Đạo Sĩ Cuối Cùng (Bản dịch)

Chương 13. Những câu chuyện mở màn cho những câu chuyện 13

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng nằm viện mãi mà tình trạng của tôi vẫn không chuyển biến tốt, về sau còn rơi vào hôn mê, y hệt như dì Út năm nào. Bác sĩ không tìm ra nguyên nhân bệnh, chuyển qua bao nhiêu bệnh viện cũng vẫn thế. Bà ngoại biết tin tôi ốm, khuyên mẹ tôi đi tìm Trà Văn Bân về xem sao. Mẹ tôi ban đầu sống chết không chịu, cuối cùng đường cùng hết cách mới đành để bố tôi đi mời Trà Văn Bân sang thử xem. Chuyện của dì Út bà cũng biết, nhưng thâm tâm bà trước giờ vẫn không tin trên đời có chuyện ma quỷ, giờ thì đúng là "có bệnh thì vái tứ phương".

Khi Trà Văn Bân đến, tôi đã được đưa về nhà. Anh hỏi qua tình hình của tôi, sau đó bắt đầu hỏi tôi gần đây có đi chơi ở đâu không. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, phản ứng đầu tiên của tôi lúc đó là nghĩ ngay đến Miếu Tướng Quân, nhưng vì sợ bị mắng nên tôi cứ giấu mãi không dám nói với người nhà.

Đối với người chú trước mặt này, tôi lại cảm thấy rất yên tâm. Tôi kể cho anh nghe chuyện hôm đó tôi đã đến Miếu Tướng Quân và những thứ nhìn thấy trong miếu. Khi ông nội nghe tôi kể đã chui vào trong miếu, ông suýt ngã khỏi ghế vì sợ, mồm cứ lẩm bẩm: "Tổ tông ơi, cháu đúng là tự rước họa vào thân mà."

Văn Bân nói chuyện này vô cùng kỳ quái, đứa bé này e là không phải trúng tà thông thường, tình hình chưa rõ ràng lắm nên hôm nay chưa có cách giải quyết, phải đợi đến mai anh ra miếu xem xét mới biết được. Khi nghe chuyện gã thầy cúng vẽ bùa cho tôi uống, anh bảo đó toàn là trò lừa bịp, bùa mà không có đại ấn thì không những vô dụng mà còn khiến "mấy thứ kia" ghét bỏ, nên bệnh tình của tôi mới nặng thêm. Nghe đến đây mẹ tôi nghiến răng kèn kẹt, suýt chút nữa lao ra đập nát cái quán bánh bao nhà gã kia.

Đêm hôm đó, Văn Bân ngủ lại nhà tôi. Nói cũng lạ, đó là đêm tôi ngủ ngon nhất kể từ khi đổ bệnh.

Những chuyện xảy ra sau đó đều là do mẹ kể lại cho tôi: Sáng sớm hôm sau, bố tôi dẫn Văn Bân ra Miếu Tướng Quân. Vừa nhìn thấy ngôi miếu, Văn Bân lùi lại vài bước, nói: "Xem ra đúng là có vấn đề thật, không ngờ ở đây lại nhìn thấy thứ này!" Bố tôi hỏi có chuyện gì. Văn Bân không trả lời, chỉ hỏi bố tôi có biết lai lịch Miếu Tướng Quân này không, bố tôi lắc đầu bảo không biết.

Văn Bân nhìn bức tường loang lổ thở dài: "Chỗ này có khi chẳng phải Miếu Tướng Quân gì sất! Đây là một đạo quán, chỉ có điều cái đạo này không phải chính đạo, mà là tà đạo!"

Nói xong, anh bảo bố tôi về tìm vài người đến, chuẩn bị mở cánh cửa đại điện đã đóng kín bao năm nay, còn mình thì quay về chuẩn bị một số thứ.

Trở về nhà tôi, Văn Bân bắt đầu kể cho bố tôi nghe đôi điều về Miếu Tướng Quân này.

Vậy Trà Văn Bân rốt cuộc là người thế nào? Chuyện này phải bắt đầu từ Đạo gia của nước ta: Đạo gia hiện nay lưu truyền chủ yếu gồm ba môn phái lớn, lần lượt là Chính Nhất Đạo, Toàn Chân Đạo và Diệu Chân Đạo.

Trong đó, môn phái chúng ta thường thấy trên phim ảnh hay tiểu thuyết có một phái rất nổi tiếng tên là Mao Sơn Phái, hay còn gọi là đạo sĩ Mao Sơn.

Mao Sơn Phái này quả thực có bề dày lịch sử, là một trong những giáo phái của Đạo giáo. Phái này do đạo sĩ Đào Hoằng Cảnh sáng lập vào thời Nam Triều Tề, Lương. Vì ông dựng quán tu đạo trên núi Mao Sơn, tôn Tam Mao Chân Quân làm tổ sư, nên gọi là Mao Sơn Phái. Phái này chủ tu các kinh thư Thượng Thanh, Linh Bảo và Tam Hoàng, thờ phụng Nguyên Thủy Thiên Vương, Thái Thượng Đại Đạo Quân, Thái Vi Thiên Đế Quân, Hậu Thánh Kim Khuyết Đế Quân, Thái Thượng Lão Quân... làm tối cao thần, chủ trương tư thần (quán tưởng thần linh), tụng kinh, tu công đức, kiêm tu tịch cốc, dẫn đạo và trai tiếu (cúng tế).

Thời Bắc Tống, Mao Sơn Phái cùng với Long Hổ Sơn, Cát Tạo Sơn là ba phái phù lục lớn của Đạo giáo, gọi là "Tam Sơn Phù Lục". Sau đời Nguyên thì quy về phái Chính Nhất, tức là Chính Nhất Đạo ngày nay!

Chưởng môn khai sơn của Mao Sơn Phái chính là Đào Hoằng Cảnh, sau truyền lại cho pháp sư Tạng Căng. Pháp sư Tạng Căng sau này có thu nhận một đệ tử tục gia tên là Lăng Chính Dương, truyền thụ cho không ít pháp môn Đạo gia, sau đó chẳng rõ vì duyên cớ gì mà Lăng Chính Dương bị đuổi xuống núi. Lăng Chính Dương cả đời dốc lòng tu đạo, sáng lập nên môn phái bắt nguồn từ Mao Sơn này: Thiên Chánh Đạo. Nhưng quy củ là đời đời đơn truyền, luôn rất kín tiếng. Truyền đến đời Trà Văn Bân đã là đời thứ hai mươi bảy. Do nguyên nhân lịch sử, có không ít thứ đã thất truyền. Sư phụ của Trà Văn Bân để lại cho anh một số bí pháp Đạo gia, sách vở cùng với đại ấn chưởng môn Thiên Chánh Đạo và thanh kiếm Thất Tinh, rồi cưỡi hạc quy tây.

Trà Văn Bân, nói chính xác ra thì sư thừa từ phái Mao Sơn. Tương truyền chiếc đại ấn và bảo kiếm này là do pháp sư Tạng Căng luyện thành rồi tặng cho Lăng Chính Dương khi bị đuổi xuống núi, sau đó cứ thế truyền từ đời này sang đời khác, trở thành tín vật chưởng môn của Thiên Chánh Đạo.