Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng thím Sáu lại bỏ ngoài tai sự phản kháng của con vật, thô bạo lôi xềnh xệch nó xốc thẳng vào trong.

Giữa chốn rừng núi tối tăm, tiếng kêu the thé của con khỉ dội lại vách núi, nghe rợn tóc gáy y hệt tiếng quỷ gào.

Nhiễm Thanh giơ cao đèn pin lẽo đẽo bám theo, trong lòng bất giác dâng lên cảm giác ớn lạnh.

Rõ ràng chưa hề chạm trán thứ gì tà môn, chỉ vừa mới đặt chân lên con đường mòn u ám này thôi, Nhiễm Thanh đã lờ mờ cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo, âm u. Hệt như cái cảm giác khi giáp mặt ác quỷ.

Thế nhưng luồng sáng đèn pin của y quét dọc ngang khắp cánh rừng, xuyên qua từng hàng bia mộ trắng ởn, lại tuyệt nhiên chẳng bắt được lấy nửa bóng quỷ nào. Dường như thứ ác hàn lạnh toát kia, chỉ là ảo giác của riêng y.

Nơi này là núi Mai Hoa, nghĩa trang công cộng Nguyệt Chiếu.

Tuy nhiên, con đường đất đỏ họ đang đi lại đâm thẳng vào khu rừng âm u mờ mịt, vốn dĩ không hề nằm trong khuôn viên nghĩa trang. Nghĩa trang công cộng nằm ở tít phía sau ngọn núi, phải đi dọc theo trục đường lớn bên ngoài thêm một quãng khá xa nữa mới tới.

Những nấm mồ nhấp nhô lẩn khuất trong cánh rừng tối tăm phía trước, đều là mả do người dân tự chôn cất.

Từng tấm bia mộ được tạc từ đá phiến trắng ởn cắm phập trước những nấm mồ đất, hệt như những khuôn mặt lạnh ngắt, trắng bệch giữa màn đêm.

Lác đác điểm xuyết giữa chúng, còn có những nấm mồ rêu phong cỏ mọc um tùm, chẳng có lấy một tấm bia, cũng chẳng thể nhận diện nổi là phần mộ tổ tiên nhà ai.

Trên mặt đất thi thoảng lại vương vãi ít tro tàn của tiền giấy, trước vài nấm mồ còn trơ trọi mấy chân nến cầy đã cháy rụi.

Càng dấn sâu vào trong, luồng khí lạnh lẽo trong không gian càng trở nên rõ rệt.

Thím Sáu lôi xềnh xệch con khỉ, nhưng lúc này dường như đã chẳng cần nó dẫn đường nữa. Bà sải bước đi đầu, sắc mặt âm u dò xét xung quanh, phương hướng vô cùng chuẩn xác.

Ánh đèn pin vô tình quét qua người thím Sáu, hắt xuống mặt đất hai cái bóng, một trái một phải.

Bên trái là người phụ nữ hai tay buông thõng, còn cái bóng vạm vỡ bên phải lại đang nắm chặt sợi dây xích.

Tim Nhiễm Thanh giật thót, vội vã chúc mũi đèn pin xuống đất, chẳng dám rọi thẳng vào người thím Sáu thêm một lần nào nữa.

Cứ thế đi thêm một lát, thím Sáu bỗng rẽ ngang khỏi con đường đất đỏ, chui tọt vào cánh rừng kế bên.

Nhiễm Thanh vội vã bám gót.

Đây là một cánh rừng thông bạt ngàn, từng thân cây thẳng tắp, cao vút sừng sững giữa màn đêm. Tán lá xum xuê vươn rộng che khuất cả bầu trời, khiến toàn bộ cánh rừng gần như chìm trong bóng tối mù mịt.

Cái thứ rừng thông rậm rạp này dẫu là ban ngày ban mặt cũng đã thấy u ám ướt át, huống hồ là giữa lúc đêm hôm khuya khoắt nhường này.

Không khí ngập ngụa mùi thối rữa của cây cỏ mục nát, dưới chân là lớp lá thông khô rụng dày cộp. Dẫm lên đó, cảm giác mềm xốp, lép nhép, hơi nước buốt giá men theo lớp vải giày ngấm thẳng vào lòng bàn chân.

"Chắc cũng quanh quẩn đâu đây thôi..."

Thím Sáu lẩm bẩm, tay vẫn nắm chặt sợi xích dắt khỉ.

Bà dẫn Nhiễm Thanh xuyên qua cánh rừng thông. Giữa triền núi mọc đầy bụi rậm hiện ra một con đường mòn nhỏ ngoằn ngoèo, do dân làng quanh đây dẫm đạp mà thành.

Dọc hai bên đường, thi thoảng lại bắt gặp một hai thửa ruộng khô cằn trồng ngô hoặc khoai tây.

Nhưng đi được một lúc, đến ruộng ngô cũng chẳng thấy tăm hơi, phía trước hoàn toàn hết đường đi.

Tới lúc này, con khỉ kia đã chẳng còn gan dạ mà kêu gào hay vùng vẫy nữa.

Nó cuộn tròn cơ thể lại run lẩy bẩy, hệt như một cục thịt bị thím Sáu lôi xềnh xệch trên đất. Lớp lông lá và chiếc áo gile nhỏ xíu trên người nó cọ xát xuống đất bám đầy bùn lầy, trông càng thêm phần bẩn thỉu, gớm ghiếc.

Nhiễm Thanh nhìn cánh rừng âm u trước mắt, cũng đánh hơi thấy chút khí tức bất an.

Từ lúc bước chân vào nghề tẩu âm nhân, trực giác của y dường như đã trở nên nhạy bén hơn hẳn.

Đêm qua lúc chạm mặt lão quỷ, y đã cảm nhận được luồng ác ý kinh hoàng hơn hẳn trước kia.

Đêm nay bám đuôi thím Sáu, y lại mường tượng rõ mồn một thứ khí tức âm u, rợn ngợp lẩn khuất giữa chốn rừng núi này.

Đây đều là những năng lực mà trước kia y tuyệt nhiên không hề có.

Thím Sáu đứng lặng ở cuối con đường mòn dò xét một hồi lâu, rốt cuộc cũng chọn được phương hướng, lôi tuột con khỉ chui tọt vào một bụi rậm rạp bên cạnh.

Nhiễm Thanh và con chó cũng cuống cuồng bám theo.

Giữa chốn rừng hoang vu không có đường đi, đám bụi rậm mọc san sát nhau vừa phiền toái lại vừa hiểm ác. Chẳng những lẫn lộn đầy gai góc, mà trên những cành lá xanh mướt còn nhung nhúc vô số đám sâu róm đáng sợ. Chỉ cần quệt trúng một phát thôi, cảm giác đau buốt ấy đến người lớn cũng phải khóc thét.