Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 75. Ta Có Một Thanh Kiếm Nhỏ (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hứa Thôi Bối cuồng ngạo vô song. 

Nhưng ngay dưới hắn cách đó không xa, cổng thành tây đã bị phá! 

Đám người Thổ Phồn ở trên vừa hoàn hồn sau cơn kinh hãi, điên cuồng xông tới cổng thành đã mất đi phòng tuyến ở phía dưới. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hàng chục quân Đường đã bị nhấn chìm. 

Cổng thành ầm ầm sụp đổ, nhưng đám Thổ Phồn ở ngoài thành lại không xông vào Hắc Sa Ngõa ngay lập tức. 

Hàng chục kỵ binh Đại Đường với quyết tâm tử chiến, dùng tốc độ nhanh nhất, lao tới từ cuối con đường, đem trường thương, máu thịt của mình và cả chiến mã dưới thân, cùng nhau lao vào biển người. 

Trong lòng cổng thành, máu thịt va chạm, chiến mã và chiến mã đâm vào nhau đến biến dạng, đi kèm với đó là tiếng nỏ rít chói tai. Những cỗ xe bắn tên được chuyển tới bắn ra vô số mũi tên không phân biệt địch ta, thịt nát xương tan bị những mũi kim loại lạnh lẽo đóng chặt vào nhau! 

Thứ khiến cho lũ Thổ Phồn đang xông xuống từ trên tường thành phải kinh hồn bạt vía chính là hàng trăm quân Đường tay cầm mạch đao như thủy triều phản công lại. 

Trong chốc lát, cổng thành lại hình thành cục diện quân Đường lấy nhiều đánh ít. 

Trong tiếng kêu gào hoảng sợ mà bọn Thổ Phồn ở phía tây không thể hiểu được, ở một đầu khác của Hắc Sa Ngõa, cổng thành đông cũng đã bị phá. 

Cổng phía đông là cổng ra vào chính của Hắc Sa Ngõa, ngày thường xe ngựa ra vào tấp nập từ đây, con đường phía sau cổng đông cũng là con đường rộng rãi nhất trong thành. 

Quân tiên phong của Thổ Phồn xông vào cổng thành đông hầu như không gặp phải bất kỳ sự kháng cự hữu hiệu nào. 

Đội kỵ binh Thổ Phồn tiên phong cầm khiên dày xông vào, chỉ thấy trên đại lộ có mấy đống lửa trại còn chưa tắt. 

Bọn chúng nhanh chóng tản ra phía trước, tạo thành một phòng tuyến vững chắc. 

Dòng thác người đang cuồn cuộn ngoài thành như tìm được chỗ thoát, một lượng lớn kỵ binh đồng loạt xông về phía cổng đông. 

Đội kỵ binh Thổ Phồn cầm khiên dày thấy không có quân Đường phản kích, lập tức tiếp tục tiến sâu vào trong thành. Chỉ trong nháy mắt, chúng đã xông vào được một dặm. 

Việc phá thành thuận lợi như vậy khiến chúng hưng phấn gào thét, điên cuồng cười lớn. 

Dù sao thì loại quái vật như Hứa Thôi Bối không phải lúc nào cũng có. 

Trong màng nhĩ của bọn chúng, tràn ngập tiếng vó ngựa như sấm. 

Ngoài tiếng vó ngựa ra, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác. 

Tiếng vó ngựa càng dồn dập, chúng càng hưng phấn. 

Còn gì có thể ngăn cản bọn chúng giày xéo thành trì này? 

Đột nhiên, những tên Thổ Phồn này nhận ra điều gì đó bất thường. 

Ngoài tiếng vó ngựa sau lưng, dường như còn có nhiều tiếng vó ngựa hơn phát ra từ phía trước, từ trong các con hẻm ở hai bên đường. 

Vô số chiến mã không có cả dây cương lẫn yên ngựa xuất hiện trong tầm mắt của bọn chúng, sau đó giống như vô số con ruồi không đầu chen chúc lao tới, khiến bọn chúng trở tay không kịp. 

Bầu trời dường như trở nên đỏ hơn và sáng hơn một chút. 

