Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Điều tôi thắc mắc nhất là, đó rõ ràng là một Đạo quán, tại sao lại gọi là Miếu Tướng Quân? Tôi dặn Khỉ Còi về nhà cấm được hé răng chuyện bọn mình chui vào Miếu Tướng Quân, nếu không sẽ bị ăn đòn nát đít. Khỉ Còi lè lưỡi bảo tao không nói đâu. Hai đứa ngoéo tay thề thốt rồi ai về nhà nấy.
Về đến nhà mọi chuyện vẫn bình thường, mẹ tưởng tôi lại chạy đi đâu chơi hoang nên cũng không để ý. Mãi đến bữa cơm tối, mẹ Hồng Hà sang nhà tôi. Lúc này tôi biết đời mình tàn rồi. Quả nhiên cái loa phóng thanh của bà ta bắt đầu oang oang kể tội tôi và Khỉ Còi đã làm gì con gái bà ta, bảo mẹ tôi phải dạy dỗ lại con cái... Thực ra hôm đó tôi còn chưa kịp nhìn thấy mông Hồng Hà, quần chưa kịp cởi thì bà ta đã đến rồi. Có điều bà ta có ghê gớm đến mấy cũng chẳng ngờ được rằng, nhiều năm sau này, Khỉ Còi rốt cuộc vẫn cởi được quần của Hồng Hà ra.
Mẹ tôi vừa xin lỗi người ta, vừa đưa tay véo tai tôi. Tôi sợ mẹ một phép. Bà có ba chiêu trị tôi: véo tai, dùng roi tre quất vào mông, và bắt quỳ. Nhìn tình hình hôm nay thì cả ba chiêu tôi đều lãnh đủ. Quả nhiên sau khi mẹ Hồng Hà về, tôi bị xách tai nhấc bổng lên không trung, tiếp đó là quỳ gối. Tôi ngoan ngoãn quỳ, vì lúc này mà phản kháng thì chỉ tổ ăn roi tre sớm. Mẹ cũng chẳng thèm nói chuyện với tôi, chỉ cảnh cáo từ nay về sau cấm bén mảng đến đó nữa. Cuối cùng phải nhờ ông nội xin xỏ tôi mới được đứng dậy.
Ông nội rất thương thằng cháu đích tôn này. Trong cái thời buổi thiếu thốn ấy, ông luôn lén mua quà vặt cho tôi, hoặc hầm thịt thì gắp cho tôi ăn trước. Ông nội xoa đôi đầu gối tê dại cho tôi, tôi bèn hỏi ông tại sao chỗ đó lại không được đến?
Ông bảo chỗ đó có ma. Năm xưa khi người ta phóng hỏa đốt miếu, duy chỉ có tòa đại điện là không cháy. Kẻ cầm đầu phóng hỏa chẳng bao lâu sau bị phát hiện treo cổ tự tử ngay trên xà nhà đại điện. Từ đó về sau, dân làng khóa chặt cửa miếu lại.
Tôi hỏi ông nội cỗ quan tài kia là của ai, nhưng ông vừa nghe tôi nhắc đến quan tài thì tỏ vẻ rất kiêng kỵ, hỏi thế nào cũng nhất quyết không nói.
Chẳng mấy ngày sau, người tôi bắt đầu nổi mẩn đỏ, rồi sốt cao, nôn thốc nôn tháo. Mẹ bế tôi đi bệnh viện, bác sĩ bảo là cảm cúm do virus, vừa tiêm vừa uống thuốc nhưng bệnh tình không những không thuyên giảm mà còn nặng thêm. Tôi vốn đã gầy gò, giờ chỉ còn da bọc xương, người ngợm ngứa ngáy khắp nơi, gãi đến trầy da tróc vảy, đi mấy bệnh viện đều không ăn thua. Ông nội biết chuyện, bảo mẹ tôi đi tìm "thầy" về xem sao. Mẹ tôi vốn là người vô thần, sống chết không chịu đi. Cuối cùng ông nội phải lén lút đi tìm một ông thầy cúng trong vùng về.
…
Chuyện gã thầy cúng đó có bản lĩnh thật hay không thì tôi chịu, chỉ biết gã làm nghề bán bánh bao, thi thoảng cũng đi xem phong thủy cho người ta, dọa dẫm mấy ông bà già nhà quê thì chắc cũng không thành vấn đề.
Sau khi thầy cúng đến, ngó nghiêng tôi một hồi, phán rằng nhà tôi thiếu một thứ, nên không trấn trạch được, bị tiểu quỷ dọa cho mất vía. Vậy thiếu thứ gì?
Ở nông thôn, trong nhà thường có một gian gọi là nhà chính, hay sau này chúng ta gọi là phòng khách. Thời ấy, nhà chính thường cứ mở cửa lớn bước vào là thấy ngay, vuông vức, ngay ngắn. Nhà bình thường sẽ treo một bức tranh chữ ở bức tường chính diện gian phòng này, có nhà treo ảnh Bác Mao, có nhà treo tranh thần tiên, cũng có nhà treo tranh sơn thủy, hai bên bức tranh còn có đôi câu đối. Thứ đó gọi là Trung đường!
Bức tranh Trung đường ban đầu chỉ có tác dụng trang trí cho đẹp, về sau dần biến thành dấu hiệu cho biết căn nhà này có người sinh sống, như một lời cảnh báo lũ cô hồn dã quỷ rằng nơi đây đã có chủ, đừng bén mảng tới. Lúc ấy nhà tôi vừa mới quét vôi xong, nên chưa kịp treo tranh Trung đường này lên.
Gã thầy cúng nói nghe rất có lý có tình, đến mẹ tôi vốn là người vô thần cũng bắt đầu lung lay, bèn hỏi phải làm sao. Gã nhận cái phong bao hai mươi tệ rồi đưa cho một lá bùa, dặn đốt thành tro hòa nước cho tôi uống.
Lá bùa đó sau này tôi mới biết, quả thực là một loại bùa, gọi là Thiên Sư Phù, nhưng bùa của gã chỉ có hình mà không có ấn, nên hoàn toàn vô tác dụng. Tôi uống bát nước đó xong, bụng bắt đầu đau dữ dội, lên cơn co giật, nửa đêm phải đưa đi cấp cứu mới giữ được cái mạng nhỏ. Sau vụ đó, gã sợ đến mức mấy ngày liền không dám ra bán bánh bao, sợ mẹ tôi tìm đến liều mạng, phải nhờ người trả lại phong bao lì xì, từ đó cũng tịt ngòi không dám khoe khoang nữa. Vì chuyện này mà mẹ tôi suýt nữa thì trở mặt với ông nội, không khí trong nhà rất căng thẳng.