Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 12. Những năm tháng đói khổ 12

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghe cha tôi nói vậy, đôi lông mày của lão đạo sĩ áo xanh nhướn cao lên, lớn giọng: "Cải mệnh? Thiên hạ rộng lớn, người muốn thay đổi số mệnh nhiều như cát sông Hằng, nhưng xưa nay có mấy ai thành công? Cho dù là dùng Phù Ức, Thông Quan, Điều Hầu, hay Dụng Thần, Dụng Lý, hay Hậu Thiên Ngũ Hành, Mệnh Lý Dự Trác, rồi đến Tứ Trụ Phù Viên, hay thậm chí là Kim Triện Ngọc Hàm trong truyền thuyết, tất cả cũng chỉ tác động được đến cái 'Tiểu Vận' mà thôi, chẳng ăn thua gì với cái gốc rễ số mệnh cả. Con trai nhà thí chủ bệnh đã ăn vào xương tủy, sức người không thể cứu vãn được đâu. Các người hãy về đi, đừng làm phiền bần đạo tu chân đắc quả..."

Nói đoạn, lão đạo sĩ áo xanh phất tay áo một cái, toan bỏ đi. Cha tôi ngớ người ra, nhưng mẹ tôi chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, lao đến quỳ sụp xuống trước mặt lão đạo sĩ, ôm chặt lấy đùi ông mà khóc lóc thảm thiết: "Đạo gia, đạo gia ơi, xin ngài làm phúc cứu lấy thằng Nhị Đản nhà tôi với! Nó mới có tám tuổi đầu, còn chưa kịp nối dõi tông đường cho nhà họ Trần chúng tôi nữa... Tám năm trước ngài đã nói muốn nhận nó làm đồ đệ mà? Giờ ngài nhận nó đi, tôi xin ngài, lạy ngài!"

Mẹ tôi bất chấp tất cả ôm cứng lấy chân lão đạo sĩ khiến ông không sao nhúc nhích được, vẻ mặt có chút lúng túng nhìn mẹ tôi, tay vuốt râu mép, nhẹ giọng khuyên giải: "Ơ kìa, đại tẩu, đừng làm thế, mau đứng lên đã nào."

Mẹ tôi vì thương con nên cũng giở thói ăn vạ ra: "Đạo gia, ngài cứ nhận thằng bé đi, để nó hầu hạ cơm nước, bưng trà rót nước, đổ bô đổ rác cho ngài cũng được – Tám năm trước ngài đã hứa nhận nó làm đệ tử, ngài là người xuất gia không được nuốt lời đâu đấy..."

Lão đạo sĩ dở khóc dở cười, nói: "Tám năm trước, bần đạo giúp phong ấn cái thần hồn kia, cứ tưởng là gặp lại cố nhân, định nhận nó làm đồ đệ chẳng qua là vì ngày xưa bị hắn chơi xỏ nhiều quá, giờ phong thủy luân chuyển, muốn hành hạ hắn tí cho bõ ghét thôi. Nhưng sau đó bần đạo phát hiện con trai thí chủ mang cái mệnh tuyệt 'Sơn Quỷ Lão Mị Tụ Tà Văn', đây là tử kết, trời phạt người chịu. Cố đấm ăn xôi để nó sống tiếp, không những hại mình mà còn liên lụy đến cả người thân, nên lúc đó bần đạo mới định mang nó đi. Nhưng các vị không đồng ý, bần đạo cũng bớt đi được một gánh nặng, rảnh rang tự tại. Giờ thì... khuyên các vị một câu chân tình, đứa bé này là mầm tai họa, chết sớm đầu thai sớm, biết đâu kiếp sau lại được vào nhà tử tế..."

Lão đạo sĩ nói năng nghiêm túc, khiến mẹ tôi suy sụp hoàn toàn, ngay cả cha tôi cũng quỳ rụp xuống – Ông vốn tưởng lão đạo sĩ ưng thằng con mình, ai dè người ta lại coi nó như cục nợ. Thế là một người đàn ông lực lưỡng bỗng khóc tu tu như đứa trẻ: "Đạo gia ơi, tôi chỉ có mỗi mụn con trai này thôi, cầu xin ngài cứu nó với."

Cha mẹ tôi khóc lóc thảm thiết, tôi đứng đó lại chẳng có cảm giác gì, ngược lại còn thấy ghét cái lão đạo sĩ áo xanh này – dù ông ta vừa cứu mạng cả nhà tôi, nhưng làm cha mẹ tôi khóc thì đều là người xấu.

Lúc này, con khỉ Béo Nhé bị hất văng lúc nãy bỗng "vút" một cái chạy tới, leo tót lên vai tôi, chăm chú nhìn lão đạo sĩ. Trong lòng tôi bỗng nảy sinh một sự bướng bỉnh, bèn nói: "Cha mẹ, người ta đã không chịu chữa thì mình về thôi! Có ma mới thèm làm đệ tử của ông ta, đi thôi, đi thôi..."

Ai dè tôi chưa dứt lời, cha tôi đang quỳ lạy van xin bỗng quay phắt lại, "bốp" một cái, giáng cho tôi một cái tát nổ đom đóm mắt.

Tôi bị tát cho ngã lăn quay ra bãi cỏ, đầu óc ong ong, bên tai cứ văng vẳng tiếng "u u u". Tiếp đó là tiếng cha tôi quát tháo: "Thằng ranh con, còn không mau xin lỗi Đạo gia? Mau quỳ xuống dập đầu lạy Đạo gia, cầu xin ngài ấy nhận mày làm đồ đệ, nếu không thì mày đừng nhận tao làm cha nữa!" Nghe câu ấy, nước mắt tôi trào ra như suối. Tôi lớn tướng ngần này, nghịch ngợm chẳng kém gì con nhà người ta, thằng La Đại Điểu toàn bị cha nó treo lên xà nhà đánh đòn, còn tôi chưa bao giờ bị cha đánh. Không ngờ hôm nay ông lại ra tay nặng đến thế.

Nhưng khóc thì khóc, lệnh cha như núi, tôi lồm cồm bò dậy, quỳ trước mặt lão đạo sĩ dập đầu lia lịa: "Đạo gia, xin ngài nhận con làm đồ đệ, xin ngài nhận con làm đồ đệ..."

Tôi dập đầu như bổ củi, cái này nối tiếp cái kia, nhưng lão đạo sĩ chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái, chỉ nhạt giọng nói với cha mẹ tôi: "Vạn sự tùy duyên, bần đạo với con trai các vị tuy có duyên, nhưng duyên đã tận, đừng cưỡng cầu nữa. Chuyện này..." Ông ta đang định nói thêm vài câu thì đột nhiên nhíu mày, hừ lạnh một tiếng: "Giỏi cho tên bắt khỉ kia, dám giở trò trên địa bàn của bần đạo, tưởng ta ở cái núi Ngũ Cô Nương này làm cảnh chắc?"