Toàn bộ Hắc Sa Ngõa dường như bắt đầu có sương khói mờ ảo bốc lên. 

Bùi Vân Cừ và Cố Lưu Bạch đứng trên một đài cao, lặng lẽ quan sát. 

Kho lương đã bắt đầu bốc cháy. 

Ngũ cốc bị làm ướt không tạo ra ngọn lửa quá lớn, hơn nữa không biết đám người Trần Đồ dùng thủ đoạn gì mà khói bốc lên nghi ngút, dày đặc một cách đáng sợ. 

Đây là tín hiệu đã được bố trí từ trước, nhìn thấy khói bốc lên từ phía kho lương, từ trong lớp lớp nhà cửa và ngõ hẻm ở trong thành cũng bắt đầu liên tục bốc khói. 

"Tiếp theo chúng ta sẽ bắt đầu giết người." 

Cố Lưu Bạch nhìn chằm chằm đội kỵ binh Thổ Phồn đang tiến vào đại lộ, “Thời điểm chúng còn đang hoang mang, lại bị khói đặc bao phủ chính là lúc tốt nhất để giết. Chúng ta ưu tiên giết những kẻ mặc tỏa giáp tím, đó đều là tướng lĩnh của Thổ Phồn. Giết xong lập tức rút lui, không được dừng lại. Cho ta mượn kiếm của ngươi dùng một chút, ta có một thanh kiếm, nhưng trước kia quá mức thu hút chú ý, nên không mang theo trên người. Kiếm của ngươi rất nhẹ, thích hợp cho việc xung trận, tiến thoái linh hoạt.” 

Bùi Vân Cừ không chút do dự, lập tức rút thanh bội kiếm của mình, đưa cho hắn. 

Kiếm của nàng là một thanh danh kiếm. 

Thanh kiếm này là kiệt tác đắc ý của Lạc Dương Kiếm Phường, tên là Ảnh Thanh. 

Nàng mặc dù thích thanh kiếm này, nhưng phần nhiều là vì thanh kiếm này đẹp, dù là chuôi kiếm hay là thân kiếm thì đều mang theo một màu sắc rất mê người. 

Hơn nữa nó còn là một thanh kiếm quý giá, Lạc Dương Kiếm Phường cũng không có thanh thứ hai, rất xứng với thân phận của nàng. 

Nhưng thanh kiếm này chỉ dài hơn năm thước, trông có vẻ mảnh mai, nữ tính. 

Nếu dùng thanh kiếm này để giết người trên chiến trường, nàng cảm thấy nó còn không bằng một thanh chiến đao nàng tùy tiện nhặt được. 

Một tấc ngắn một tấc hiểm, nếu nàng có khí lực như Hứa Thôi Bối, nàng nhất định cũng sẽ kiếm một thanh mạch đao như vậy. 

Cố Lưu Bạch đưa tay trái ra nhận lấy thanh kiếm này. 

Trong khoảnh khắc nắm lấy chuôi kiếm, Bùi Vân Cừ đột nhiên cảm thấy khí chất của hắn dường như khác với bình thường. 

Khói từ kho lương đã bắt đầu lan rộng, như thủy triều tràn tới. 

Cố Lưu Bạch bước nhanh hơn. 

Hắn đi về phía màn khói đang cuồn cuộn kéo tới, đi về phía đại lộ phía đông. 

Trên đại lộ phía đông Hắc Sa Ngõa, khắp nơi đều là tiếng thở hổn hển, tiếng chửi bới giận dữ của lũ Thổ Phồn. 

Đàn chiến mã vô chủ chia cắt đội kỵ binh Thổ Phồn với khí thế hung hăng thành từng mảng, rất nhiều người trong số đó thậm chí còn nhảy xuống ngựa, cố gắng xua đuổi những con chiến mã này. 

Những người quanh năm sống trên lưng ngựa có rất nhiều biện pháp để xua đuổi chiến mã. 

Nhưng khói đặc đột nhiên tràn đến, khiến bọn chúng không thể phân biệt được đâu là ngựa đầu đàn, hơn nữa những con chiến mã này chắc chắn đã bị người ta động tay động chân, chúng trở nên cực kỳ hung hăng, điên cuồng húc tung mọi thứ.