Mạo Tính Lang Gia

Chương 92. Điều Lệnh Kỳ Quái (2)

Hơn nữa Thiên Môn tiếp giáp Nam Man, áp lực phòng thủ lớn hơn nơi này rất nhiều, thậm chí có khả năng ngay cả kỳ nghỉ hàng tháng thông thường cũng không được bảo đảm, như vậy sẽ không thể thường xuyên về nhà chăm nom A Ngũ, đến cả việc mỗi tháng gửi tiền gửi lương thực về cũng thành vấn đề lớn.

Vương Dương nghe Hắc Hán nói một hồi, bèn hỏi: “Thiên Môn gần Nam Man, sẽ có nguy hiểm sao?”

“Tiểu nhân không biết cụ thể sẽ bị phái tới đâu, nhưng bất kể là phái tới chỗ nào thì chắc chắn đều nguy hiểm hơn A Khúc thú rất nhiều.

Hiện tại thế đạo có chút loạn lạc, một tháng trước trạm gác ở Tào Công Lâm đã bị tàn sát toàn bộ, nơi đó còn nằm trong địa phận huyện Giang Lăng!

Quận Thiên Môn nằm sâu trong vùng đất Man tộc, đám man tử e rằng càng thêm hung hãn càn rỡ. Nhưng tiểu nhân là binh hộ, vốn dĩ không nên kén chọn nguy hiểm hay không, thế nhưng điều lệnh này đến dường như có chút... kỳ quái.”

Hắc Hán lộ ra vẻ mặt vô cùng khó hiểu.

Vương Dương ánh mắt ngưng lại: “Kỳ quái thế nào?”

“Phòng thủ thú dịch thông thường đều trưng tập từ trong bản quận, rất hiếm khi lấy từ quận ngoài. Cho dù nhân thủ không đủ muốn điều từ nơi khác tới thì cũng là điều động cả một đồn trú. Dẫu có là rút bớt người thì cũng do từng đồn tự chọn người. Thế nhưng điều lệnh này lại gửi trực tiếp cho riêng tiểu nhân, bên trên còn có ghi rõ tên của tiểu nhân...”

“Cả đội của các ngươi chỉ điều động một mình ngươi thôi sao?”

“Đúng vậy, đến cả Đội chủ của bọn tiểu nhân cũng thấy kỳ quái, còn hỏi có phải tiểu nhân nhờ vả cửa nẻo nào để cố ý chuyển tới quận Thiên Môn hay không. Còn tưởng tiểu nhân tới đó sẽ được thăng quan nữa chứ! Ban đầu tiểu nhân còn nghĩ liệu có phải do công tử sắp xếp hay không, nhưng sau đó tiểu nhân nghĩ lại, công tử biết rõ chuyện của A Ngũ, sẽ không điều tiểu nhân đi quận ngoài. Huống hồ nếu thật sự muốn đề bạt thì chắc chắn sẽ nói rõ ràng.”

Vương Dương cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, hỏi: “Trước đây từng xuất hiện chuyện tương tự thế này chưa?”

Hắc Hán nghĩ ngợi rồi nói: “Chưa từng có bao giờ, hai năm trước bọn tiểu nhân từng bị rút điều tới quận Vĩnh Ninh, nhưng khi đó cũng là điều động cả đội. Tiền lệ quan quân bị điểm danh đích danh thì có, nhưng tiểu nhân chỉ là một tên tốt tốt vô danh, sao có thể điểm trúng tên tiểu nhân được chứ? Chẳng lẽ là quân phủ đã đổi quy củ?”

Vương Dương im lặng.

Chuyện này lộ ra vẻ quái dị, chuyện gì khác thường ắt có quỷ quyệt, chỉ là hiện giờ chưa biết quỷ quyệt nằm ở chỗ nào mà thôi.

Nếu có quỷ, là nhắm vào Hắc Hán sao? Hay là Hạng Trang múa kiếm, ý tại Bái Công?

Lùi một bước mà nói, cho dù không có quỷ quyệt thì Thiên Môn cũng là nơi nguy hiểm, tốt nhất không nên để Hắc Hán đi tới đó.

