Đạo Sĩ Cuối Cùng (Bản dịch)

Chương 3. Những câu chuyện mở màn cho những câu chuyện 3

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chừng tàn một điếu thuốc, dì Ba chợt giật mình tỉnh giấc vì không thấy động tĩnh em gái quay lại chăn ấm. Dì bèn ngoái đầu lại xem sao.

Cái ngoái đầu này mới thực sự kinh hoàng, dì Ba nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ nhất trong đời: cô em gái đang quỳ trước cửa sổ, hướng về vầng trăng bên ngoài. Dì Ba run bắn người, cơn buồn ngủ bay biến sạch trơn. Dì chỉnh lại áo quần, cố lấy can đảm ho khan một tiếng, nhưng đối phương chẳng hề phản ứng. Dì Ba vốn gan bé từ nhỏ, thấy con chuột cũng khiếp vía một phen.

Dì khẽ gọi: "Tú ơi." Nhưng đứa em gái đang quỳ vẫn trơ ra như tượng gỗ.

Dì Ba lại cao giọng hơn: "Tú, em sao thế?" Vẫn không một lời đáp lại.

Dì vội vàng xuống giường, giày cũng chẳng kịp xỏ, đi chân trần bước nhanh về phía đứa em. Dì đặt tay lên lưng định xoay em lại, nhưng phát hiện đứa em gái trói gà không chặt ngày thường nay lại cứng đờ, không sao lay chuyển nổi. Mượn ánh trăng, dì vòng ra phía trước nhìn, đập vào mắt là cảnh tượng cả đời khó quên: Đứa em gái đang quỳ đó, trong miệng đang nhai ngấu nghiến cây nến trắng dùng để thắp sáng.

Thời đó ở nông thôn thường xuyên mất điện, nhà nào cũng phải trữ nến để dùng thay đèn, quý lắm mới dám thắp.

Lúc này, trong miệng dì Út vẫn nhai nến, mặt không còn chút máu, ánh mắt dại ra vô thần, nhìn chằm chằm vào mặt trăng không chớp mắt. Dì Ba sợ quá hét lên một tiếng thất thanh: "Á..."

Tiếng hét ấy đánh thức ông bà ngoại và cậu Út chưa vợ, cũng đánh thức luôn cả kiếp nạn đã được tiên đoán từ khi dì Út chào đời. Khi ông ngoại khoác áo chạy sang phòng, dì Ba đã sợ đến mức không nói nên lời. "Tách" một tiếng, đèn điện bật sáng, dì Út đã ngất xỉu trên sàn, cây nến bên cạnh vẫn còn hằn rõ dấu răng.

Ông ngoại bế thốc dì Út lên, nhìn sắc mặt con gái và vụn nến trong miệng mà chết lặng, cả nhà lại dồn ánh mắt về phía dì Ba đang ngã ngồi dưới đất.

Bà ngoại kéo dì Ba dậy: "Chuyện này là sao? Em con bị làm sao thế này?"

Dì Ba lúc này đã sợ đến mức câm nín, chỉ có cơ thể run rẩy và hai hàm răng đánh vào nhau lập cập cho mọi người biết dì vừa chứng kiến một màn kinh dị tột độ.

Ông ngoại đặt dì Út đã hôn mê lên giường, bà ngoại ôm lấy dì Ba đang run lẩy bẩy. Cậu Út mới 12 tuổi bế con chó mực trên tay, vừa bước vào phòng thì con chó bắt đầu sủa điên cuồng. Tiếng sủa dồn dập khiến người ta rợn tóc gáy, bà ngoại sốt ruột bảo cậu Út bế chó ra ngoài. Nhưng lạ thay, con chó ra khỏi phòng rồi vẫn cứ đứng ngoài cửa sủa vọng vào, tuyệt nhiên không dám bước vào trong nửa bước.

Bà ngoại nghe tiếng sủa nhức óc, bèn quát lớn: "Còn sủa nữa tao làm thịt bây giờ!" Kỳ lạ thay, sau tiếng quát ấy, con chó mực sợ đến vãi cả tiểu, cụp đuôi chạy thẳng về chuồng.

Một lúc sau, dì Ba dần bình tĩnh lại, kể lại cảnh tượng vừa thấy cho ông bà ngoại nghe, khiến hai ông bà nghe xong cũng dựng tóc gáy. Kể xong, dì Ba không kìm được lại òa khóc, bị bà ngoại đưa tay bịt miệng: "Không được khóc!"

Dì Ba đành nuốt nước mắt, thở hổn hển vì sợ. Được một lát, dì Út bắt đầu cựa quậy mơ màng, rồi nôn thốc nôn tháo. Thứ nôn ra tanh tưởi, lẫn lộn cả sáp nến vừa ăn và cơm tối chưa tiêu hóa, đủ màu sắc, nhìn mà buồn nôn.

Bà ngoại cũng biết chút mẹo vặt dân gian, đêm hôm khuya khoắt chẳng biết làm sao, bèn nấu trà khổ đinh cho dì Út uống. Trà khổ đinh này hồi nhỏ tôi cũng từng uống ở nhà bà ngoại, trị trẻ con đau bụng rất hiệu nghiệm. Cách làm cụ thể là lấy màng mề gà phơi khô, cộng thêm lá chè đặt lên tấm sắt nung nóng, rang cho cháy sém rồi nghiền nát hòa với nước uống. Thuốc này trị chứng tích thực (khó tiêu) ở trẻ nhỏ, nghe đâu còn có tác dụng trừ tà khí, trợ tiêu hóa, thực sự rất tốt.

Bà ngoại theo phương pháp dân gian đè dì Út ra đổ trà khổ đinh vào, nhưng dì nghiến chặt hai hàm răng, đổ thế nào cũng không trôi, chút ít lọt vào được cũng bị nôn ra hết.

Cuối cùng hết cách, bà ngoại bảo ông ngoại bóp miệng dì Út ra, bảo cậu Út giữ chặt hai chân đang đạp loạn xạ, ép đổ vào họng được một ít.

Sau khi đổ thuốc, dì Út yên tĩnh được một lúc, nhưng dì Ba thì tuyệt nhiên không dám ngủ nữa. Ông bà ngoại đành ở lại phòng trông dì Út, bảo dì Ba và cậu Út sang phòng mình ngủ tạm.

Lúc này dì Út đã hơi tỉnh táo, không nôn nữa nhưng lại bắt đầu tiêu chảy, giày vò như thế đến tận sáng. Sớm hôm sau, gia đình vội vàng đưa dì đến trạm xá trấn.

Người ở trạm xá xem qua, bảo chắc là ăn bậy bạ nên bị viêm dạ dày ruột cấp tính, cho truyền dịch. Y tá vừa cắm kim truyền dịch vào tay, dì Út đã giật phăng ra, sống chết không chịu phối hợp điều trị. Cuối cùng bác sĩ đành bó tay, chuyển sang tiêm bắp, mà phải cần ông ngoại ôm chặt cứng mới tiêm được. Dày vò cả buổi trời, dì Út vẫn không ngừng nôn ra nước chua, bác sĩ trạm xá khuyên bà ngoại nên chuyển lên bệnh viện huyện có điều kiện tốt hơn để kiểm tra.