Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 14. Những năm tháng đói khổ 14

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong lòng tôi hụt hẫng vô cùng, nhưng nghĩ lại, đi tu làm đạo sĩ phải ở trong núi sâu, khổ sở bỏ xừ, lại chẳng có ai chơi cùng, tôi vốn đã chẳng ham, giờ ông ta vẫn chịu chữa bệnh cho tôi, thế chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?

Tôi gật đầu lia lịa: "Vâng, con biết rồi." Nói xong tôi liếc nhìn con cáo nhỏ, ơ kìa, hình như nó chính là con cáo chúng tôi gặp bên bờ suối hôm nọ.

Lão đạo sĩ áo xanh tuổi đã cao, hai bên tóc mai điểm bạc, nhưng người trông rất đẹp lão, hệt như thần tiên trong tranh, mỗi tội tính khí hơi khó chịu, lại kiệm lời, quay người định bỏ đi ngay. Tôi sợ ông ta bỏ rơi mình, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy theo, rồi ngẩng đầu hỏi: "Con không gọi ngài là sư phụ, vậy gọi là gì ạ?" Lão đạo sĩ không cần suy nghĩ, trả lời ngay: "Gọi Đạo gia là được rồi, người khác gọi thế, ngươi cũng gọi thế đi." Ông ta nói vậy làm tôi hơi khó chịu, người ngoài gọi là Đạo gia, sao tôi – anh Hai Đản đây cũng phải gọi thế? Nhất định phải vạch rõ ranh giới với tôi thế sao?

Được, ngoài mặt tôi gọi ông là "Đạo gia", sau lưng tôi sẽ gọi là – Lão mũi trâu chết tiệt, lão mũi trâu thối tha, đạo sĩ mũi trâu...

Tôi thầm chửi rủa lão đạo sĩ áo xanh trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn lon ton chạy theo sau ông ta. Đi được một lúc, ông ta đưa tay lên che trán, nhìn mặt trời sắp lặn, lẩm bẩm: "Đi thế này thì chậm quá, không ổn..." Ông ta nói xong lại quay sang nhìn tôi, mặt tôi lập tức mếu máo: "Ngài đừng có bỏ con lại nhé, rừng thiêng nước độc thế này toàn thú dữ, ngài mà đi là con chỉ có nước làm mồi cho sói thôi."

Thấy bộ dạng sợ hãi của tôi, khuôn mặt lạnh lùng của lão đạo sĩ thoáng hiện một nụ cười. Ông ta không để ý đến tôi nữa mà sờ soạng trong người, lôi ra hai lá bùa vàng vẽ nguệch ngoạc hình một con ngựa con, dùng chỉ đỏ đã qua sáp buộc vào chân tôi. Sau đó ông ta lại lấy ra một ít vụn cỏ xanh, rắc lên trên, miệng lầm rầm niệm chú: "Ngựa con ơi, chạy mau mau, về đến nhà ta cho ăn cỏ non mơn mởn vừa nhú đầu xuân..."

Nhìn lão đạo sĩ ngồi xổm dưới chân tôi hí hoáy, tôi bỗng cảm thấy một luồng khí lạ lùng lan tỏa từ dưới chân lên, không kìm được nỗi sợ hãi, run rẩy hỏi: "Đạo gia, ngài làm cái gì thế?"

Lão đạo sĩ ngẩng đầu nhìn tôi một cái, đứng dậy, một tay xách cái gùi tre cha tôi để lại, một tay nắm lấy cánh tay tôi, bảo: "Hít sâu vào, sau đó dù có chuyện gì xảy ra cũng không được hét lên, kẻo làm kinh động âm linh bỏ đi mất, biết chưa?" Tim tôi đập thình thịch, đầu gật lia lịa. Còn chưa kịp hoàn hồn, tôi đã nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng quát: "Thiên địa vô cực, Huyền Tâm Chính Pháp, Thần Hành Thiên Lý, Tốc!"

Câu thần chú chưa dứt, tôi cảm thấy cả người như bay lên, hai chân guồng nhanh như không phải của mình, cây cối hai bên đường vùn vụt lùi lại phía sau, gió rít bên tai vù vù, mắt không mở nổi. Thi thoảng hé mắt nhìn qua kẽ tay, lại thấy mình lao đầu thẳng vào gốc cây to – Á!

Tôi suýt chút nữa thì phát điên, muốn hét lên nhưng lại nhớ lời dặn của lão đạo sĩ. Ông ta không phải cha mẹ tôi, cũng chẳng dễ tính, nếu tôi hét lên, không khéo ông ta vứt tôi lại đây thật. Thế là tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng, mặc cho trái tim trong lồng ngực đập thình thịch như trống trận, như mưa rào tạt vào tàu lá chuối không ngớt. Cũng may thời gian trôi qua rất nhanh, ngay khi đôi chân tôi sắp tê dại đi thì cơ thể đột ngột dừng lại. Mở mắt ra nhìn, tôi thấy mình đã đứng trên đỉnh ngọn núi chính của dãy Ngũ Cô Nương. Nơi đây đá núi lởm chởm, trên bãi đất bằng phẳng mọc nhiều cây tùng cao vút, dựa vào vách núi có một hang đá nửa kín nửa hở, trông như cái cửa, hai bên có khắc câu đối trên đá. Tôi ít chữ, nhìn mãi mới nhận ra được một chữ "Sĩ".

Lão đạo sĩ thấy tôi nhìn chăm chú vào câu đối đá, bèn nhàn nhạt đọc cho tôi nghe: "Hoàng Nha Bạch Tuyết Thần Tiên Phủ, Dao Thảo Kỳ Hoa Vũ Sĩ Gia!"

(Tạm dịch: Phủ thần tiên mầm vàng tuyết trắng, Nhà đạo sĩ cỏ lạ hoa thơm)

Tôi nghe chẳng hiểu gì sất, nhưng cảm thấy đọc lên nghe rất êm tai, bèn vỗ tay bôm bốp khen: "Hay, hay lắm..." Lời còn chưa dứt đã bị cốc đầu một cái, lão đạo sĩ bất mãn nói: "Tí tuổi đầu đã không học điều hay lẽ phải, lời nói gió bay, bụng dạ đen tối thế này sau này chưa chắc đã là người tốt, ta có nên cứu ngươi không đây?" Vỗ mông ngựa trúng ngay chân ngựa, tôi lập tức lại muốn khóc. Trong lúc tôi đang hoang mang, lão đạo sĩ không nói gì nữa mà đi thẳng vào trong hang đá.

Tôi vội vàng bám theo sau. Vào trong hang, một luồng khí mát lạnh bao trùm khắp người. Mang tiếng là phủ thần tiên, thực ra cũng chẳng khác gì cái hang đá bình thường. Nơi này chia làm hai gian, gian nhỏ bên trong tối om không thấy gì, còn gian ngoài này, bên trái có một đống rơm rạ, chắc là chỗ ngủ. Bên cạnh là một cái bếp lửa, bên trên treo một cái nồi sắt đen sì, còn có một đống củi, gạo, bột mì, dầu, muối đủ cả, nhưng không nhiều. Nhìn tổng thể thì bừa bộn vô cùng, giống hệt nhà của mấy gã lang thang, nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là ở đây tuyệt nhiên không có một con muỗi nào.