Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 160. Những năm tháng mù lòa 54

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vừa vào trận, tôi nhắm thẳng vào hạ bộ đối phương mà tấn công: "đoạn tử tuyệt tôn cước" (cước tiệt nòi giống), "hầu tử thâu đào" (khỉ hái trộm đào), chiêu thức liên miên bất tuyệt. Quả nhiên gã "Bạch Vô Thường" lúng túng, liên tục lùi lại.

Biểu hiện của gã càng làm tôi thêm tự tin. Nếu là âm thần thật, việc gì phải sợ mấy chiêu võ mèo cào của tôi? Cứ vung tay một cái, gậy tang đập cho hồn lìa khỏi xác, xích sắt trói gô lại rồi lôi đi là xong. Hắn tránh né chứng tỏ hắn chột dạ, chỉ là giả thần giả quỷ dọa người. Nhưng tôi đoán đúng kết quả mà quên mất quá trình. Kẻ có thể lẳng lặng dụ tôi vào tròng, lại tạo ra không khí âm sâm đáng sợ thế này đâu phải hạng tầm thường để thằng nhóc mới học võ vài ngày như tôi đối phó?

Thế là, đang lúc hăng máu tấn công, mũi tôi bỗng ngửi thấy một mùi tanh ngọt. Theo phản xạ tôi nín thở, nhưng hai chân đã mềm nhũn, ngã vật ra đất.

Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, tôi thấy gã lùn béo đen sì bên cạnh đang vặn nắp một cái bình sứ. Không biết hắn đang mở hay đóng, nhưng tôi cảm nhận được mùi tanh ngọt kia bay ra từ cái bình đó. Mơ hồ, tôi còn thấy một làn khói màu hồng phấn như chướng khí hoa đào. Tôi ngất đi, mọi sự coi như xong. Khi tỉnh lại, tôi bị một xô nước lạnh buốt dội từ đầu đến chân. Lúc đó đang là mấy ngày giáp Tết, trời rét căm căm, mặc áo bông còn thấy lạnh, huống hồ bị dội nước đá. Tôi tỉnh ngay lập tức.

Cảm giác đầu tiên khi tỉnh lại là lạnh, lạnh thấu xương. Sau đó tôi mới phát hiện mình bị trói gô, dây thừng thít chặt vào da thịt, cựa quậy một chút là đau rát.

Cơn đau giúp ý chí tôi hồi phục nhanh chóng. Mở mắt ra, tôi thấy một ngọn đèn dầu tù mù và một gã đàn ông xấu xí với mảng bạch biến lớn trên mặt.

Căn phòng nhỏ, bốn bề là tường, không khí ngột ngạt tù túng. Kiến thức được huấn luyện mách bảo tôi đây có thể là một tầng hầm. Còn gã mặt bạch biến này là ai thì tôi chịu chết. Nhưng tôi không biết hắn, còn hắn thì không định tha cho tôi. Một xô nước làm tôi tỉnh, xô thứ hai dội tiếp xuống. Lần này tôi hét lên vì nước đá ngấm vào vết dây thừng siết, toàn thân đau rát như bị bỏng.

Thấy tôi đau đớn tột cùng, gã mặt bạch biến mới thôi ý định dội xô thứ ba. Hắn kéo cái ghế tre có tựa lưng lại ngồi, đủng đỉnh hỏi: "Biết tại sao tao bắt mày không?"

Câu hỏi nghe thật bá đạo. Mẹ kiếp, tôi có biết thằng cháu này là ai đâu. Đang yên đang lành về nhà thì bị bắt cóc đến đây, oan thấu trời xanh. Nhưng hảo hán không chịu thiệt trước mắt, tôi quen giả ngu rồi, lần này cũng thế. Tôi lắc đầu bảo không biết. Gã mặt bạch biến bật dậy, lao đến đạp vào đầu tôi, chửi rủa: "Không biết? Mày làm chuyện tốt gì mà mày không biết? Cần tao nhắc cho mày nhớ không?"

Vừa nói, tôi nghe tiếng roi da vun vút trong không khí. Âm thanh nghe giòn tan nhưng đáng sợ vô cùng. Giây tiếp theo, roi quất xuống người tôi.

Chát! Chát! Chát!

Những vết roi rớm máu hằn lên da thịt tôi. Tiếng kêu la không kìm nén được của tôi dường như càng làm gã hưng phấn. Hắn quất liên hồi như điên dại một lúc lâu, mệt rồi mới dừng tay, thở hổn hển: "Dám chống lại Tập Vân Xã bọn tao không có mấy người đâu. Nhóc con, mày có gan đấy. Tao biết mày còn nhỏ, chuyện này thực ra không liên quan nhiều đến mày. Tao chỉ hỏi một câu thôi: Thanh kiếm Dương Tòng Thuận làm ra đang ở đâu?"

Trên người gã toát ra sát khí nồng nặc, rõ ràng là kẻ giết người không ghê tay. Sau một hồi tra tấn, câu hỏi hắn đưa ra không nằm ngoài dự đoán của tôi.

Trong lúc tỉnh lại, tôi đã suy tính chuyện này. Thực ra trước đó Lưu Lão Tam đã cảnh báo tôi rằng có người tung tin tôi giết Dương Đại Khoa Tử, sẽ có kẻ tìm tôi trả thù. Chuyện này người ta đã biết thì chắc cũng biết kiếm rơi vào tay Lưu Lão Tam. Lão già đó lặn mất tăm một tháng, vừa lộ diện thì tôi gặp nạn, khéo là bị lão chơi khăm cũng nên. Nghĩ vậy tôi tức anh ách. Nhưng tôi biết nếu khai ra thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì, nên cắn răng không nói nửa lời.

Đến nước này, bí mật đó là con bài thương lượng duy nhất của tôi. Tôi không thể dễ dàng đầu hàng. Khuất phục trước cực hình có khi chết còn nhanh hơn.

Quả nhiên tôi đoán không sai. Thấy tôi bị đánh tơi tả mà vẫn già mồm, gã mặt bạch biến cuối cùng cũng dừng tay. Hắn lầm bầm gì đó, nhổ toẹt bãi đờm vào người tôi rồi bỏ đi. Tôi nằm trong vũng nước lạnh, toàn thân đầy thương tích, vừa đau vừa hận. Lúc thì nghĩ mình bị Lưu Lão Tam lừa làm mồi nhử Tập Vân Xã, lúc lại hy vọng Lưu Lão Tam hoặc người của đơn vị thần binh thiên tướng đến cứu.

Nhưng chẳng có ai cả. Tôi như con chó chết bị vứt bỏ, nằm chờ chết.