Mạo Tính Lang Gia

Chương 91. Điều Lệnh Kỳ Quái

Tông Trắc đang uống trà thơm, lắng nghe Vương Dương khẳng khái trần từ, nghe đến câu cuối cùng liền phun thẳng một ngụm trà ra ngoài! Lão thầm nghĩ Vương lão đệ quả thực quá lợi hại, chỉ một câu nói đùa mà có thể bịa đặt tới trình độ này thì cũng chẳng còn ai bằng!

Cánh mũi tinh xảo của Tạ Tinh Hàm khẽ phập phồng, ngón tay mềm mại cũng xoắn chặt trong tay áo, vậy mà nhất thời chẳng tìm ra được lời lẽ nào để phản bác.

Tông Trắc cười nói: “Tạ nha đầu, ván này ngươi thua rồi nhé.”

Gương mặt xinh đẹp của Tạ Tinh Hàm hơi căng ra, chỉ cảm thấy Vương Dương quỷ quyệt dị thường.

Đầu tiên là tóm lấy một câu nói đùa của nàng để đột ngột làm khó, đánh cho nàng trở tay không kịp. Sau đó từng bước giăng bẫy dẫn dắt đề tài, mượn cơn giận của nàng đối với danh xưng đăng đồ tử và lời châm chọc của nàng đối với thói háo sắc của hắn để dụ nàng lộ ra sơ hở, cuối cùng tung một đòn giành thắng lợi, rồi lại chứng minh ngược về luận điểm ban đầu. Quả thực là vòng này lồng vòng nọ, kết cấu vô cùng chặt chẽ.

Nàng tuy cảm thấy không phục, nhưng dù sao cũng là khuê tú danh gia, chỉ sau vài cái chớp mắt liền thừa nhận thất bại, thần sắc thả lỏng, khẽ gật đầu nói:

“Vương công tử tâm cơ thâm trầm, miệng lưỡi nở hoa sen, ván này là Tinh Hàm thua rồi...”

“Tinh Hàm? Nàng tên là Tạ Tinh Hàm sao? Là hai chữ nào vậy?” Vương Dương tò mò hỏi.

Thời bấy giờ khuê danh của nữ tử không dễ dàng truyền ra ngoài, ngay cả đám thiếu niên ở thành Kinh Châu theo đuổi Tạ Tinh Hàm phần lớn cũng chẳng biết tên thật của nàng, chỉ có thể gọi là “Tạ Tứ nương tử”.

Tạ Tinh Hàm cũng không hiểu tại sao lại thế, vừa rồi thất thần một thoáng đã lỡ miệng nói ra tên của mình.

Nhưng nàng không phải cô nương tính tình nhỏ nhen, đã nói ra rồi thì cũng không cần thiết phải che giấu nữa, khẽ cất giọng nói:

“Chữ Tinh trong tinh quang, chữ Hàm trong hải hàm.”

Vương Dương gật đầu nói: “Bóng ngỡ sao vờn sáng, quang tựa sương ngậm thu. Tên hay lắm.”

Tạ Tinh Hàm đôi mắt khẽ híp lại: “Chẳng phải ngươi bảo ngươi không hiểu thơ sao?”

“Khụ khụ.” Vương Dương ngượng ngùng ho khan hai tiếng, “Hiểu sơ qua thôi, hiểu sơ qua không tính là hiểu...”

“Vậy hai câu này cũng là do người khác viết sao?”

“Là do người khác viết.”

“Ngươi!”

Tông Trắc kêu lên: “Khoan đã! Tạ nha đầu, nếu ngươi đã nhận thua thì tiền cược...”

Sắc mặt Tạ Tinh Hàm lạnh xuống: “Tiền cược nợ các người ta đương nhiên sẽ trả, nhưng đề mục luận bàn trong ván vừa rồi quá mức trò đùa, chẳng phải thanh đàm chính thức.”

Nàng nhìn về phía Vương Dương, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo ngược sáng, đường cong từ cằm xuống tới chiếc cổ ngọc được phản chiếu rực rỡ động lòng người.

“Vương công tử có gan cùng ta so tài thêm một ván nữa không? Lần này đàm luận Huyền học thực sự.”

Vương Dương nhìn Tạ Tinh Hàm trong bộ váy lụa trắng sa xanh, an tĩnh ngồi đối diện như một tiểu tiên nữ, chỉ cảm thấy cảnh đẹp ý vui, bèn hỏi: “Nếu nàng lại thua nữa thì tính sao?”

