Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.

Đếm lại lần nữa.

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.

Sao lại... thực sự chỉ có tám tầng.

Nghe đến đây, Dư Chính Tắc cau mày, theo bản năng hỏi:

"Vậy tầng chín đi đâu rồi?"

Hắn thẫn thờ nhìn anh họ:

"Đúng vậy, em cũng muốn biết, tầng chín đi đâu rồi?"

Bầu không khí trong văn phòng chìm vào tĩnh lặng như tờ. Chỉ còn tiếng đồng hồ thạch anh trên tường vẫn đang chạy tích tắc, tích tắc.

Dư Chính Tắc vẫn châm điếu thuốc đó, rít một hơi thật sâu, xuyên qua làn khói mờ ảo nhìn Dư Huyền:

"Em chắc chắn Hạ Lạp sống ở đây chứ? Có chắc trước đây nơi này là chín tầng không? Có chắc bên trên tầng tám không có..."

"Em chắc chắn!"

Dư Huyền cao giọng, thô bạo cắt ngang nửa câu sau của anh họ.

Hắn có thể cảm nhận được, trong giọng điệu của Dư Chính Tắc đã có thêm phần hoài nghi, ánh mắt cũng mang theo chút dò xét của bệnh nghề nghiệp.

Hắn không trách anh họ không tin mình. Suy cho cùng, sự biến mất của Hạ Lạp vẫn có thể hiểu là một vụ án mất tích với những góc khuất phức tạp. Nhưng một tầng lầu biến mất, thì lại có chút quá mức hoang đường.

Nhưng Dư Chính Tắc là một người theo chủ nghĩa duy vật, bản thân hắn lại chẳng phải thế sao.

Cũng chính vì vậy, những câu hỏi cơ bản nhất này, làm sao hắn có thể chưa làm rõ mà đã vội vã đến làm phiền anh họ được cơ chứ?

Dư Chính Tắc trầm ngâm một lát:

"Nếu em không nhớ nhầm, chuyện này quả thật rất kỳ lạ."

Anh họ khựng lại một chút, giọng điệu dịu đi đôi phần:

"Đợi ngày mai ban quản lý đi làm, chúng ta cùng đến đó hỏi cho rõ. Sau khi chuyện này xảy ra, em vẫn luôn mất liên lạc với Hạ Lạp sao?"

Dư Huyền rũ mắt xuống, cọng trà ở miệng cốc đã mềm đi, nổi lềnh bềnh trên mặt nước, xoay vòng nhè nhẹ.

Mất liên lạc sao?

Phải định nghĩa khái niệm "mất liên lạc" này thế nào đây?

Lúc vừa từ tòa nhà đó chạy ra, đầu óc hắn vẫn còn rối như tơ vò.

Dưới mái che mưa có vài ông bà lão đang đứng ngắm mưa, luôn miệng trò chuyện dăm ba chuyện vặt vãnh trong nhà.

Số điện thoại mà hắn có thể học thuộc lòng không nhiều, của Hạ Lạp là một trong số đó.

Khi nhấn nút gọi, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho câu "không thể kết nối" hoặc "thuê bao đã tắt máy".

Thế nhưng, âm thanh thông báo vang lên sau đó vẫn khiến toàn thân hắn nổi da gà ——

"Số điện thoại quý khách vừa gọi không tồn tại."

Ngón tay khựng lại trên màn hình cuộc gọi mất hai giây. Chợt nhớ ra điều gì đó, hắn vội vàng run rẩy vuốt về trang chủ.

Do dính nước, màn hình cảm ứng trở nên kém nhạy, bấm lạch cạch vài lần mới mở được biểu tượng màu xanh lá cây kia.

Sau đó là danh bạ điện thoại, rồi cả con chim cánh cụt béo ú mà hắn đã lâu không dùng.

"Mất danh bạ?" Dư Chính Tắc nhíu mày, "Thế là ý gì?"

"Nghĩa là, trong danh sách liên hệ của tất cả các ứng dụng trên điện thoại đều không tìm thấy cô ấy nữa. Cho dù có tìm kiếm lịch sử trò chuyện trước kia cũng hoàn toàn không thấy tăm hơi."

Hắn đứng dưới mưa, tiếng mưa rơi, tiếng còi xe, tiếng ồn ào xung quanh như trôi dạt về nơi xa xăm, hắn chỉ thấy tai mình ù đi.

Một cảm giác hoang đường tột độ khiến hắn chóng mặt, hắn thậm chí còn nghi ngờ có phải mình đang nằm mơ hay không.

"Không liên lạc được với Hạ Lạp, em liền gọi điện thoại cho những người bạn chung của cả hai. Kết quả là, bọn họ đều nói với em cùng một câu."

"Câu gì?"

"Hạ Lạp là ai."

Hạt mưa gõ lộp bộp lên mặt kính, khói thuốc lượn lờ giăng kín không gian văn phòng.

Dư Chính Tắc không nói gì, chỉ ngước mắt lên nhìn hắn, đôi mày nhíu chặt.

Một hồi lâu sau, Dư Chính Tắc dùng sức dụi tắt tàn thuốc vào gạt tàn, rồi hỏi:

"Lúc em gọi điện, phản ứng của những người đó có gì bất thường không? Chẳng hạn như dừng lại rất lâu, giống như đang nhẩm lời thoại, hoặc giọng điệu có điểm gì kỳ quái không?"

"Không có."

Giá như thực sự có sơ hở như vậy thì tốt rồi.

Nếu đối phương chỉ chần chừ một giây thôi, hắn vẫn có thể suy đoán tất cả chuyện này theo hướng "một trò đùa dai tập thể".

Nhưng chẳng có gì cả.

"Giọng điệu vô cùng bình thường, giống y như thật sự không quen biết Hạ Lạp vậy. Em còn đưa bức ảnh chụp chung với Hạ Lạp cho một cô bạn học xem, anh biết cô ấy nói gì không?"

"Cô ấy nói gì?"

Nếu không phải là tự mình trải qua, hắn đều sẽ cảm thấy bản thân như đang kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo:

"Cô ấy bảo người trong ảnh nhìn như được photoshop ghép vào."

Có thể cảm nhận được ánh mắt anh họ phóng tới, hắn cảm thấy mình hệt như một thí sinh trong phòng thi đang bị giáo viên dò xét xem có gian lận hay không.

Dư Chính Tắc lấy điện thoại ra, mở danh bạ:

"Em gửi số điện thoại của cô ấy cho anh, cả ảnh nữa. Anh gửi cho đồng nghiệp bên tổ kỹ thuật xem thử."

Dư Huyền cầm điện thoại lên, mở khóa màn hình. Ứng dụng thư viện ảnh ở chế độ chạy ngầm vẫn đang mở.

Nhưng khi ngón tay hắn lướt đi, định phóng to lên cho Dư Chính Tắc xem, thì động tác lại đột ngột khựng lại.

Bức ảnh vẫn là bức ảnh đó, hậu cảnh là bức tường xám xịt của phòng học câu lạc bộ. Góc phòng chất đầy những thùng carton bỏ đi, ánh sáng hắt vào từ khung cửa sổ bên trái, chiếu những hạt bụi sáng lấp lánh như vàng.

Dư Huyền nhớ rất rõ, lúc chụp ảnh, Hạ Lạp đã cố ý đứng che đi mảng vữa tường hơi bong tróc ở phía sau.