Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một tên tướng lĩnh Thổ Phồn mặc tỏa giáp màu bạc, tay cầm trường thương màu xanh bị khói xộc vào mặt, nước mắt chảy ra giàn giụa.
Nhưng vào lúc này, gã đột nhiên nhìn thấy phía trước xuất hiện một thiếu niên.
Thiếu niên dùng khăn ướt che miệng mũi, đôi mắt hắn lấp lánh ánh xanh lục quỷ dị.
Trong một thoáng thất thần, khoảng cách giữa thiếu niên và gã đã rất gần, gã không chút do dự vung trường thương trong tay, đâm về phía thiếu niên kia nhanh như chớp giật!
Trường thương đâm vào khoảng không!
Kình phong từ thân thương chấn động tạo thành một lỗ thủng trên màn khói.
Xuyên qua lỗ thủng này, tên tướng lĩnh Thổ Phồn này nhìn thấy Bùi Vân Cừ.
Mà Bùi Vân Cừ chỉ thấy Cố Lưu Bạch giống như đã biến thành một con mèo.
Hắn lấy thân pháp cực kỳ nhanh nhẹn nghiêng mình né tránh một thương đang lao tới, ngay khi thân thương thuận thế quét ngang, thanh kiếm trong tay hắn đã chặt đứt hai tay của tên tướng lĩnh Thổ Phồn này!
Hai tay cùng trường thương rơi xuống, Cố Lưu Bạch nhẹ nhàng nhảy lên như một con mèo rừng, kiếm quang hung hãn đâm vào hốc mắt tên tướng lĩnh Thổ Phồn này.
Nàng kinh hãi nhìn tên tướng lĩnh Thổ Phồn kia ngã xuống, trong đầu hiện lên hai chữ “hiểu sơ."
Chỉ đến khi tên tướng lĩnh Thổ Phồn này ngã ngựa, ba tên Thổ Phồn ở gần đó mới phát hiện ra dị thường, vung chiến đao xông tới.
Cố Lưu Bạch múa kiếm, kiếm quang như nở rộ thành hai đóa hoa, trong nháy mắt đâm gục hai người, Bùi Vân Cừ theo sát phía sau, bổ hai đao hạ gục tên còn lại.
Dù trong màn khói mịt mù, bộ tỏa giáp màu bạc sáng loáng của tướng lĩnh Thổ Phồn vẫn rất dễ nhận ra, Cố Lưu Bạch nhanh chóng xác định mục tiêu tiếp theo, giết tới.
Dọc đường, sáu bảy tên Thổ Phồn đều bị Cố Lưu Bạch một kiếm đâm gục, Bùi Vân Cừ theo sát phía sau, máu tươi từ trên người bọn Thổ Phồn phun ra đều bắn lên người nàng.
Ánh mắt Bùi Vân Cừ vô cùng phức tạp.
Trong thoáng chốc liên tục giết chết tám chín người giống như giết gà, trong đó còn có một tên tướng lĩnh Thổ Phồn toàn thân mặc giáp, đây mà là hiểu sơ kiếm thuật?
Hơn nữa còn dùng thanh kiếm nhỏ của nàng!
Mà người chấn động nhất vẫn là Lệ Khê Trị theo sát phía sau.
Lệ Khê Trị và mấy đồng liêu vẫn luôn tản ra xung quanh Bùi Vân Cừ.
Trong màn khói dày đặc che khuất tầm nhìn, họ không thể thấy rõ từng động tác nhỏ, nhưng vẫn có thể nhận ra thân pháp của Cố Lưu Bạch có phần kỳ lạ. Mỗi bước tiến của hắn đều giống như một cú nhảy vọt, nhưng khi dừng lại thì lại vô cùng nhẹ nhàng, giống như từng đợt sóng cuộn trào tới trước, và sau mỗi đợt sóng, đều để lại xác chết của lũ tôm tép.
Kiếm pháp của Thương Lãng Kiếm Tông!
Theo Quách Bắc Khê học kiếm chỉ vỏn vẹn hai ba năm, lại có thể tu luyện đến trình độ này?
Dáng vẻ giết người nhàn nhã tự tại, bước đi ung dung tự tin như vậy, Thương Lãng Kiếm Tông có mấy người có thể làm được?