Tạ Tinh Hàm khẽ ngẩng đầu phượng, hỏi ngược lại: “Ngươi muốn tính thế nào?”

Đúng lúc này người hầu Tạ gia vào bẩm báo, nói ngoài cửa có người hầu của quận học đưa tới cho Vương công tử một mảnh giấy. Vương Dương nhận lấy mảnh giấy vừa nhìn, vội vàng nói:

“Ta còn có việc, xin cáo từ tại đây. Lát nữa ta sẽ bảo người mang quyển sách kia tới cho nàng chép, trong vòng sáu ngày...”

Tạ Tinh Hàm đáp: “Chép ba trăm bản, chuyện ta đã hứa nhất định sẽ làm được.”

Tông Trắc hỏi: “Vương lão đệ ngươi tính đi đâu thế? Ta còn định dẫn ngươi tới Tây Sa Châu bái phỏng bằng hữu...”

“Ta đi gặp một người quen cũ, lần sau, lần sau lại tụ họp.”

Sau khi Vương Dương rời đi, Tông Trắc thúc giục:

“Nha đầu, mau đưa bộ “Trang Tử chú” cho ta đi, ta cũng không ở đây làm chướng mắt ngươi nữa.”

Tạ Tinh Hàm phân phó: “Tiểu Ngưng, đi lấy sách cho Tông bá bá.”

Sau khi Tiểu Ngưng rời đi, Tạ Tinh Hàm rót trà cho Tông Trắc, làm như vô tình hỏi: “Tông bá bá, ngài làm sao quen biết Vương Dương vậy?”

“Ầy, nói ra cũng khéo, sáng nay Lưu Chiêu dẫn hắn tới tìm ta làm hộ tịch, ta bảo ta không...”

Tông Trắc bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, lập tức ngậm miệng không nói tiếp.

“Làm hộ tịch gì cơ?” Tạ Tinh Hàm thản nhiên hỏi.

“Làm hộ tịch gì chứ? Ta có bảo làm hộ tịch đâu? Ha ha ha! Ngươi nghe nhầm rồi! Ta nói là quấy hồ tễ! Ngươi không biết đấy thôi, gần đây ta tìm được mấy vị thuốc, phải quấy chung lại thành hồ, chế thành thuốc tễ, cho nên mới gọi là quấy hồ tễ!”

Tông Trắc cười ha hả gượng gạo mấy tiếng, đánh trống lảng nói:

“Vương lão đệ ở chỗ ta làm một bài Trang Tử thâm tình luận, lập tức khiến ta và Lưu Chiêu chấn động ngây người. Ta kể cho ngươi nghe nhé, bảo đảm ngươi chưa từng được nghe qua bao giờ!”

Đôi mắt Tạ Tinh Hàm lóe lên vài tia sáng, mỉm cười nói: “Cũng được.”

Vương Dương quay về quận học, thấy Hắc Hán đang đứng đợi hắn.

Hắc Hán vừa nhìn thấy Vương Dương liền quỳ một gối xuống, ôm quyền kêu lên: “Công tử cứu tiểu nhân với!” Giọng điệu tha thiết lại mang theo vài phần sốt ruột.

Vương Dương nói: “Mau đứng dậy! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi cứ từ từ nói.”

“Vâng! Sáng nay tiểu nhân nhận được điều lệnh, điều tiểu nhân tới quận Thiên Môn đóng giữ. Thiên Môn cách thành Kinh Châu hơn bốn trăm dặm, chuyến này tiểu nhân đi có lẽ phải tới cuối năm mới được về nhà, như vậy sẽ không có cách nào chăm sóc A Ngũ nữa...”

Trước thời Đường, sáu thước là một bước, ba trăm bước là một dặm, một dặm bằng một ngàn tám trăm thước. Thời Nam Triều, một thước dài 24,7 cm. Đoạn khoảng cách này tính ra không quá xa, đi bộ trong vòng hai ngày là có thể tới nơi.

Nhưng ngày nghỉ mỗi tháng trong quân doanh chỉ có ba ngày, Hắc Hán đi đi về về đã mất bốn ngày, căn bản không kịp. Đội chủ ở nơi đó lại không biết có dễ nói chuyện hay không, khéo chừng hoàn toàn chẳng cho phép y tích góp ngày nghỉ để nghỉ dài ngày.