Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 15. Những năm tháng đói khổ 15

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Muỗi trong rừng hung dữ lắm, bay vo ve từng đàn đen kịt, vậy mà ở đây chẳng thấy bóng dáng con nào.

Về đến "phủ thần tiên", khuôn mặt lạnh băng của lão đạo sĩ có thêm chút sinh khí đời thường. Ông ta lôi từ dưới đống rơm ra một tấm da thú đen bóng mượt mà, trải lên trên, rồi đặt con cáo nhỏ lên đó, kiểm tra vết thương, bắt đầu chẻ củi nhóm lửa, múc hai gáo nước từ cái chum sành lớn bên cạnh đổ vào nồi đun sôi. Tôi biết thân biết phận mình, giống như đồng tử coi lò cho thần tiên trong Tây Du Ký, chỉ là đứa sai vặt, bèn xắn tay vào giúp, nào nhặt củi nào thêm lửa. Lão đạo sĩ cũng không ngăn cản, một lúc sau dặn dò tôi vài câu rồi đi thẳng vào gian trong.

Tôi cẩn thận nhóm lửa, nhìn ngọn lửa ngày càng cháy to, nước trong nồi sắt sôi sùng sục, hơi nước bốc lên làm mắt tôi ướt nhèm, chẳng phân biệt được là nước mắt hay hơi nước.

Ở nhà tôi là con út, được cha mẹ cưng chiều, chị Đại Phụng cũng chiều chuộng tôi, đời nào phải làm việc nặng nhọc? Nhưng đây là nhà người ta, muốn sống sót thì phải làm việc như con ở đợ, nơm nớp lo sợ. Đi xa mới biết thương người nhà. Cũng may bên cạnh còn có con Béo Nhé, con khỉ gầy nhom này lăng xăng đưa củi cho tôi, lại còn lấy que cời lửa, xem ra còn tháo vát hơn cả tôi. Con vật nhỏ này lanh lợi, lại biết làm trò, có nó bầu bạn, tôi cũng đỡ buồn tủi phần nào.

Mặt trời từ từ khuất núi, lửa trong bếp lò ngày càng đượm, nước cũng sôi sùng sục, vậy mà giữa mùa hè nóng nực, tôi bỗng cảm thấy cổ mình lạnh toát.

Tôi biết thứ tà vật ám vào người lúc rơi xuống nước lại bắt đầu tác oai tác quái, bèn nhích lại gần đống lửa, ai dè cả người vẫn lạnh run như rơi xuống hầm băng. Nhìn vào lối đi tối om dẫn vào gian trong, tôi run rẩy một hồi lâu, cuối cùng cũng quyết định đi tìm lão đạo sĩ. Hang đá này khá rộng, tôi rón rén đi vào, chưa đến nơi đã thấy trước cửa dựng một tấm gương đồng bán thân. Theo bản năng tôi liếc nhìn vào đó, lập tức sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

...

Ban đầu tôi cảm thấy vai mình nặng trĩu, cứ như có người đang ngồi lên, lạnh toát sống lưng. Sau đó con Béo Nhé nhảy phắt lên ngồi, tôi mới thấy đỡ hơn một chút, lúc đó cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Nào ngờ khi nhìn vào tấm gương đồng kia, tôi lại thấy một đứa trẻ ướt sũng đang ngồi chồm hỗm trên vai mình. Nó chừng một hai tuổi, tay chân bụ bẫm nhưng da dẻ không trắng trẻo mà xanh lét, đầy rêu và những con bọ nhỏ bò lúc nhúc. Nửa cái đầu nó nát bấy, đôi mắt oán độc sắc lẹm như dao găm trừng trừng nhìn tôi, như muốn nuốt chửng tôi ngay tức khắc.

Á...

Tôi nào đã thấy cảnh tượng kinh khủng thế này bao giờ, sợ quá hét toáng lên, ngã bệt xuống đất, đũng quần nóng hổi, hai tay khua khoắng điên cuồng trên đầu như kẻ điên.

Trên đời này sao lại có thứ đáng sợ đến thế?

Hai tay tôi múa may quay cuồng như chong chóng nhưng chẳng có chút tác dụng nào, hoàn toàn không chạm được vào đứa trẻ nát bấy kia. Tôi càng khua mạnh, nó càng cười lớn. Nó ngoác miệng ra, cái miệng rộng toác còn lớn hơn cả đầu tôi, bên trong đen ngòm, một luồng âm khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng xuống tận xương cụt. Tôi cảm thấy toàn thân tê dại, không cử động được, hơi thở nghẹn lại, chỉ biết lăn lộn trên mặt đất, trời đất quay cuồng.

Bất chợt, tôi liếc nhìn vào tấm gương đồng một lần nữa, thấy mặt mình căng cứng như người chết, xanh mét, hai con mắt lồi ra như sắp rớt khỏi hốc, lưỡi thè dài, miệng méo xệch. Trên cổ tôi, hai bàn tay ướt nhẹp đang bóp chặt...

"Tiền hữu Hoàng Thần, hậu hữu Việt Chương, Thần Sư sát phạt, bất tị hào cường; tiên sát ác quỷ, hậu trảm dạ quang, hà thần bất phục, hà quỷ cảm đương!"

(Tạm dịch: Trước có Hoàng Thần, sau có Việt Chương, Thần Sư sát phạt, không sợ cường hào; trước giết ác quỷ, sau chém dạ quang, thần nào không phục, quỷ nào dám chống!)

Ngay lúc chút hơi tàn trong lồng ngực tôi sắp tắt, đột nhiên trong hang vang lên tiếng quát như sấm nổ. Tôi giật nảy mình, cảm thấy một luồng hơi ấm dâng lên trong lòng, cái lạnh thấu xương giảm đi đôi chút. Ngẩng đầu nhìn vào tấm gương đồng, thấy vẻ oán độc tà ác trên mặt con quỷ nhỏ ướt sũng đang cưỡi trên người tôi đã biến mất, thay vào đó là vẻ hoảng sợ tột độ, nó co rúm lại rồi chui tọt vào đám vảy cá máu thịt be bét trên cổ tôi. Hàm răng tôi đánh vào nhau cầm cập, ngước lên nhìn thấy lão đạo sĩ áo xanh đang đủng đỉnh đi tới trước mặt, nước mắt tôi trào ra như suối: "Đạo gia, cứu con!"

Đến tận lúc này tôi mới biết những lời ông ta nói với cha mẹ tôi không phải là dọa dẫm. Bị thứ ác quỷ thế này ám vào người, đừng nói là sống đến mười tám tuổi, ngay cả cái ngưỡng tám tuổi này có qua khỏi hay không còn chưa biết.