Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 89. Kiếm Khí Chuyên Xuyên Não (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng gã đã đánh giá thấp tốc độ và quyết tâm giết gã của Cố Lưu Bạch.  

Người Côn Kiệt Bố vừa mới áp sát vào bụng ngựa, bóng Cố Lưu Bạch thoắt cái tăng tốc, tựa như ngọn sóng dâng trào, ập thẳng vào người Côn Kiệt Bố.  

Hắn đâm sầm vào ngực Côn Kiệt Bố, hung hăng đập gã xuống đất.  

Ầm!  

Phần lưng của Côn Kiệt Bố đập mạnh xuống đất, khiến gã choáng váng, nghẹt thở.  

Tay gã còn chưa kịp cầm đao, kiếm trong tay Cố Lưu Bạch đã liên tiếp đâm vào bụng gã.  

Bộ giáp trên người gã mỏng manh như tờ giấy, liên tục phát ra tiếng “phập phập”, máu tươi và nội tạng vỡ nát không ngừng trào ra.  

Rắc!  

Tiếng xương gãy vang lên giòn tan hòa cùng tiếng kêu thảm thiết của gã.  

Tay phải cầm đao vừa mới giơ lên, đã bị đầu gối của Cố Lưu Bạch ghì chặt xuống đất, xương cổ tay vỡ vụn!  

Mấy tên Đồ Ma Vệ kinh hãi đến tột độ, gào thét, liều mạng đâm trường thương về phía Cố Lưu Bạch.  

Trước khi mũi thương đâm xuống, cả người Cố Lưu Bạch đã như ngọn sóng dâng trào, bật lên.  

Trong nháy mắt, hắn đã đâm Côn Kiệt Bố năm kiếm, một gối đập nát cổ tay gã, sau đó bật dậy. Tất cả động tác như nước chảy mây trôi, liền mạch, không chút trở ngại.  

Đồng tử của Lệ Khê Trị co rút dữ dội.  

Cảnh tượng này mang đến cho hắn chấn động quá lớn. Ở Trường An và Lạc Dương không thiếu gì kiếm sư của Thương Lãng Kiếm Tông, hắn cũng từng được chứng kiến không ít cao thủ dùng kiếm, nhưng chưa từng thấy ai có thân pháp liền mạch, uyển chuyển như nước chảy mây trôi như thế. Ý nghĩ hiện lên trong đầu hắn lúc này là, nếu những người đó thấy Cố Lưu Bạch dùng kiếm, liệu có xấu hổ đến mức tìm chỗ đập đầu tự vẫn hay không?  

Bùi Vân Cừ lại không có cảm nhận đặc biệt này.   

Bởi vì tuy nàng đã nhanh trí tung hỏa mù, một cước đá nát chỗ hiểm của một tên Đồ Ma Vệ đang lao tới, khiến hắn ngất xỉu ngay tại chỗ. Nhưng ngay sau đó, một tên Đồ Ma Vệ khác cưỡi ngựa đã xông tới, một thương đánh bay thanh đao trong tay nàng.  

Cổ tay nàng rách toạc, máu chảy không ngừng, cả cánh tay đau đến mức không nhấc lên nổi.  

Nhưng nàng không hề sợ hãi.  

Bên cạnh có Lệ Khê Trị, hơn nữa từ đêm qua đến giờ, đã trải qua quá nhiều tình huống nguy hiểm kích thích, trong tiềm thức nàng cảm thấy, chỉ cần nghe theo lời tên hỗn trướng Cố Lưu Bạch này, ngoan ngoãn đi theo hắn, thì sẽ không có chuyện gì.  

Nàng cũng chẳng nhìn lại thanh đao rơi xuống đất, tay không tấc sắt nhanh chóng chạy theo Cố Lưu Bạch.  

Tên Đồ Ma Vệ trên lưng chiến mã rống lên giận dữ, cả người bay vút lên trên không, trường thương hung hăng đâm về phía lưng Bùi Vân Cừ, trên mặt hiện lên nụ cười hung tợn.  

Vũ Thỏa Tông Triết!  

Cường giả nổi danh hiếu chiến trong đám Đồ Ma Vệ!  

Từ trước đến nay chưa từng biết sợ là gì.  

Gã khát máu, chỉ muốn giết người.  

Giờ phút này, gã muốn dùng trường thương xuyên thủng người Bùi Vân Cừ, treo nàng lên không trung để nghe tiếng kêu gào thảm thiết trước khi chết của nàng.  

Nhưng đúng lúc này, thiếu niên mắt xanh bỗng đổi hướng, quay ngược lại xông về phía mũi thương của gã.  

Tên Đồ Ma Vệ khát máu này lại dồn thêm lực!  

Chân khí trong cơ thể gã như muốn xé rách da thịt, cả người gã tỏa ra ánh sáng rực rỡ.  

Nhưng đúng lúc này, hai tay gã đứt lìa.  

Thân thể thiếu niên quỷ dị áp chế thân thương của gã, lưỡi kiếm sắc bén như nước chảy lướt qua cổ tay gã. Trong khoảnh khắc gã chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, hai bàn tay đứt lìa cùng cây trường thương đã rơi xuống đất, mũi kiếm đã hung hăng đâm vào hốc mắt gã.  

Tiếng máu tươi và óc não văng tung tóe phảng phất vang vọng bên tai hai quan viên Thái Sử Cục.  

Bọn hắn  rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.  

Bọn hắn đang trốn trong một căn nhà bên đường.  

Cách tên Đồ Ma Vệ vừa bị đâm chết chỉ mười mấy bước chân.  

Nhưng trong tình huống này, bọn hắn lại không có can đảm tay không tấc sắt đi theo Cố Lưu Bạch như Bùi Vân Cừ.  

Trùng hợp thay, mấy tên Đồ Ma Vệ bị đẩy ra khỏi vòng chiến xuất hiện bên cạnh căn nhà này. Trong chớp mắt, chúng đã thấy hai quan viên Thái Sử Cục đang đứng đó lưỡng lự.  

“Á!”  

Mấy tên Đồ Ma Vệ lập tức biến sắc, chúng kinh hãi kêu lên một tiếng, quay đầu bỏ chạy.  

Chỉ hận cha mẹ không sinh thêm cho mình hai cái chân.  

Theo tình hình chiến sự trong thành đêm qua, hai quan viên Trường An tay không tấc sắt này cũng là quái vật cùng đẳng cấp với thiếu niên mắt xanh kia!  

Họ vậy mà lại mai phục ở đây!  

“Chúng sợ chúng ta?”  

“Đồ Ma Vệ cũng sợ chúng ta sao?”  

Hai quan viên Thái Sử Cục nhìn nhau, bỗng nhiên tỉnh ngộ.