Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mèo nào mà lười chảy thây thế này?
Chắc là lợn đầu thai nhầm cũng nên.
Trái ngược với sự căng thẳng của tiểu mộc tượng và đám người Bài giáo, Mạc đạo sĩ lại tỏ ra vô cùng thảnh thơi. Ông ta ngủ một mạch đến chập tối mới dậy, ngáp ngắn ngáp dài rửa mặt qua loa, hỏi han vài câu rồi lại chui tọt vào khoang thuyền.
Đúng là người vô lo vô nghĩ.
Dù tiểu mộc tượng không tin chuyện ông ta đến từ Nam Hải, nhưng cũng cảm thấy người này có bản lĩnh thực sự, có lẽ không biết sợ là gì.
Đứng cả ngày cũng mỏi, tiểu mộc tượng tìm một chỗ bên mạn thuyền ngồi xếp bằng đả tọa.
Vận hành ba vòng chu thiên xong, mở mắt ra, cậu cảm thấy lượng khí tích tụ mấy ngày nay còn hiệu quả hơn cả một hai tháng đứng tấn, luyện tập thể lực trước kia.
Không chỉ sức lực dồi dào hơn, mà tai mắt cũng tinh tường hơn, cảm nhận về môi trường xung quanh nhạy bén hơn hẳn.
Đây chính là hiệu quả của tu hành sao?
Càng nghĩ tiểu mộc tượng càng phấn khích, cảm thấy mình may mắn vớ bở, biết đâu sau này cũng sẽ xuất chúng, khác người phàm như Khuất Mạnh Hổ và Lạc Phú Quý.
Lúc này có tiếng bước chân, Mạc đạo sĩ lại đến bên cạnh tiểu mộc tượng, quan sát cậu một lúc rồi hỏi:
- Hai hôm nay bần đạo quan sát kỹ cậu, thấy cậu không phải người có thiên phú dị bẩm hay căn cốt tuyệt vời gì. Ở tuổi này mà cảm nhận được "Khí", lại không phải do tự ngộ ra, mà là có người để lại hạt giống trong người cậu, độ hóa cho cậu. Có thể cho bần đạo biết người đó là ai không?
Tiểu mộc tượng sững người, lúc này mới nhớ ra sở dĩ mình cảm nhận được khí là nhờ luồng nhiệt lưu trên đỉnh đầu.
Khi cậu bế tắc không thể ngộ ra, luồng nhiệt lưu đó xuất hiện và giúp cậu hoàn thành vòng chu thiên đầu tiên trong đời.
Luồng nhiệt đó chính là "hạt giống" mà đạo sĩ nói sao?
Ai đã gieo nó?
Tiểu mộc tượng nhớ lại và bàng hoàng nhận ra, người làm việc đó không ai khác chính là bức tượng đá sống lại trong thánh điện Lỗ Ban.
Và bức tượng đó rất có thể là Hồng Liên Lão Tổ Từ Tam Tuế.
Càng nghĩ càng thấy chuyện này kỳ lạ, tiểu mộc tượng há miệng định nói nhưng lại thôi. Cậu không biết nên giải thích thế nào với vị đạo sĩ này.
Đối phương là người tâm tư cẩn mật, tính tình phóng khoáng, nếu cậu nói dối chắc chắn sẽ bị phát hiện. Nhưng chuyện này lại liên quan đến bí mật sư môn, nói toạc ra cho người ngoài biết thì không hay cho lắm.
Thấy tiểu mộc tượng ngập ngừng, đạo sĩ hiểu ý cậu, cười nói:
- Nếu không tiện thì không cần nói cũng được.
Ông ta tiếp tục:
- Sở dĩ bần đạo hỏi chuyện này là vì cái này.
Ông ta chỉ vào vai phải tiểu mộc tượng, ra hiệu cho cậu kéo áo xuống một chút.
Tiểu mộc tượng không hiểu, kéo áo xuống thì thấy trên xương bả vai phải có một vết bẩn màu đen to bằng đồng xu.
Vết này trước đây không có. Tưởng là dính nhọ nồi, cậu đưa tay phủi nhưng vết bẩn như ăn sâu vào da thịt, chà mãi không sạch.
Không câu nệ, cậu nhổ nước bọt vào lòng bàn tay chà lại lần nữa, vẫn không ăn thua.
Tiểu mộc tượng ngơ ngác hỏi: "Cái gì thế này?"
Đạo sĩ ghé sát mũi vào ngửi một lúc lâu rồi ngẩng lên nói:
- Bần đạo sống lâu ở Nam Hải, không rành lắm về vu pháp đạo thuật phương Bắc, chỉ cảm nhận được trong vết này chứa tử khí nồng nặc, có thể sẽ gây bất lợi cho cậu.
Tiểu mộc tượng kinh ngạc: "Tử khí?"
Cậu sờ vào vết đen, thấy ngoài việc không chùi sạch được thì chẳng có cảm giác gì lạ.
Đạo sĩ hỏi:
- Gần đây cậu có đến nơi nào xú uế, hoặc gặp tà ma, hay chọc phải người không nên chọc không?
Nơi xú uế?
Gặp tà ma?
Tiểu mộc tượng rùng mình nhớ lại lời nguyền trong thánh điện Lỗ Ban và nguyên nhân cái chết của sư phụ.
Cậu hỏi đạo sĩ:
- Phải, chắc là vậy... Có cách nào giải không?
Đạo sĩ đáp:
- Bần đạo đã nói rồi, chuyện này bần đạo không rành lắm. Nếu sư đệ bần đạo ở đây thì may ra.
