Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 90. Kiếm Khí Chuyên Xuyên Não (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cũng chỉ trong chốc lát, Cố Lưu Bạch đã dẫn Bùi Vân Cừ xông ra, lao về phía những căn nhà đầy lỗ thủng ở bên đường.  

Những tên Đồ Ma Vệ ở gần hắn đều tỏ ra do dự.  

Thiếu niên này dùng kiếm, không giống như lời đồn đêm qua, nhìn ai thì người đó chết.  

Nhưng hắn dùng kiếm giết người cũng rất nhanh.  

Hắn chủ động tiếp cận ai, người đó sẽ chết.  

Tính cả Côn Kiệt Bố, đã có sáu tên Đồ Ma Vệ bỏ mạng dưới kiếm hắn.  

Thế kiếm và thân pháp của hắn đều rất quỷ dị, lúc ẩn lúc hiện, lúc tiến lúc lùi, dù có phán đoán chính xác vị trí tiếp theo của hắn, cũng khó lòng đánh trúng vì thân pháp này gây ra sự chênh lệch thời gian.   

Mấy tên Đồ Ma Vệ chết dưới kiếm hắn đều cho rằng mình có thể đánh trúng, nhưng cuối cùng lại đánh hụt!  

Hơn nữa, chân hắn không hề bị trượt!  

Mặt đất giờ đây ngập ngụa máu tươi, nội tạng be bét trơn trượt, bọn chúng giẫm lên, bất cứ lúc nào cũng có thể trượt ngã.  

Nhưng thiếu niên này lại không bị ảnh hưởng chút nào, tựa như đang lướt trên mặt nước!  

Dùng trường thương đâm hắn từ xa cũng không được.  

Người này có thể nhanh chóng áp sát, hơn nữa lại rất giỏi chặt tay.  

Thương pháp của Vũ Thỏa Tông Triết lợi hại như vậy, khi đối mặt với hắn, chỉ trong nháy mắt, hai bàn tay cùng trường thương đã rơi xuống đất, sau đó bị người này một kiếm đâm thủng hốc mắt.  

Mãi đến khi Cố Lưu Bạch dẫn Bùi Vân Cừ chạy tới trước một căn nhà, đám Đồ Ma Vệ này mới bừng tỉnh, Côn Kiệt Bố và Vũ Thỏa Tông Triết đều đã chết?  

Thiếu niên này tới, lấy mạng của cả Côn Kiệt Bố và Vũ Thỏa Tông Triết, sau đó lại rút lui?  

Đồ Ma Vệ cũng có kẻ mạnh, kẻ yếu.  

Vũ Thỏa Tông Triết chết, bọn chúng không thấy lạ, người này hiếu chiến, xông pha trận mạc hăng hái nhất, cho nên nhanh chóng có đất phong riêng.  

Nhưng Côn Kiệt Bố chết lại khiến bọn chúng kinh hãi, toàn thân run rẩy.  

Côn Kiệt Bố nổi tiếng là kẻ nhát chết.  

Rõ ràng thực lực thuộc tốp đầu trong Đồ Ma Vệ, nhưng khi chiến đấu lại vô cùng cẩn thận, am hiểu nhất là gọi người trợ giúp, vây công diệt địch.  

Gã vậy mà lại chết?  

Đám Đồ Ma Vệ phản ứng lại, không dám đuổi theo vào nhà.  

Quỷ mới biết trong những căn nhà đầy lỗ thủng kia còn ẩn giấu bao nhiêu cao thủ.  

Nhất là mấy tên Đồ Ma Vệ tận mắt chứng kiến Cố Lưu Bạch giết chết Côn Kiệt Bố, càng thêm sợ hãi.  

Côn Kiệt Bố nhát chết, đám thuộc hạ của gã lại rất khôn ngoan.  

Trong cơn phẫn uất, một tên thuộc hạ của Côn Kiệt Bố hét lớn: “Vũ Thỏa Tông Triết bị tên đó giết rồi!”  

Đám người đi theo Vũ Thỏa Tông Triết đều là mấy kẻ hiếu chiến giống hệt gã.  

Quả nhiên, không cần ai hô hào, một đám Đồ Ma Vệ đã như phát điên xông vào.  

Liều lĩnh, không sợ chết là con dao hai lưỡi.  

Phần lớn thời gian, liều lĩnh là chìa khóa chiến thắng, nhưng đôi khi, liều lĩnh lại đồng nghĩa với ngu ngốc.  

Những lỗ thủng đục tạm bợ trên tường, trên mái nhà đều không lớn, nhiều chỗ phải cúi người mới chui qua được, muốn cưỡi ngựa đuổi theo là chuyện không thể. Hơn nữa trong tình thế giao tranh hỗn loạn với quân Đường này, cưỡi ngựa cũng không linh hoạt bằng hai chân.  

Đám Đồ Ma Vệ này đều vứt bỏ trường thương trong tay, nhảy xuống ngựa gào thét xông tới.  

Tên Đồ Ma Vệ đầu tiên cúi người chui vào lỗ hổng bỗng nhiên bất động.  

Tên phía sau thấy hắn chắn đường, chửi rủa rồi kéo hắn ra ngoài, mới phát hiện đầu hắn đã bị một kiếm đâm xuyên, máu não chảy ra ròng ròng.  

Tên kéo hắn ra mắt đỏ ngầu, thấy bên trong dường như không có ai, hắn không chút suy nghĩ liền cúi người chui vào.  

Kết quả, Cố Lưu Bạch đang lặng lẽ đứng chờ bên trong.  

Đầu hắn cũng bị một kiếm đâm xuyên, vết thương giống hệt tên trước, hai bên thái dương bị kiếm xuyên qua, máu não chảy ra như suối.  

Tên Đồ Ma Vệ thứ ba kéo hắn ra ngoài, gào thét vẫn muốn lao vào, cuối cùng mấy tên phía sau kịp phản ứng lại, giữ chặt hắn lại, tuôn ra một tràng chửi rủa bằng tiếng Thổ Phồn.  

Đại khái là, mày ngu à, đã chết hai đứa rồi mà còn thò đầu vào cho người ta đâm?  

Nhưng điều nằm ngoài dự đoán của bọn chúng là, bọn chúng không vào, thì Cố Lưu Bạch lại chui ra.  

Như một ngọn sóng từ trong hang động ào ạt tràn ra ngoài.  

Lợi dụng lúc mấy tên Đồ Ma Vệ đang giữ chặt tên đang chửi rủa kia, hắn nhanh như chớp đâm xuyên đầu tên đó, rồi lại rút lui vào trong.  

Mấy tên phía sau bị máu não bắn tung tóe lên người, đều ngây ra như phỗng.  

Chưa từng thấy kiểu đánh nào như vậy.  

Đồng bọn bị giữ chặt, không có cơ hội phản kháng.  

Lúc bị đâm, ánh mắt tuyệt vọng vô cùng.