Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trưa hôm đó, ông bà ngoại dẫn theo cậu Út và dì Út bắt xe lên huyện. Lên xe, vì dì Út bị say xe nên bà ngoại ôm dì ngồi cạnh cửa sổ cho thoáng. Thời đó xe khách rất chật chội, người chen chúc bên ngoài chờ lên xe đông nghịt, trong đó có cả ông ngoại và cậu Út.
Bà ngoại vừa kéo cửa kính xe ra định hít thở chút không khí, dì Út bất ngờ lao đầu qua cửa sổ định nhảy ra ngoài, may mà ông ngoại đứng dưới nhanh tay lẹ mắt đỡ được. Dì Út vừa khóc vừa hét: "Mẹ ơi, đừng đưa con đi viện, bệnh này không chữa được đâu, con sắp chết rồi, mẹ đưa con về nhà đi..." Mặc cho ông ngoại dỗ dành thế nào, dì vẫn khóc lóc không thôi, sống chết không chịu lên xe. Năm ấy dì mới chín tuổi đầu. Câu nói ấy của dì là do cậu Út sau này kể lại cho tôi, vì lúc đó cậu có mặt ở đấy, nhưng dì Út lại bảo dì chẳng nhớ gì cả, chỉ mang máng nhớ hồi nhỏ từng ốm một trận thập tử nhất sinh, còn lại thì quên sạch.
Lại nói, ông ngoại đứng dưới đất đỡ được, lại nhét dì qua cửa sổ vào trong xe. Lần này bà ngoại phải giữ chặt lấy, mặc kệ con gái khóc lóc cũng không để ý tới. Chiếc xe chở cả gia đình chầm chậm lăn bánh về phía huyện thành.
Đến bệnh viện huyện, cầm giấy giới thiệu của trạm xá, bệnh viện lập tức cho dì nhập viện. Bác sĩ kiểm tra một hồi, ban đầu cũng điều trị theo hướng ngộ độc thực phẩm. Trong thời gian điều trị, không ít lần dì Út thừa cơ người lớn không chú ý mà chạy trốn khỏi bệnh viện. Cuối cùng hết cách, bà ngoại đành bấm bụng dùng dây vải trói dì lại, cũng chẳng dám chợp mắt, mấy người thay phiên nhau trông chừng, ngay cả đi vệ sinh cũng giải quyết ngay trong phòng bệnh, đâu dám thả dì ra ngoài.
Năm 1986, điều kiện sống nói chung còn khó khăn, bệnh viện cũng ăn cơm nhà bếp tập thể. Ban đầu, cơm bà ngoại mua từ nhà bếp về, dì Út nếu không hất đổ thì cũng nhất quyết không ăn một miếng, sự sống chỉ duy trì bằng dịch truyền.
Khoảng ngày thứ ba nằm viện, trưa hôm đó bà ngoại vẫn đi mua cơm như thường lệ. Cơm mang về, mọi người nếm thử thì thấy sượng, cơm nấu chưa chín, hay còn gọi là cơm sống. Lạ thay, bát cơm sống ấy đặt trước mặt dì Út lại khiến dì thèm thuồng chảy nước miếng, lần đầu tiên dì mở miệng đòi ăn cơm.
Bà ngoại ngạc nhiên cởi dây trói, dì Út chỉ và và mấy miếng đã nuốt sạch bát cơm sượng, lại còn kêu gào đòi ăn tiếp. Kết quả là phần cơm sống của ông bà ngoại, dì hai và cậu Út đều bị dì Út một mình ăn sạch bách, bụng trương phình lên mà miệng vẫn đòi ăn, làm cả nhà sợ khiếp vía. Bà ngoại vội gọi bác sĩ tới, bác sĩ nhìn đứa trẻ bụng căng tròn thế kia thì cho ăn gì nữa, đến dây truyền dịch cũng rút ra, cho uống ít thuốc tiêu hóa rồi bỏ đi.
Đến bữa tối, cơm nấu chín hẳn thì dì Út lại không ăn, cứ tưởng trưa ăn nhiều quá nên no, nhưng sang ngày thứ hai, thứ ba, dù cơm canh có ngon đến mấy bày ra trước mặt dì cũng không chịu mở miệng. Tình trạng này kéo dài đến tối ngày thứ tư.
Đêm hôm đó dì Út vẫn không chịu ăn. Nhìn con gái ngày càng gầy rộc đi, bà ngoại nước mắt ngắn dài, xót xa vô cùng, dỗ dành thế nào cũng vô dụng. Cực chẳng đã, bà ngoại đành ra ngoài mua một suất cơm sượng về cho dì Út thử. Quả nhiên không ngoài dự đoán, dì Út lại ăn sạch sành sanh, ăn đến khi bụng căng phồng lên mới thôi. Tình trạng này bác sĩ cũng bó tay không giải thích nổi, chỉ dặn dò không được cho ăn cơm sống nữa, dạ dày trẻ con vốn yếu, ăn thứ đó vào càng làm bệnh nặng thêm.
Hai ngày sau đó, người nhà không dám cho dì ăn cơm sống nữa. Bác sĩ cũng hết cách với ca bệnh này. Kéo dài đến ngày thứ bảy, dì Út bỗng dưng hôn mê bất tỉnh, bắt đầu co giật và sủi bọt mép, nhịp tim và huyết áp đều tụt giảm. Bác sĩ lắc đầu bảo lo hậu sự đi, đứa bé này e là không qua khỏi, cũng chẳng biết là mắc bệnh gì.
Bà ngoại lúc ấy rất kiên cường, bà không khóc, chỉ nói đúng một câu: "Có chết cũng không được làm ma ở bệnh viện, kiểu gì cũng phải đưa về nhà!" Nói rồi ngay trong đêm bà gọi xe đưa con về quê. Trên đường về, bà ngoại chợt nhớ tới gã đạo sĩ điên năm nào, bảo ông ngoại đi tìm, nhưng đó là chuyện của chín năm về trước, người ta chỉ là khách qua đường. Thời ấy điện thoại không có, danh thiếp cũng không, biển người mênh mông, biết tìm nơi đâu?
…
Bà ngoại sực nhớ ra gã đạo sĩ điên năm xưa từng nhắc đến một địa danh — Ngũ Lý Phố ở huyện An, liền vội vã giục ông ngoại đạp xe đi tìm. Ông ngoại lòng như lửa đốt, vừa đi vừa hỏi thăm đường, cuối cùng cũng tìm được đến cái thị trấn nhỏ ấy. Khi đến Ngũ Lý Phố thì trời đã tối đen như mực, gặp ai ông cũng hỏi thăm xem ở đây có đạo sĩ nào không. Hỏi han mãi mới có chút manh mối: một cụ ông lớn tuổi chỉ điểm cho ông ngoại rằng, đi về phía tây Ngũ Lý Phố có một ngôi làng nhỏ, nhưng đường đi rất hẻo lánh, phải băng qua một rừng dẻ, bên dưới là bãi tha ma. Qua khỏi bãi tha ma, đi thêm năm dặm nữa, nghe nói trước kia ở đó có một đạo sĩ, còn tên họ là gì thì cụ cũng không rõ.