Thấy tiểu mộc tượng lo lắng, ông ta cười trấn an:
- Người tu hành như chúng ta tinh huyết khí vượng, thiên tính khắc chế tử khí. Cậu chỉ bị dính một chút, chắc không lâu nữa sẽ tự tan thôi. Nếu không tan thì sau này tìm người am hiểu giải cũng chưa muộn...
Lời an ủi của đạo sĩ khiến tiểu mộc tượng yên tâm phần nào. Đúng lúc đó, từ mũi thuyền vọng lại tiếng hét của Mao Bình Lễ:
- Mọi người cẩn thận, đến chỗ nước xiết rồi!
Vừa dứt lời, chiếc thuyền chòng chành dữ dội, dòng nước trở nên cuồn cuộn.
Tiểu mộc tượng định hỏi thêm nhưng đạo sĩ đã quay vào khoang. Cậu đành bám chặt mạn thuyền giữ thăng bằng rồi đi tìm chỗ con mèo béo đang ngủ.
Cậu sợ con súc sinh này rơi xuống sông chết đuối vì mấy hôm nay quan sát thấy nó rất sợ nước.
Quả nhiên, sóng to gió lớn làm thuyền lắc lư, con mèo béo hung dữ biến thành con mèo ướt, hai chân trước ôm chặt thanh chắn thuyền, kêu "meo meo" thảm thiết như sắp bị làm thịt.
Tiểu mộc tượng đến ôm lấy con mèo đang run lẩy bẩy thì nghe tiếng la hét ở mũi thuyền.
Có chuyện rồi?
Cậu ôm mèo chạy ra mũi thuyền, thấy một thủy thủ vẫy tay rối rít với mình, hét lớn:
- Tà ma đến rồi!
Tiểu mộc tượng giật thót tim.
Chưa kịp phản ứng thì sàn thuyền dưới chân rung lên bần bật. Nếu không nhờ tấn pháp vững vàng thì cậu đã ngã lăn quay rồi.
Nhưng người thủy thủ vừa hét thì không may mắn như thế, bị hất văng xuống sông.
Thấy người rơi xuống nước, Mao Bình Lễ lao tới, ném sợi dây thừng xuống, hét: "Nhanh, nhanh lên..."
Lúc này Mao Bình Lễ không mặc đồ thường mà khoác áo choàng gắn đầy lông vũ, đầu đội sọ bò, trông rất kỳ dị.
Rõ ràng lúc nãy ông ta đã làm phép nhảy múa ở mũi thuyền để xua đuổi tà ma.
Cùng lúc đó, tiếng trống vang lên dồn dập ở cả hai con thuyền.
Đó là cách trừ tà của Bài giáo.
Mao Bình Lễ ném dây, mấy thủy thủ bên cạnh cầm lao sắt nhìn chằm chằm xuống nước. Người thủy thủ rơi xuống nước trồi lên, bám được vào dây thừng định leo lên thì thấy sắc mặt mọi người trên thuyền biến đổi kinh hoàng.
Anh ta nhìn xuống dưới chân, thấy một bóng đen khổng lồ xuất hiện.
Á...
Anh ta hét lên kinh hãi rồi bị bóng đen lôi tuột xuống nước.
Thấy vậy, Mao Bình Lễ giật lấy cây lao sắt của người bên cạnh, nhảy ùm xuống nước.
Cậy tài cao gan lớn, ông ta lặn xuống. Tiểu mộc tượng nhìn mà thót tim, nhoài người ra mạn thuyền nhìn xuống. Nước sông đục ngầu khó thấy gì, chỉ thấy máu đỏ loang ra và bọt nước sủi lên sùng sục đáng sợ.
Mười mấy giây sau, người thủy thủ kia nổi lên. Mọi người vội vàng kéo anh ta lên, hỏi dồn:
- Đại ca đâu rồi?
Người thủy thủ uống no nước, vừa nôn vừa khóc, không nói nên lời.
Anh ta sợ chết khiếp rồi.
Mọi người đều nghĩ Mao Bình Lễ dữ nhiều lành ít.
Đúng lúc đó, từ trên nóc khoang thuyền vang lên tiếng cười lạnh: "Nghiệt súc!"
Một bóng đen lao vút xuống mặt nước. Đó chính là Mạc đạo sĩ. Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, thanh kiếm sau lưng đạo sĩ rời vỏ.
Kiếm quang lóe lên như cầu vồng, chém xuống nước hai nhát, hóa thành kiếm khí hữu hình.
Vài giây sau, xác một con cá sấu khổng lồ dài hai trượng nổi lên mặt nước, vảy cứng như sắt.
Mạc đạo sĩ đứng trên đầu con quái vật, tay phải cầm kiếm, tay trái đỡ Mao Bình Lễ đang bị thương.
Mọi người trên thuyền đều sững sờ. Tiểu mộc tượng thở phào nhẹ nhõm.
Thế gian này quả thực lắm kỳ nhân.
Đạo sĩ giết yêu quái xong, mổ bụng lấy ra một chuỗi hạt tròn, nghiền nát hai hạt bôi vào vết thương cho Mao Bình Lễ và người thủy thủ, rồi thu cất những hạt còn lại. Ông ta chắp tay chào mọi người rồi tung người bay đi.
Ông ta vượt qua mặt sông rộng mười mấy trượng, nhẹ nhàng lướt đi, để lại đám người trên thuyền ngơ ngác nhìn theo và... xác con cá sấu khổng lồ trôi lềnh bềnh trên mặt nước.