Nhưng sau đó họ lại phát hiện một chuyện cũng chấn động không kém.
Bọn họ phát hiện hai tên quan viên của Thái Sử Cục lại ổn định bám sát phía sau Bùi Vân Cừ!
Hai tên quan viên của Thái Sử Cục này, lại dám tay không tấc sắt đi theo Bùi Vân Cừ và Cố Lưu Bạch xông về phía trước!
Quan viên Thái Sử Cục từ khi nào lại trở nên dũng mãnh như vậy?
Nhìn hai người này cũng không giống như tu luyện võ kỹ gì lợi hại?
Lúc này, trong lòng hai tên quan viên Thái Sử Cục cũng muôn phần cay đắng, mà không nói ra được.
Ban đầu, mỗi người đều nhặt được một món binh khí cho riêng mình, nhưng cầm đao múa thương chạy theo, lại phát hiện mình không thể theo kịp Bùi Vân Cừ và Cố Lưu Bạch, thế là đành phải vứt bỏ vũ khí, tay không tấc sắt chạy theo.
Dũng mãnh đến đáng sợ!
Mấy tên Thổ Phồn xông ra từ trong màn khói, đột nhiên nhìn thấy hai người mặc quan phục tay không tấc sắt lao tới, bọn chúng sợ hãi la lên thất thanh, vội vàng quay đầu bỏ chạy.
Trong nhận thức của bọn chúng, người Đường mà đến vũ khí cũng khinh thường không dùng, thường là những kẻ cực kỳ đáng sợ, nhất là người mặc quan phục, đó nhất định là tu hành giả lợi hại!
Lúc này không chạy thì còn đợi đến khi nào?
Cố Lưu Bạch đã xông đến trước mặt tên tướng lĩnh Thổ Phồn mặc tỏa giáp thứ hai.
Tên tướng lĩnh Thổ Phồn này không có thời gian suy nghĩ, phản ứng của gã giống y hệt tên tướng lĩnh Thổ Phồn bị đâm chết đầu tiên, gầm lên một tiếng, rồi đâm thương ra như rồng.
Sau đó hai tay gã tức thì bị chặt đứt.
Tiếp theo hốc mắt trái bị một kiếm đâm mạnh, óc và máu tươi từ trong hốc mắt bắn ra, chết thảm khốc y hệt tên trước.
Sắc mặt Bùi Vân Cừ lúc này đã trở nên vô cùng âm trầm.
Nàng đang rất tức giận.
Tên hỗn trướng này là tên lừa đảo.
Lại dám lừa nàng!
Nếu Cố Lưu Bạch biết được tâm lý của nàng lúc này, e là cũng phải bội phục nàng.
Lúc này mà vẫn còn tâm trí để giận dỗi.
Thật sự chỉ có Bùi gia mới sinh ra được nhân vật “thần tiên” thế này.
Khói càng ngày càng dày.
Một tên tướng lĩnh Thổ Phồn xuống ngựa nhìn mấy cỗ thi thể trên mặt đất, cau mày suy tư.
Gã nhận ra, không xa phía trước hẳn là có mấy kẻ giết người rất nhanh.
Ngay lúc này, gã nghe thấy tiếng vật nặng liên tục rơi xuống đất.
Khi gã quay đầu lại, thì đã thấy một nữ tử mặc áo xám xuất hiện như quỷ mị sau lưng gã.
Tay của tên tướng lĩnh Thổ Phồn này vừa mới chạm đến chuôi đao bên hông, thì cổ họng gã đã cảm thấy lạnh buốt như bị một tảng băng đâm xuyên qua.
"Ta bị đâm một kiếm?"
"Kiếm gì đây?"
"Kiếm quỷ gì mà nhanh đến vậy?"
Trong đầu gã xuất hiện ba ý nghĩ như vậy, sau đó liền quỳ xuống đất, chết ngay tại chỗ.
Âm Thập Nương đã thay đổi thân hình, dáng người không khác mấy so với nữ tử bình thường, nàng lạnh lùng bước qua thi thể gã.
Nàng cũng đang trên đường đi theo Cố Lưu Bạch.