Đạo Sĩ Cuối Cùng (Bản dịch)

Chương 36. Những câu chuyện mở màn cho những câu chuyện 36

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong thiên hạ, phàm những nơi thích hợp hạ táng chưa chắc đã là long mạch. Có những long mạch, người thường chôn xuống đó, đừng nói không được rồng che chở, mà chân long chi khí đâu phải thứ thảo dân có thể trấn áp được, nhẹ thì không được luân hồi, nặng thì hồn xiêu phách lạc ngay lập tức.

Những long phượng huyệt kiểu này, qua mấy ngàn năm đã bị người xưa chồng chất lớp này lên lớp khác, chiếm gần hết rồi. Vì thế khi khảo cổ, thường phát hiện trong cùng một tầng đất có nhiều ngôi mộ thuộc các thời kỳ khác nhau. Một ngọn núi nào đó trong làng, mọi người không hẹn mà cùng chọn làm nơi chôn cất, lâu dần thành núi mộ (phần sơn), những núi mộ này tự nhiên chính là phong thủy bảo địa của địa phương đó.

Phong thủy học gọi những dãy núi trập trùng là long mạch. Thuật phong thủy cổ đại coi trọng nhất là "Địa lý ngũ quyết", đó là: Long, Huyệt, Sa, Thủy, Hướng. Các hoạt động tương ứng là "Mịch long (tìm rồng), sát sa (xét cát), quan thủy (xem nước), điểm huyệt, lập hướng". Rồng là mạch lạc của núi, đất là thịt của rồng, đá là xương của rồng, cây cỏ là lông tóc của rồng. Tầm long (tìm rồng) trước tiên phải tìm sơn mạch Tổ tông - Phụ mẫu, thẩm định khí mạch để phân biệt sinh khí, phân định âm dương. Tổ tông sơn là nơi xuất phát của sơn mạch, nơi khởi nguồn của quần sơn; Phụ mẫu sơn là nơi sơn mạch nhập thủ (đi vào). Thẩm khí mạch là xem xét sơn mạch có uốn lượn nhịp nhàng hay không, sơn mạch phân tích hợp tích có luân có vựng (vòng và quầng) hay không, có luân có vựng là cát (tốt), ngược lại là hung (xấu).

Long mạch chỉ địa mạch uốn lượn bay lượn như rồng, khi ẩn khi hiện. Địa mạch lấy hướng đi của núi sông làm dấu hiệu, nên long mạch của các nhà phong thủy chính là khí mạch đi theo núi sông.

Sách "Kham Dư Mạn Hứng" viết: "Tầm long chi cán yếu phân minh, chi cán chi trung biệt trọng khinh." (Tìm rồng phải phân rõ cành và thân, trong cành và thân phải biết cái nào nặng cái nào nhẹ). Tiếp theo phải phân biệt thân chân long và núi quấn quanh bảo vệ (triền hộ chi sơn). Phàm là chân long ắt có nhiều núi quấn quanh bảo vệ. Quấn nhiều thì phú nhiều, hộ mật (bảo vệ kín kẽ) thì người sang quý. Nhưng nếu đặt huyệt ở núi triền hộ thì mất đi chân long chi khí, cũng là đại bất cát. Nhận biết được chân long, sau đó quan sát thủy khẩu triều án, minh đường long hổ, mới xác định được nơi kết huyệt. Thế của rồng quý ở chỗ uyển chuyển linh hoạt. Trập trùng lên xuống. Uốn lượn huyền bí, đông tây phiêu hốt. Như cá nhảy chim bay, đó là sinh long (rồng sống), chôn vào đó thì cát. Nếu thô kệch sưng phồng, lười biếng thấp lè tè, như cây khô cá chết, đó là tử long (rồng chết), chôn vào đó thì hung. Các nhà phong thủy đặt rất nhiều tên gọi cho rồng, nào là cường long, nhược long, phì long (béo), sấu long (gầy), thuận long, nghịch long, tiến long, thoái long, bệnh long, kiếp long, sát long, chân long, giả long, quý long, tiện long... tất cả đều nói lên rằng long mạch cần được quấn quanh bảo vệ chặt chẽ, hộ vệ hữu tình chứ không được bay xéo ngược chiều. Hình thế phải trang nghiêm tú nhã, nếu chủ khách không rõ ràng, cành thân hỗn loạn, hoặc nhọn sắc như răng cưa, quái thạch lởm chởm, đều là ác hình, chôn vào đó đa phần gặp kiếp sát.

Sống núi nhỏ mà Trà Văn Bân chọn cho bà Vương chính là cái gọi là Tổ Tông Sơn (núi tổ). Chân núi được bao bọc bởi một con suối nhỏ, địa thế nhấp nhô bằng phẳng. Tuy chưa thể gọi là một con tiểu long, nhưng ít nhất cũng tốt hơn những nơi khác gấp trăm lần.

Quay lại chuyện chính, người âm muốn đến dương gian, một trong những con đường bắt buộc phải đi qua chính là âm trạch, tức là ngôi mộ. Nói Trà Văn Bân có từng gặp cương thi hay chưa, e là anh cũng chưa từng thấy. Theo lời anh, cái gọi là cương thi chẳng qua là ác quỷ sau khi chết không chịu rời bỏ thân xác, tạo thành một trạng thái "giả sống". Xã hội hiện đại chuộng hỏa táng, một mồi lửa thiêu rụi là xong, tự nhiên chẳng thể thành cương thi được nữa. Nhưng ngôi nhà của người chết vẫn còn đó, đó mới là nhà của họ. Tiền bạc, đồ cúng người thân đốt cho cũng đều thông qua cái cửa sổ nhỏ này mà gửi xuống cho người thân dưới âm phủ.

Việc đốt giấy tiền cũng coi trọng sự thành tâm. Đốt tiền bằng cả tấm lòng thì người thân bên dưới mới nhận được, còn đốt cho có lệ thì đa phần bị đám cô hồn dã quỷ cướp mất. Cho nên sau này cúng bái tổ tiên, mọi người nên thành tâm một chút.

Trà Văn Bân nửa đêm nửa hôm chạy lên núi này, dĩ nhiên là để đợi bà Vương từ trong đó đi ra. Âm trạch thực chất là cánh cửa thông tới âm gian của người chết. Những kẻ chết nơi hoang dã tự nhiên thành cô hồn dã quỷ, bởi vì họ không có cánh cửa đó để đi vào.

Quả không hổ danh là phong thủy bảo địa. Trà Văn Bân ngồi xếp bằng dưới đất, quan sát tinh tượng trên trời, cứ cảm thấy có gì đó không ổn nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Đêm nay, anh định chặn đường Âm sai để hỏi cho ra lẽ, tại sao lại bắt đi một người vốn dĩ không đáng chết trong cái ngôi làng nhỏ bé này.