Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 161. Những năm tháng mù lòa 55

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bị trói chặt cứng, không thể cử động, ban đầu là lạnh, sau đó tôi bắt đầu mê man. Đúng lúc đó, một mùi hương thơm thoang thoảng bay vào mũi. Tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên: "Trần Nhị Đản, xem ra chúng ta lại phải đón Tết cùng nhau rồi?"

...

Giọng nói nghe tình tứ, gợi biết bao suy tưởng, nhưng trong ngữ điệu lại ẩn chứa cái lạnh thấu xương. Tôi, đang nằm sõng soài trên đất với đầy thương tích, ngẩng đầu lên trong sự kinh ngạc tột độ. Người xuất hiện trước mắt tôi là một nhân vật hoàn toàn bất ngờ: Dương Tiểu Lãn – người đã mất tích bí ẩn năm nào.

Nghe giọng nói thì đúng là Dương Tiểu Lãn không sai, nhưng trước mặt tôi không phải cô thiếu nữ mảnh mai ngày nào, mà là một người phụ nữ đẫy đà, quyến rũ đến lẳng lơ.

Nhìn thân hình bốc lửa và đôi mắt đầy mị lực ấy, tôi thật khó có thể liên hệ cô "tiểu sư tỷ" từng sống chung với tôi hơn nửa năm trời với người phụ nữ chín mọng như trái đào mật này.

Chỉ xét về vóc dáng, cô ta cao hơn hẳn một cái đầu so với một năm trước, vòng một cũng nảy nở bất thường. Chẳng lẽ trong thời gian qua, Dương Tiểu Lãn đã ăn phải thuốc kích thích tăng trưởng hay sao mà lớn nhanh như thổi thế này?

Trong lúc tôi còn đang trố mắt kinh ngạc, người phụ nữ diễm lệ trước mặt mỉm cười, ngồi xổm xuống. Bộ ngực căng tròn suýt chạm vào mũi tôi. Cô ta đưa tay nâng cằm tôi lên, nụ cười chứa đầy hận thù: "Trần Nhị Đản, vật đổi sao dời, mới đó mà đã qua một năm rồi. Năm ngoái tôi là tù nhân, chịu đủ mọi nhục nhã, còn cậu thoắt cái đã thành tay sai cho triều đình. Lúc đó cậu chắc không ngờ có ngày sẽ rơi vào tay tôi đâu nhỉ?"

Hơi thở thơm như hoa lan phả vào mặt tôi, mùi hương của người phụ nữ trưởng thành khiến tôi có chút lâng lâng, cơn đau từ những vết thương dường như cũng dịu đi đôi chút. Nhưng nghe những lời cô ta nói, rồi nhìn kỹ khuôn mặt có nét quen thuộc, tôi không khỏi rùng mình. Mẹ ơi, đây chẳng phải Dương Tiểu Lãn thật sao? Tuy không biết chuyện gì đã xảy ra với cô ta, nhưng chỉ cần nghĩ đến cái chết của Dương Nhị Sửu và ánh mắt đầy oán hận cô ta ném cho tôi hồi ở đội công tác, tôi linh cảm mình khó thoát kiếp nạn này.

Đường Tăng đi Tây Trúc gặp 81 kiếp nạn, kiếp sau khó hơn kiếp trước. Còn tôi thế này là gì? Đào hoa kiếp à?

Dù trong lòng hoảng loạn tột độ, tôi vẫn cố trấn tĩnh, cười hề hề với Dương Tiểu Lãn giờ đã thay da đổi thịt: "Tiểu sư tỷ, hì hì, lâu rồi không gặp. Không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong tình cảnh này, nghĩ lại cũng là cái duyên..."

Chát!

Nụ cười cầu tài của tôi bị dập tắt bởi một cái tát trời giáng. Dương Tiểu Lãn đang cười nói vui vẻ bỗng nghiến răng, giáng cho tôi một cú tát nổ đom đóm mắt. Cái tát này không phải kiểu tình nhân trêu đùa nhau, mà là cú đánh đầy thù hận khiến đầu tôi đập mạnh xuống đất. Trời đất quay cuồng, sao bay đầy trời, trong đầu ong ong như có tiếng chuông chùa, tai trái ù điếc đặc. Chưa kịp hoàn hồn, cổ áo tôi bị túm chặt, cả người bị nhấc bổng lên rồi ném mạnh vào góc tường.

"Á..." Tôi hét lên thảm thiết, trút hết nỗi đau đớn ra ngoài. Tôi nhắm mắt chờ đợi một trận đòn thừa sống thiếu chết tiếp theo, nhưng đợi mãi không thấy gì.

Mở mắt ra, tôi thấy người phụ nữ yêu kiều kia đang ngồi xổm trước mặt tôi, hai tay ôm mặt, vai rung lên bần bật, khóc nức nở.

Cảnh tượng này còn khiến tôi kinh ngạc hơn cả việc bị đánh. Từ lúc quen biết đến giờ, tôi chưa từng thấy cô ta khóc. Ngay cả khi bị đội công tác bắt giữ, cô ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo. Vậy mà giờ đây lại khóc lóc trước mặt tôi? Tôi ngồi thu lu trong góc, luống cuống không biết làm sao. Một lúc lâu sau, Dương Tiểu Lãn mới ngẩng đầu lên, nhìn tôi chằm chằm, gằn từng tiếng: "Trần Nhị Đản, cậu hủy hoại cả cuộc đời tôi, cậu có biết không?"

Tôi không cảm nhận được cảm xúc trong lời nói của cô ta, nhưng vẫn thấy oan ức: "Tiểu sư tỷ..."

Vừa thốt ra ba chữ, Dương Tiểu Lãn đã quát lớn, cắt ngang lời tôi: "Đủ rồi! Cha tôi không có loại đệ tử như cậu! Cấu kết với người ngoài hại chết cha tôi, mối thâm thù huyết hải này cậu tưởng tôi quên rồi sao? Cậu còn mặt mũi gọi tôi là 'tiểu sư tỷ' à?" Cô ta nổi trận lôi đình. Tôi cũng điên tiết, nghĩ đằng nào cũng chết, bèn gân cổ lên cãi: "Hừ, cô tưởng tôi không biết âm mưu của cha con cô à? Đạo Tâm Chủng Ma, chuyện này tôi lạ gì? Cha cô muốn nuôi tôi làm đỉnh lò (vật chứa), đợi chín muồi rồi đoạt xác. Nếu tôi không phản kháng thì giờ này người đang ở trong cái xác này là cha cô rồi!"

"Hừ, quả nhiên cậu biết hết!" Dương Tiểu Lãn mặt lạnh tanh, nhìn tôi chòng chọc: "Cha tôi nói đúng, cậu là thằng nhãi ranh nham hiểm, giả ngu giả ngơ nhưng cái gì cũng biết."

Bị vạch trần, tôi nhắm mắt coi như thừa nhận. Nhị Đản tôi là trai miền núi thật, nhưng không phải thằng ngu. Ai coi tôi là thằng ngốc thì chỉ số IQ của kẻ đó cũng chẳng cao lắm đâu.