Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 16. Những năm tháng đói khổ 16

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi khóc lóc thảm thiết, nhưng lão đạo sĩ áo xanh chẳng thèm đoái hoài, dùng mũi giày vải đen đá nhẹ vào người tôi: "Đứng dậy đi, có ta ở đây, nó không dám ra đâu."

Sợ làm ông ta phật ý, tôi không dám trái lệnh, lồm cồm bò dậy, vừa quệt nước mắt vừa mếu máo: "Đạo gia, đó là cái thứ gì thế ạ? Con phải làm sao bây giờ?" Thấy bộ dạng thảm hại của tôi, lão đạo sĩ buồn cười, kéo tôi đến bên đống lửa ngồi xuống, cười bảo: "Thằng nhãi chết nhát này, ngày xưa lúc mới sinh ra đến một tiếng khóc cũng không có, sao nuôi tám năm trời lại thành ra cái thứ mít ướt thế này hả?"

Tôi hơi ngượng, quệt sạch nước mắt, sụt sịt mũi, tò mò hỏi: "Đạo gia, lúc con sinh ra ngài đã gặp con rồi ạ?"

Lão đạo sĩ cười cười không đáp, bắt đầu quay sang chăm sóc con cáo nhỏ bị thương – Đầu tiên ông ta pha chút nước sạch với nước sôi, cẩn thận rửa sạch vết thương, sau đó lấy ra hai lá bùa vàng, bùa tự bốc cháy, ông ta hứng tro rắc nhẹ lên vết thương, rồi dùng mảnh vải trắng sạch băng lại. Cuối cùng, ông ta cạy miệng con cáo, nhét vào một viên thuốc màu đỏ thơm lừng. Nhìn viên thuốc thơm phức, tôi không kìm được nuốt nước miếng, bụng réo lên òng ọc.

Trưa nay tôi mới ăn được hai miếng khoai lang, lại lặn lội cả ngày trời, chưa có hột cơm nào vào bụng. Trẻ con không chịu được đói, cứ thấy cái gì ăn được là mắt sáng rực lên.

Òng ọc, òng ọc, cái bụng tôi kêu như chim cu gáy. Lão đạo sĩ liếc nhìn tôi, hỏi đói không? Tôi gật đầu cái rụp. Hiểu ý, ông ta sai tôi đi làm thịt hai con thỏ chết cha tôi mang đến. Có việc để làm, tôi lôi hai con thỏ từ trong gùi tre ra, đi đến bên chum nước lớn. Ở đó có một cái rãnh nhỏ để rửa ráy, bên cạnh đặt một thanh tiểu bảo kiếm sắc lẹm. Tôi kê đá trèo lên nhìn vào chum, thấy bên trong có nửa cái gáo dừa đang bập bềnh.

Cha tôi yếu bóng vía không dám cắt tiết gà, tôi vì tham ăn nên ở nhà cũng hay phụ giúp làm thịt gia cầm, nên biết cách làm, cứ thế ngoan ngoãn bắt tay vào việc.

Lột da xẻ thịt là việc đòi hỏi kỹ thuật, tôi không thạo lắm, nhưng may mà thanh tiểu bảo kiếm không biết làm bằng chất liệu gì lại sắc bén vô cùng, chẳng mấy chốc tôi đã làm xong. Thịt của hai con thỏ béo núc đầy ắp một niêu đất lớn. Lão đạo sĩ đón lấy, bắc cái chảo sắt lên bếp, chờ mỡ nóng già thì phi thơm gừng, tỏi, ớt, rồi đổ cả chậu thịt thỏ vào xào săn. Đợi thịt hết màu đỏ, ông ta đổ thêm chút rượu vào om, một lúc sau lại chế thêm nước. Nồi thịt sôi sùng sục, mùi thơm tỏa ra ngào ngạt khắp hang đá, nhìn lớp mỡ vàng óng sóng sánh trên mặt nước, tôi nuốt nước miếng ừng ực không thôi.

Thịt thỏ om chín mềm, rắc thêm nắm hành hoa dại, tôi cảm giác như mình đang ở trên thiên đường. Nhưng khi lão đạo sĩ đặt bát đũa trước mặt, tôi vẫn không kìm được thắc mắc trong lòng: "Đạo gia, ngài là người xuất gia mà cũng ăn thịt ạ?"

Lão đạo sĩ cũng thèm thuồng đã lâu, rót tí rượu nhấm nháp, rồi gắp vội một miếng thịt bỏ vào miệng. Thịt vừa ra lò nóng hổi, ông ta vừa ăn vừa xuýt xoa, nghe tôi hỏi vậy thì bật cười ha hả, cười đến chảy cả nước mắt. Cười xong, ông ta giải thích: "Nhóc con, ta thuộc tông Phù Lục phái Thượng Thanh, chuyên nghề vẽ bùa niệm chú, trừ tà bắt ma, cầu phúc giải hạn, không kiêng kỵ rượu thịt." Tôi gật gù: "Đúng rồi, thịt ngon thế này mà không được ăn thì phí của giời lắm..."

Trước nồi thịt thỏ thơm lừng nóng hổi, lại có chút rượu vào, tâm trạng lão đạo sĩ có vẻ tốt hơn nhiều. Thấy khóe miệng ông ta nhếch lên, tôi cũng chẳng còn giữ ý tứ gì nữa, cắm cúi ăn lấy ăn để. Con khỉ Béo Nhé ở bên cạnh hít hà mùi thơm, nhảy cẫng lên. Tôi lén nhìn lão đạo sĩ một cái, rồi gắp cho nó miếng xương ức ít thịt. Béo Nhé đưa tay đón lấy, vừa thổi phù phù vừa ăn đến ứa nước mắt. Thấy lão đạo sĩ không nói gì, tôi lại gắp thêm mấy miếng thịt to cho nó.

Béo Nhé gầy trơ xương chưa bao giờ được ăn ngon thế này, ngồi chồm hỗm trên đất nhai chóp chép, trông đến là sướng mắt.

Bữa cơm hôm ấy là kỷ niệm đẹp nhất trong ký ức của tôi. Ăn xong, tôi tự giác đi rửa bát, dọn dẹp bếp núc. Xong xuôi, tôi rửa tay sạch sẽ, rón rén đến trước mặt lão đạo sĩ, cung kính hỏi xem ngài có sai bảo gì không. Ông ta nhìn tôi một cái, bình thản nói: "Ngồi đi, ta nói cho nghe về chuyện của ngươi."

Được lão đạo sĩ tỏ ý thiện chí, tôi mừng rỡ ngồi khoanh chân xuống, mắt sáng rỡ nhìn ông ta. Ông ta không nói ngay mà dùng nước sạch rửa tay, sau đó đưa tay sờ nắn khắp người tôi để xem xương.

Việc sờ xương đoán mệnh này diễn ra khá lâu, ông ta mới thu tay về, lại rửa tay lần nữa rồi khẽ thở dài: "Nhị Đản, ngươi có biết tại sao lúc trước ta không muốn cứu ngươi không?"