Hơn sáu rưỡi, công nhân rục rịch kéo nhau đi làm.

Vương lão ngũ và mụ vợ Lưu Phương hôm nay cố ý khoác chiếc tạp dề mới cáu. Hai người nặn ra nụ cười niềm nở túc trực trước sạp, hừng hực khí thế chuẩn bị nghênh đón khách bằng một diện mạo mới.

Thế nhưng nụ cười của họ nhanh chóng vụt tắt.

Bao nhiêu xe đạp đều lũ lượt đỗ xịch trước cửa quán Chu Nhị Oa, thoáng chốc đã xếp thành một hàng sáu bảy chiếc. Thậm chí có hai khách ruột của sạp mì nhà họ, hôm nay chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đội nón sụp xuống che khuất mặt, điệu bộ cứ nghiêng đầu cúi gằm bước vội. Cứ như sợ bị nhận ra vậy. Cả hai tót lẹ vào tiệm Chu Nhị Oa.

"Chuyện quái gì thế này? Đổ xô hết sang bên đối diện rồi! Cái thằng Vương Kiến Minh với Lưu lão bát còn cố tình đội nón sụp xuống cơ. Bà đây chỉ liếc mắt một cái là nhận ra hai cái bản mặt chúng nó rồi! Chẳng phải tụi nó vẫn gào lên là chỉ ăn mì nhà mình thôi sao?" Lưu Phương sốt ruột giậm chân bình bịch.

Mọi khi tầm này là mở hàng khách khứa xôn xao rồi. Hôm nay thì ế sưng ế xỉa chẳng có nổi một mống, chỉ biết trân mắt nhìn bên kia đường tấp nập nhộn nhịp.

"Tụi nó đi hóng hớt cho vui thôi, bà đừng có cuống." Vương lão ngũ gằn giọng.

Có điều cánh tay buông thõng của ông ta đang run bần bật. Trong lòng cồn cào chua xót, cảm giác cay đắng y như bị thằng khác nẫng tay trên cướp vợ ngay trước mũi. Bị cắm sừng thật rồi. Mặc kệ bọn họ có tới góp vui hay không, nhưng tình hình buôn bán hôm nay chắc chắn là bết bát. Mớ mì sợi và nhân thịt ông ta cất công chuẩn bị coi như đổ sông đổ biển.

"Sao mình đi ăn bát mì mà cứ phải lấm la lấm lét, giấu giấu giếm giếm như vụng trộm ngoại tình thế nhỉ?"

"Mày có thấy cái bản mặt Vương lão ngũ và mụ vợ không? Ba phần sốc, ba phần ngơ ngác, bốn phần phẫn nộ hừng hực. Thiếu điều lao tới túm cổ mình hỏi tội: 'Bộ tao bán đắt cho tụi mày hay sao hả?'. Đỡ thế quái nào được áp lực này."

"Mẹ kiếp, bước lẹ lên!"

Vương Kiến Minh và Lưu lão bát cuống cuồng vọt vào tiệm Chu Nhị Oa, bấy giờ mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Cả một buổi sáng ròng rã, Vương lão ngũ chỉ bán được vỏn vẹn ba bát mì, mà toàn cho họ hàng dây mơ rễ má. Bị ông bà ấy nhìn chằm chằm như vậy, khách hàng thật sự không có mặt mũi nào bước sang quán bên kia ăn nữa.

Trái ngược hoàn toàn, bên Chu Nghiễn làm việc không ngơi tay. Từng mẻ mì thi nhau được ném vào nồi rồi vớt ra không dứt. Bát to dọn vào bếp chất đống cao ngất, vứt đầy bốn cái thùng gỗ. Thậm chí cả nhân sự lao động trẻ em là Chu Mạt Mạt cũng được trưng dụng ra đứng đón khách ngoài cửa.

"Hoan nghênh tới ăn mì ạ."

"Chị trông xinh quá."

"Da chị trắng bóc luôn."

"Lần sau chị lại ghé ăn mì nha."

"Bái bai."

...

Chu Mạt Mạt đúng là cái máy nói. Tính tình lại lanh lợi dễ gần, bạ ai cũng bắt chuyện luyên thuyên được dăm ba câu. Khuôn mặt thì phúng phính đáng yêu, mồm mép lại dẻo quẹo. Con bé dỗ ngọt mấy chị công nhân vui vẻ ra mặt, có người còn dúi cho kẹo. Được nhét kẹo đầy túi, cái miệng Chu Mạt Mạt lại càng líu lo ríu rít.

Chu Nghiễn bưng mì chạy ra ngoài vài lần, hắn hoài nghi con nhóc này ra đây lượn lờ chủ yếu là để lừa ăn lừa uống. Ngặt nỗi khuôn mặt nó trông vô hại quá, tỷ lệ lừa gạt thành công cực kỳ cao.

Sắp đến tám giờ, công nhân cuống cuồng hối hả đi làm, khách khứa trong tiệm cũng thưa thớt dần. Đúng lúc này, một chiếc xe đạp nhãn hiệu Phượng Hoàng đỏ sậm chói lóa thắng cái két trước cửa tiệm. Từ yên sau xe nhảy xuống một cô gái trẻ.

Chu Mạt Mạt đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế đẩu ăn kẹo trước cửa ngước mắt lên nhìn. Đôi mắt tròn xoe mở to, miệng hơi há hốc: "Chị ơi, chị trông xinh quá..."

Hạ Dao đi nhờ xe đạp của dì út tới ăn mì. Quán ăn Chu Nhị Oa không khó tìm, nằm ngay trước cổng lớn xưởng dệt.

Xe đạp dừng lại. Hạ Dao nhảy xuống xe, vừa liếc mắt đã thấy một cô bé mặc áo bông hoa nhỏ xíu ngồi vắt vẻo trước cửa quán.

Cô bé trông vô cùng đáng yêu. Khuôn mặt nhỏ nhắn tròn xoe, ngũ quan tinh xảo như ngọc mài, làn da trắng hồng. Trong miệng con bé đang ngậm kẹo, ngẩng đầu thấy cô thì hơi ngẩn người. Vừa mở miệng đã dùng chất giọng Tứ Xuyên ngọt ngào nũng nịu để khen cô.

"Bé con, em ngoan quá." Hạ Dao cảm thấy trái tim mình như muốn tan chảy. Cô sờ soạng trong túi một lúc, ngặt nỗi lúc ra cửa lại chẳng chuẩn bị đồ ăn vặt nào.

"Lại đây, bé con ăn kẹo nhé." Mạnh An Hà dựng kỹ xe đạp. Bà moi từ trong túi da ra hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, cười tươi đưa đến trước mặt Chu Mạt Mạt.

"Thỏ bự!" Mắt Chu Mạt Mạt sáng rực lên. Con bé đưa tay nhận kẹo, ngẩng đầu cười hì hì với Mạnh An Hà. "Cháu cảm ơn dì xinh đẹp ạ!"

"Ừm, ngoan lắm." Mạnh An Hà nhìn cô bé cười tít cả mắt thì vô cùng yêu thích. Bà không nhịn được bèn cảm thán với Hạ Dao. "Đúng là con gái ngoan hơn hẳn. Chẳng bù cho hai thằng tiểu ma vương nhà dì, chỉ toàn làm dì thêm nhức đầu."

"Các em vẫn ngoan mà dì." Hạ Dao cười nói. "Ít nhất lúc ngủ tụi nó rất yên tĩnh, ha ha."

"Hai vị đến ăn mì nhỉ?" Triệu Thiết Anh nghe tiếng thì tươi cười ra đón.