Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 104. Trời Đất Chứng Giám Lòng Ta (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Người ở quan ngoại ai ai cũng muốn tận mắt chiêm ngưỡng vẻ phồn hoa của Trường An, ta cũng không ngoại lệ." 

"Ta muốn ngắm nhìn khói lửa nhân gian tường hòa mà Lương Phong Ngưng từng kể, muốn đặt chân đến nơi Quách Bắc Khê luyện kiếm, ta càng khát khao muốn biết mẹ ta rốt cuộc là người như thế nào." 

"Ở quan ngoại, lúc nào cũng có phong ba bão táp, nhưng chỉ ở Trường An, mới có thể thấy rõ những cơn bão đang âm thầm hình thành, mới có thể thực sự đứng ngoài vòng xoáy cuồng phong. Ở nơi này, làm sao có cơ hội công bằng tranh tài cao thấp với những kẻ như Tạ Vãn." 

"Kẻ tài cao mưu lược như Tạ Vãn đâu chỉ có một, nếu ta cứ ở lại quan ngoại, Âm Sơn Nhất Oa Phong cứ ở lại Âm Sơn, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta chôn vùi ở nơi biên cương. Thà rằng ra tay trước, chiếm thế chủ động, còn hơn ngồi chờ chết." 

"Còn nữa, những điều ta canh cánh trong lòng từ thuở ấu thơ, có lẽ chỉ Trường An mới có thể cho ta câu trả lời." 

... 

Lộ Thảo Dịch bỗng nổi gió. 

Mặt nước vốn tĩnh lặng giờ cuộn lên từng đợt sóng lăn tăn, vô số rong rêu dưới đáy nước tối đen như mực điên cuồng múa lượn. 

Tạ Vãn bước đi trên con đường lát gỗ, mái tóc đen của y cũng bay cuồng loạn trong gió. 

Những ngọn cỏ dài và xanh mướt quật vào lối đi, không còn là tiếng xào xạc êm dịu, mà hóa thành những âm thanh cuồng nộ, mạnh bạo. 

Tạ Vãn đứng ngược chiều gió, khóe môi dần hiện lên một nụ cười điên loạn. Rất nhanh, y như hoàn toàn chìm đắm trong cơn cuồng phong của nội tâm, y giang rộng hai tay, tựa như muốn ôm trọn màn đêm tĩnh mịch và cả dãy núi trùng điệp phía xa vào lòng, rồi hung hăng xé nát tất cả. 

Trời đất này soi rõ lòng ta. 

Lũ người tự cho mình là thanh cao, luôn nghĩ rằng thiên hạ đều nhu nhược hèn mọn như trong tưởng tượng của chúng, đều rập khuôn theo những quy tắc lỗi thời. 

Từng bước, từng bước một, cẩn trọng dẫm lên con đường người khác vạch sẵn ư? 

Vậy y thà trở thành một kẻ điên thực sự! 

Y đã nhìn thấy những bóng người như bay trên hoang mạc, những kỵ binh đó mang đến cho y thế giới mà y hằng mong đợi. 

Hắc Sa Ngõa đã bị nghiền nát. 

Sự biến mất của tòa thành này, e rằng sẽ khiến cho vị Hoàng đế suốt ngày ôm mộng thôn tính Cao Câu Ly, Hồi Cốt và Thổ Phồn trong hoàng cung kia càng thêm điên cuồng. 

Kẻ điên cuồng trong thế giới điên cuồng mới như cá gặp nước.  

Nếu cứ an phận thủ thường, suy tính xem giới hạn của Đại Đường ở đâu, không phát động chiến tranh với Cao Câu Ly, thì y lấy đâu ra cơ hội? 

Bùi gia không thể mãi mãi nắm quyền ở biên quân phía tây và phía bắc. 

Những kẻ cố chấp tin rằng mọi thứ sẽ không thay đổi, ngay cả y cũng không để vào mắt, y sẽ cho chúng một bài học nhớ đời. 