Việc này nhất định phải giúp. Ban đầu nếu không nhờ có Hắc Hán đổi lời khai ở chỗ Tán kỵ thường thị, nói không chừng bây giờ hắn đã sớm toi mạng rồi. Dẫu cho Vương Dương đã trả tiền nợ thay Hắc Hán, coi như đã báo đáp ân tình, hơn nữa hiện giờ Hắc Hán dường như cũng chẳng còn giúp ích được gì nhiều cho hắn nữa. Nhưng Vương Dương kết giao với người khác phần lớn đều luận tình chứ không luận lợi, đây cũng là lý do vì sao trước kia hắn có thể kết giao được không ít “bạn chân chính”.

Thế nào là bạn chân chính?

Không vì có lợi mà đến, cũng không vì không có lợi mà đi, chỉ dựa vào chân tâm kết giao, tuyệt đối không vì lợi ích mà phản bội, đây mới là bạn chân chính.

Nếu cứ hễ gặp người có thể giúp ích cho mình mới thân mật qua lại, hễ bạn bè có khả năng gây phiền toái cho mình liền hận không thể lập tức phủi tay tránh cho thật xa, thì chưa chắc đã có thể đi được đường dài.

Hắc Hán thấy Vương Dương không nói lời nào, trong lòng vô cùng thấp thỏm: “Công tử...”

Vương Dương nói: “Không sao, để ta nghĩ cách.”

Hắc Hán dùng ánh mắt tràn ngập cảm kích nhìn Vương Dương.

Trước khi tới đây y đã phải cố xin Tiết đội chủ cho nghỉ phép, điều y sợ nhất chính là Vương Dương không muốn ra tay giúp đỡ.

Dù sao thì Vương Dương giúp y cũng đã đủ nhiều rồi.

...

Vương Dương suy nghĩ một chút, vẫn quyết định dẫn Hắc Hán đi tìm Lưu Chiêu, nhờ Lưu Chiêu giúp đỡ.

Lưu Chiêu có hai điểm tốt lớn, một là tâm tư thuần khiết, hai là đối đãi hòa nhã với người khác. Lão cũng sẽ không truy cứu sâu xem Hắc Hán làm sao từ một tên lính thú biến thành thị tòng tạm thời của Vương Dương.

Lão nghe Vương Dương nói xong, khó xử đáp: “Trong quân ngũ ta thực sự không có tiếng nói.”

Vương Dương nhân cơ hội nói: “Nếu có thể trực tiếp thoát khỏi binh tịch thì càng tốt hơn.”

Môi Hắc Hán khẽ run lên, trước đây y từng có hy vọng xa vời này, còn từng cố ý nhắc tới chuyện này trước mặt Vương Dương, thậm chí mục đích ban đầu khi y lấy lòng Vương Dương cũng là vì điều đó. Thế nhưng lúc đó Vương Dương không hề tỏ thái độ gì, y cũng đành dập tắt suy nghĩ ấy đi.

Nào ngờ công tử thế mà vẫn còn nhớ kỹ!

Lưu Chiêu nhíu chặt đôi mày:

“Thoát binh tịch sao? Chuyện này lại càng khó hơn!

Quân hộ chính quy muốn được miễn giảm phóng thích đều phải bẩm báo lên Thượng Thư Tỉnh để xóa tịch, thông thường hoặc là lập được kỳ công, hoặc là Thiên tử ban minh chiếu ân thưởng cho thoát tịch.

Hạ chiếu thì vào thời Hiếu Vũ Đế của tiền triều từng có hai lần, đều là điển lệ đặc biệt. Bản triều từ khi khai quốc tới nay vẫn chưa từng có tiền lệ.

Nhờ cậy riêng tư trước kia thì không ít, nhưng từ sau khi “kiểm tịch”, việc quản lý ngày càng nghiêm ngặt hà khắc hơn...”

Lúc Lưu Chiêu nghĩ cách giải quyết hộ tịch cho Vương Dương đã từng nhắc tới “kiểm tịch” một lần, hôm nay là lần thứ hai. Vương Dương không rành về lịch sử Nam Tề, nhưng lại biết Đông Tấn và Lưu Tống đều từng có hành động “kiểm tịch”.

“Kiểm tịch” là cách gọi tắt của việc kiểm tra hộ tịch, nói một cách đơn giản chính là thanh tra hộ khẩu.