Đạo Sĩ Cuối Cùng (Bản dịch)

Chương 11. Những câu chuyện mở màn cho những câu chuyện 11

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hôm đó, tôi và Khỉ Còi rủ thêm bé Hồng Hà nhỏ hơn tôi một tuổi ra đó chơi. Thú thật hai đứa tôi cũng là lũ quỷ sứ, ba đứa chơi trò bác sĩ tiêm thuốc. Chơi thế nào ư?

Thường thì tôi và Khỉ Còi luân phiên làm bác sĩ, Hồng Hà làm bệnh nhân để chúng tôi khám bệnh. Hồi đó nào đã biết chuyện nam nữ, chỉ biết con gái đi tiểu tư thế khác con trai, thế là trò chơi khám bệnh này ra đời. Khám người Hồng Hà, tiêm thuốc cho cô bé, một là để chơi, hai là để thỏa mãn trí tò mò xem tại sao tư thế đi tiểu lại khác nhau.

Trò chơi này tuy chúng tôi còn nhỏ nhưng cũng biết là chuyện mờ ám không thể để người lớn thấy. Chúng tôi dụ dỗ lừa gạt đưa Hồng Hà ra sau Miếu Tướng Quân, rồi dùng một viên bi ve thỏa thuận với con bé: nó làm bệnh nhân, tôi làm bác sĩ, Khỉ Còi đứng xem. Khi tôi đang định cởi quần Hồng Hà ra thì bên ngoài vang lên tiếng gầm của mẹ con bé: "Mấy cái thằng ranh con kia trốn ở đó làm cái trò gì?! Mấy thằng ôn dịch kia, xem bà có xé xác chúng mày ra không!"

Tôi còn chưa kịp bịt miệng Hồng Hà thì con bé đã nhanh nhảu: "Mẹ ơi, các anh ấy cởi quần con, chơi trò tiêm thuốc ạ."

Tiếng hét ấy làm tôi và Khỉ Còi hồn vía lên mây, ba hồn bay mất hai hồn rưỡi, quay đầu muốn tìm chỗ trốn. Nhưng nhìn quanh bốn phía toàn là tường đá trơ trọi, biết trốn vào đâu? Đúng là số kiếp đã định, muốn tránh cũng không thoát. Ngay khi tiếng bước chân mẹ Hồng Hà ngày càng gần, Khỉ Còi hét lên với tôi: "Nhanh, đây có cái lỗ, chui vào!"

Quay lại nhìn, tôi thấy dưới chân tường bao ngôi miếu cổ phía sau lưng chúng tôi có một cái lỗ do gạch bị gỡ đi, kích thước vừa đủ cho một đứa trẻ sáu tuổi chui lọt. Tôi và Khỉ Còi vội vàng chui tọt vào trong.

Khi chúng tôi vừa chui vào xong thì mẹ Hồng Hà cũng đằng đằng sát khí lao tới. Bà ta vừa chửi rủa hai đứa tôi là đồ lưu manh mất dạy, vừa lôi xềnh xệch Hồng Hà về. Tôi và Khỉ Còi ngồi bệt xuống đất, thở mạnh cũng không dám. Lúc này thì đố dám mò ra, vì muốn về nhà kiểu gì cũng phải đi qua cửa nhà Hồng Hà, chạy đằng trời. Khỉ Còi hiến kế đợi trời tối hẳn rồi hãy về. Lúc nãy chắc tầm bốn giờ chiều, mẹ Hồng Hà thực ra là đi gọi con về ăn cơm tối, ở quê thường ăn tối khá sớm.

Đợi mẹ Hồng Hà đi khuất, hai đứa tôi mới sực nhớ ra mình đang ở bên trong ngôi miếu cổ. Ban đầu chui vào chỉ lo nhìn ra ngoài, giờ ngẩng đầu lên mới thấy trên tường miếu có khá nhiều vết tích ám khói đen sì. Gian đại điện này có lẽ là chính điện ngày xưa, phần mái được làm bằng gỗ chạm khắc lộng lẫy với các hình Thái Cực Bát Quái, hồ lô, tiên hạc... Cửa đại điện đóng im ỉm, bên ngoài khóa bằng một ổ khóa đồng to tướng, chẳng biết đã khóa từ đời nào kiếp nào. Tóm lại tôi chưa bao giờ thấy cửa miếu này mở ra bao giờ, nên cũng chẳng biết bên trong chứa thứ gì.

Bốn bức tường xung quanh đều vẽ bích họa, trong đó hai bức đã mờ tịt không nhận ra ai với ai, chỉ có bức bên phải là còn lờ mờ nhận ra hình dáng. Ông lão trong tranh tay cầm phất trần, chắc hẳn là Thái Thượng Lão Quân rồi!

Hóa ra cái gọi là Miếu Tướng Quân này lại có bích họa Đạo gia, chứng tỏ nơi đây trước kia vốn là một Đạo quán!

Điều khiến hai đứa tôi kinh hãi hơn cả là cả gian đại điện trống huơ trống hoác, chỉ có độc một cỗ quan tài lớn màu nâu đỏ đặt chình ình ngay chính giữa, bên trên phủ một lớp bụi dày cộp. Cái mùi ẩm mốc trong phòng nồng nặc đến nghẹt thở. May mà trên mái có một mảng ngói sáng (ngói lấy sáng), ánh sáng bên ngoài lọt qua khe hở chiếu xuống, giúp chúng tôi lờ mờ nhìn thấy mọi vật. Nhưng trong cái không gian này, hai đứa trẻ con dù có to gan đến mấy cũng sợ chết khiếp. Nhất là Khỉ Còi, nó quay đầu bỏ chạy, chui tọt ra ngoài qua cái lỗ ban nãy. Trước khi đi, tôi liếc nhìn bức tường bị khói ám đen kia, những đường vân trên tường dường như được tạo thành từ một loại văn tự hay ký hiệu nào đó trông rất kỳ lạ. Tôi không kìm được nhìn thêm vài lần. Lúc ấy tôi chưa đi học, chưa biết chữ, nhưng lại bị những thứ giống như chữ viết ấy hút hồn, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.

Tiếng Khỉ Còi giục giã bên ngoài kéo tôi về thực tại. Tôi liếc nhìn cỗ quan tài lớn kia một lần nữa rồi cũng vội vàng chui ra. Khỉ Còi hỏi tôi sao ở trong đó lâu thế mà chưa ra, nó tưởng tôi bị ma bắt rồi chứ?

Tôi hỏi lâu lắm rồi à? Khỉ Còi bảo, mày nhìn xem mặt trời xuống núi rồi kìa. Lúc này tôi mới nhận ra Khỉ Còi đã ra ngoài được gần nửa tiếng đồng hồ, còn tôi ở trong đó một mình nửa tiếng mà cứ ngỡ như vừa mới chui vào.

Khi hai đứa đi ngang qua cửa nhà Hồng Hà, không tránh khỏi bị mẹ nó chửi xối xả là đồ lưu manh, đồ không biết xấu hổ. Nhưng tôi chẳng thèm bận tâm, trong đầu toàn là những hình ảnh vừa thấy trong miếu: những thứ giống như chữ viết kia, bức bích họa, và cỗ quan tài lớn. Từ khi chúng tôi còn rất nhỏ, người lớn đã dặn đi dặn lại là không được ra Miếu Tướng Quân chơi. Hỏi tại sao thì người lớn chỉ bảo đừng hỏi, cứ biết là đừng đi ra đó là được.