Còn về việc chết bao nhiêu người, y nào có bận tâm. 

Bản chất một kẻ như y, vốn không ưa gì cái gọi là thịnh thế thái bình. Y chỉ thích thú nhìn lũ Hồ tộc thèm thuồng gặm nhấm miếng thịt béo bở Đại Đường, rồi y sẽ xé xác tất cả những kẻ dám ngáng đường y. 

Càng loạn càng tốt, càng loạn càng đặc sắc. 

Những kẻ dám uy hiếp y, dám xem thường y, dù là Bùi Vân Cừ, dù là tâm phúc của huynh trưởng y, dù là chính huynh trưởng y, tất cả đều phải chết! 

Cả Đại kiếm sư do chính tay y bồi dưỡng nên, cũng phải chết! 

Đại kiếm sư chết rồi mới không còn ai dám khiêu chiến, ngôi vị chí tôn mới có thể trường tồn vĩnh cửu. 

Chết chết chết chết chết! 

Những ngọn cỏ dài quật vào đường lát như hóa thành vô số sợi tơ rối loạn bay múa trong đôi mắt y, như muốn cắt nát tất cả những thứ y căm ghét thành muôn ngàn mảnh vụn. 

Tiếng vó ngựa dừng lại. 

Mấy tên kỵ binh phi thân đáp xuống trước mặt y, dâng lên mật báo mới nhất. 

Ngón tay Tạ Vãn bỗng cứng đờ. 

Khuôn mặt điên cuồng của y chợt trở nên méo mó. 

Thành Hắc Sa Ngõa đã bị phá, nhưng Bùi Vân Cừ vẫn còn sống, Phùng Thúc Thanh cũng còn sống, Mang Bố Chi thì đã chết, Cách Tang, kẻ thúc đẩy y liên thủ với Tán Trác cũng đã bỏ mạng. 

Chỉ một Hắc Sa Ngõa nho nhỏ, mà người Thổ Phồn đã bỏ lại gần sáu ngàn thi thể! 

Ba ngàn quân Đột Quyết vẫn còn sống, hai trăm Hắc kỵ khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật cũng còn sống, người Hồi Cốt không hề ra tay, quân Đột Quyết ngang nhiên hành quân trong đêm tối, thậm chí còn tập kích một doanh trại của Hồi Cốt, cướp đi một lượng lớn lương thảo. 

Tên chôn xác ở Minh Bách Pha kia vẫn còn sống. 

Tất cả những gì xảy ra ở Hắc Sa Ngõa, dường như đều có liên quan đến hắn ta. 

Y không thể nào tưởng tượng nổi, khi mọi thứ đã phát triển thành đại thế, hội tụ thành một cơn bão, lại có thể vì một kẻ như vậy mà tan thành mây khói. 

Y chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lại hướng về phía dãy núi xa xăm, những ngọn núi sừng sững vắt ngang giữa đất trời ấy như đồng loạt đổ sập xuống về phía y. 

Giáng xuống mặt y, đè nát lòng y! 

... 

Kỵ binh Đại Đường từ Dương Quan cuối cùng cũng đã xuất hiện tại Hắc Sa Ngõa. 

Những kỵ binh này sợ bị đại quân Thổ Phồn phục kích, nên hành quân vô cùng thận trọng, không chỉ đi chậm mà còn phân tán rất rộng. 

Trông hết sức lưa thưa, rời rạc. 

Đợi đến khi mấy tên tướng lĩnh kỵ binh đến trước mặt Lệ Khê Trị ở ngoài thành, Lệ Khê Trị vẫn chưa vội nhìn bọn họ. 

Hắn đưa mắt về phía Dương Quan ở xa kia. 

Hắn biết, giờ phút này, thiếu niên mà hắn hết lòng kính trọng cùng những người của Âm Sơn Nhất Oa Phong, chắc hẳn đã tìm được cách nhập quan rồi.