩu tay mà giá chỉ vỏn vẹn năm hào.
Chu Nghiễn liếc nhìn tảng kẹo, một dòng chú thích liền hiện ra:
[Một tảng kẹo bình thường chẳng có gì đặc sắc. Vừng rang hơi quá lửa, nhưng không ảnh hưởng đến mùi vị.]
Chu Nghiễn lại liếc sang rổ quýt đỏ ối bày trước mặt bà thím bán hàng rong ven đường.
[Một sọt quýt vừa chua vừa chát, vẫn chưa chín.]
Mắt hắn sáng rực lên. Đây quả thực là thần kỹ đi chợ, từ nay khỏi lo mua hớ nữa rồi!
Trả tiền xong, hắn mở bọc giấy nhón một viên kẹo đút vào miệng Chu Mạt Mạt, rồi tự cho một viên vào miệng mình. Vị ngọt lịm tức thì tan ra, tâm trạng cũng theo đó mà rạng rỡ hẳn lên.
"Kẹo đinh đinh ngon quá! Ngọt xớt luôn! Anh hai là người tuyệt vời nhất trên đời!" Chu Mạt Mạt vui sướng đung đưa đôi chân ngắn củn, miệng nhóp nhép nói không rõ chữ.
"Ngoan, lần sau anh lại mua cho." Chu Nghiễn cười xoa đầu con bé.
Hắn cũng có một cô em gái đáng yêu nhất trần đời. Chỉ với bọc kẹo năm hào, con bé ngồi vắt vẻo trên thanh ngang, mang lại giá trị cảm xúc đong đầy!
Phải công nhận chiếc xe mới mà Lâm Chí Cường tặng đạp sướng thật, càng đạp càng nhẹ. Quãng đường sáng nay đi bộ mất hơn tiếng đồng hồ, giờ đạp chưa tới nửa tiếng đã về đến nơi.
Về tới quán ăn, Chu Nghiễn bế xốc Chu Mạt Mạt thả xuống đất trước, sau đó mới dắt xe vào tiệm, dựng gọn gàng sát tường. Đây là tài sản quý giá nhất của hắn tính tới thời điểm hiện tại, đương nhiên phải bảo quản cẩn thận.
"Chu Mạt Mạt, lại vòi anh hai mua kẹo cho đấy à?" Triệu Thiết Anh nhìn cô con gái út nhai kẹo phồng cả hai má, nhịn cười lên tiếng.
"Dạ." Chu Mạt Mạt gật gù cái đầu, đắc ý khoe: "Anh hai mua kẹo đinh đinh cho con, con thích anh hai nhất!"
"Có năm hào một bọc to bự, con bé ăn ốm mới hết." Chu Nghiễn móc bọc kẹo gói giấy dầu từ trong gùi ra, mở sẵn rồi dúi vào tay Triệu Thiết Anh: "Mẹ cũng nếm thử đi."
"Quán vừa mới khởi sắc được chút, tiền bạc phải tiêu cho đáng chứ." Triệu Thiết Anh cằn nhằn một câu, nhưng vẫn nhón một viên kẹo bỏ vào miệng.
Ngọt, ngọt lịm tận tâm can!
"Con biết rồi, con đi chuẩn bị đồ ăn kèm đây." Chu Nghiễn cười đáp rồi xách gùi vào bếp. Triệu Thiết Anh đã rửa sạch bong đống bát đũa úp lên chạn phơi khô, phòng bếp cũng được dọn dẹp ngăn nắp đâu ra đấy.