Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 13. Những năm tháng đói khổ 13

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vừa dứt lời, thân hình ông ta khẽ loáng một cái rồi biến mất tăm, không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Tôi ngẩn người ra, quên cả dập đầu, cha mẹ tôi cũng ngây ra như phỗng. Một lúc lâu sau, mẹ tôi mới vừa khóc vừa đẩy cha tôi: "Ông thấy chưa, Đạo gia đúng là thần tiên sống, có bản lĩnh thật sự đấy. Thế mà ngày xưa ông cứ này nọ không chịu, làm lỡ dở cả đời thằng Nhị Đản nhà mình. Giờ ông xem, tính sao bây giờ?"

Cha tôi bị mẹ trách móc, nếu là ngày thường thì ông đã nổi đóa lên rồi, nhưng giờ đây trong lòng chỉ thấy bí bách, nặng nề. Ông từ từ ngồi xổm xuống, thở dài thườn thượt, cả người như già đi mấy tuổi, ôm mặt nói với giọng khàn đặc như sắp khóc: "Haizz, tất cả là do cái số cả..."

Cha tôi là người đàn ông sắt đá, ngày thường luôn kiên cường chống đỡ cả gia đình, vậy mà hai hôm nay đã khóc đến mấy lần, yếu đuối chẳng khác gì đàn bà, đôi vai cứ run lên bần bật, rõ ràng là đau lòng đến cực điểm.

Mẹ tôi ôm chầm lấy tôi đang đứng ngẩn ngơ vào lòng, khóc nức nở: "Con tôi số khổ quá, biết thế này thà ngày xưa mẹ đừng sinh con ra để con phải chịu khổ thế này..."

Cha khóc, mẹ khóc, nhưng tôi lại không khóc. Tôi nắm chặt nắm đấm, nghiến răng ken két, thầm thề trong lòng: "Con không tin, có ma mới tin lời lão đạo sĩ chết tiệt kia. Họ bảo con sắp chết, cho dù qua được kiếp nạn này cũng không sống quá mười tám tuổi – thế thì con sẽ sống đến mười tám tuổi, sống đến già, sống đến khi răng rụng hết, tóc rụng sạch, con vẫn sẽ sống, sống nhăn răng cười hì hì xem ai chết trước ai..."

Khóc xong, than xong, cha tôi cẩn thận đặt những món đồ trong gùi tre xuống bãi cỏ, rồi kéo mẹ tôi quay về. Tôi cũng định đi theo thì bị cha đá cho một cú ngã lăn ra đất. Gương mặt ông lúc này trông hơi dữ tợn, ông gằn từng tiếng một: "Mày quỳ ở đây cho tao! Ông ấy một ngày không đồng ý thì quỳ một ngày, ba ngày không đồng ý thì quỳ ba ngày!"

Tôi òa khóc: "Thế nhỡ ông ấy cứ mãi không đồng ý thì sao?"

Cha tôi kéo mẹ tôi đi, nghe tôi hỏi vậy thì khựng lại, đôi vai run lên bần bật nhưng không quay đầu lại, rít qua kẽ răng: "Thì chết ở đấy luôn đi!"

Nói xong, cha mẹ tôi bỏ đi thẳng. Vì đang quỳ nên tôi không nhìn thấy bóng dáng họ rời đi. Cha mẹ tôi thương tôi thế nào, tuy lúc ấy tôi còn nhỏ nhưng trong lòng hiểu rõ hơn ai hết. Chắc chắn trên đường về mẹ tôi sẽ khóc suốt dọc đường cho mà xem. Nhưng tôi cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, trong đầu chỉ văng vẳng câu nói "tuyệt tình" của cha, thế là lại tiếp tục dập đầu, dập đầu vào khoảng không trước mặt – cúi xuống, trán chạm đất, thẳng người lên, lại cúi xuống...

Cứ thế lặp đi lặp lại, tôi dập đầu đến hoa cả mắt, chóng cả mặt. Con khỉ Béo Nhé cũng không đi theo cha mẹ tôi mà quỳ đối diện với tôi, bắt chước làm theo y hệt, hai đứa cứ như đang bái thiên địa trong đám cưới vậy.

Không biết đã qua bao lâu, khi tôi sắp lả đi vì kiệt sức thì cảm giác có thêm một bóng người trước mặt. Ngẩng đầu lên, tôi thấy lão đạo sĩ áo xanh ban nãy đã quay lại. Trong lòng ông ta lúc này có thêm một con cáo trắng nhỏ, khuôn mặt xinh xắn nhưng trên người dính đầy máu. Lão đạo sĩ ngạc nhiên hỏi: "Ngươi đang lạy cái gì thế?"

Tôi nghĩ ngợi một lát rồi cung kính đáp: "Lạy trời, lạy đất, lạy cha mẹ!"

Ông ta gật đầu, nói: "Đứng lên đi, đi theo ta."

...

Tôi quỳ đã quá lâu, từ lúc mặt trời đứng bóng đến khi nắng chiều tắt hẳn, thằng nhãi ranh như tôi trong vô thức đã dập đầu đến mấy nghìn cái. Kết quả vừa đứng lên, cả người tôi chao đảo, mắt tối sầm, cảm giác như sắp ngất lịm đi. Đúng lúc tôi ngã ngửa ra sau, một bàn tay ấm áp đỡ lấy lưng tôi, đồng thời một giọng nói lành lạnh vang lên bên tai: "Lưỡi chạm vòm họng, bắc cầu Thước Kiều, hít sâu thở đều, Nhâm Đốc hai mạch hội tụ, dưới lưỡi sinh tân dịch nuốt nhẹ, tựa như rượu quý chảy từ đài Dao..."

Nghe như một câu khẩu quyết, tôi nghe mà chẳng hiểu hết ý nghĩa, nhưng cũng biết đường uốn lưỡi chạm chặt vào vòm họng, rồi hít thở thật sâu giống như lúc ngoi lên từ dưới nước. Nước bọt tiết ra, luồng khí đi vào mũi, tôi bỗng cảm thấy mắt sáng bừng lên, cả thế giới như được thay da đổi thịt, không kìm được vui sướng reo lên: "Đạo gia, đây chính là bí kíp tu hành sao?"

Lão đạo sĩ áo xanh hừ một tiếng, vẻ không muốn để ý đến tôi lắm, nhưng vẫn nói: "Tu hành cái gì, chẳng qua là cách giúp ngươi tự đi được thôi. Đứng lên được rồi thì tự đi được không?"

Tôi kích động gật đầu lia lịa: "Dạ, sư phụ, con đi được!"

Con khỉ Béo Nhé leo lên vai tôi cười khúc khích, còn con cáo nhỏ bị thương cũng mở đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp tò mò nhìn tôi. Lão đạo sĩ đồng ý cho tôi đi theo, tôi đang mừng rơn, nhưng câu nói tiếp theo của ông ta lại đạp tôi từ trên trời rơi tòm xuống vực thẳm: "Ta mang ngươi về không phải để nhận ngươi làm đồ đệ, chỉ là ngứa mắt không muốn thấy ngươi chết thôi. Coi như thù lao, ngươi giúp ta chăm sóc con cáo nhỏ trong lòng ta, chịu không?"