Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi không biết số phận mình sẽ ra sao, nhưng Dương Tiểu Lãn dường như chưa muốn giết tôi ngay. Cô ta chậm rãi nói: "Ngày đó tôi hoảng loạn bỏ chạy, một thân một mình nơi rừng thiêng nước độc, nếm đủ đắng cay, sống dở chết dở suốt hơn nửa năm trời. Chỉ sau một đêm mà già đi cả chục tuổi, lòng đầy oán hận, cảm giác như cả thiên hạ này nợ mình. Nhưng sau đó tôi ngộ ra, trên đời này, có thực lực mới có quyền nói chuyện. Không có thực lực thì oán hận cũng làm gì được nhau? Dương Tiểu Lãn tôi nửa đời trước hưởng thụ, nửa đời sau cô độc. Có một người anh trai thì không cách nào tìm được, có ông chú họ xa thì mới gặp vài ngày đã bị người ta giết... Trần Nhị Đản, cậu nói xem chúng ta có phải là nghiệt duyên không?"
"Ông chú họ xa", là nói Dương Đại Khoa Tử sao? Tôi mở mắt nhìn Dương Tiểu Lãn, thấy trong mắt cô ta lúc này không còn thù hận, bình lặng như nước hồ thu.
Cô ả này đúng là bị thần kinh. Tôi chẳng đoán được trong đầu cô ta đang nghĩ gì, đành hạ giọng thanh minh: "Chuyện Dương Đại Khoa Tử thật sự không liên quan nhiều đến tôi. Lúc đó nửa cái đầu ông ấy sắp rụng rồi mà không chết được, khóc lóc van xin tôi giúp giải thoát. Tôi mềm lòng không chịu nổi nên mới ra tay giúp. Còn chuyện sau đó, tôi chỉ là thằng chạy vặt, càng không liên quan..."
"Nhị Đản, cậu nhìn xem, tôi có gì thay đổi không?" Dương Tiểu Lãn đột nhiên ngắt lời, đôi mắt sáng như trăng rằm nhìn thẳng vào tôi.
Tư duy của Dương Tiểu Lãn nhảy cóc lung tung, tôi không theo kịp ý đồ của cô ta. Ánh mắt tôi vô tình liếc xuống khe ngực sâu hun hút khi cô ta cúi người, nuốt nước miếng cái ực, trả lời qua loa: "Thay đổi à? Hình như... lớn hơn chục tuổi..." Vừa dứt lời, tôi thấy đôi mắt Dương Tiểu Lãn trở nên lúng liếng đa tình. Cô ta bất ngờ áp sát, hai tay nâng má tôi, đôi môi đỏ mọng căng tràn áp chặt vào môi tôi. Tiếp đó, một thứ gì đó lạnh lẽo, mềm nhũn luồn vào trong miệng tôi.
Lúc đó tôi đã mười lăm tuổi, đủ hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hành động của Dương Tiểu Lãn làm tôi giật bắn mình. Đầu lưỡi tê dại vì bị hút chặt, đầu óc trống rỗng.
Ban đầu tôi còn thấy lâng lâng như lên tiên, sướng đến quên cả lối về. Nhưng đột nhiên linh cảm mách bảo có nguy hiểm, tôi định cắn mạnh vào thứ lạnh lẽo trong miệng. Dương Tiểu Lãn dường như biết trước, ngửa đầu ra sau né được đòn phản công duy nhất của tôi. Tỉnh táo lại từ cơn mê muội, tôi kinh hoàng nhìn thấy trong đôi mắt sáng ngời của Dương Tiểu Lãn ánh lên tia lục quang quỷ dị. Khuôn mặt xinh đẹp nổi đầy gân xanh, dữ tợn như ác quỷ. Cái lưỡi của cô ta dài gấp đôi người thường, liếm nhẹ môi cười đầy ma mị rồi rụt lại.
Cảnh tượng này khiến tôi lạnh toát sống lưng. Vừa rồi còn thấy hương thơm ngào ngạt, giờ trong miệng chỉ còn mùi tanh tưởi buồn nôn. Dạ dày quặn lên, tôi nôn thốc nôn tháo ra mật xanh mật vàng.
Dương Tiểu Lãn đã lùi ra xa hai mét tránh bãi nôn, nhìn tôi co rúm trong góc, lạnh lùng nói: "Thấy chưa? Vong hồn Bạch Liên đà chủ hôm đó đã nhập vào xác tôi. Đây là quả báo của tôi. Nhưng cậu yên tâm, nhờ thế mà tôi mạnh lên nhiều. Những kẻ có mặt ở hang Quan Âm hôm đó sẽ lần lượt chết dưới tay tôi. Còn cậu, cậu em Nhị Đản yêu quý nhất của tôi, cậu sẽ là người cuối cùng. Tôi sẽ cho cậu lên thiên đường, hoặc xuống địa ngục trong sự sung sướng tột cùng..."
Dương Tiểu Lãn lướt đi như một bóng ma, để lại tôi một mình run rẩy trong bóng tối. Hai ngày sau đó, cô ta không xuất hiện nữa. Ngày đầu tiên còn có người đến thẩm vấn tôi, chính là gã "Hắc Vô Thường" lùn tịt hôm nọ. Gã quất tôi một trận tơi bời, nhưng tôi sống chết không khai. Không phải vì Lưu Lão Tam, mà vì Béo Nhé. Biết Dương Tiểu Lãn đang ở Tập Vân Xã, tôi lo sốt vó cho con khỉ nhỏ.
Con mắt độc nhất của Dương Nhị Sửu chính là do Béo Nhé móc ra. Nếu Dương Tiểu Lãn biết chuyện này, chắc chắn cô ta sẽ lột da xẻ thịt con khỉ nhỏ.
Dương Tiểu Lãn bây giờ đẹp như yêu tinh nhưng tính khí lại điên loạn. Cô ta còn khiến tôi sợ hãi hơn cả Dương Nhị Sửu.
Thẩm vấn không có kết quả, Hắc Vô Thường mặc kệ tôi sống chết trong căn hầm này. Suốt ba ngày trời, không ai đưa cơm nước gì. Tôi nằm trong vũng nước lạnh lẽo, gặm nhấm nỗi cô đơn tuyệt vọng. Bị trói chặt cứng không thể cử động, cùng đường, tôi đành phải vận hành ma công. Môn công pháp này tuy bị Lưu Lão Tam gọi là tà công, nhưng để duy trì sự sống, chống chọi với đói rét, tôi buộc phải dựa vào nó.
Vừa nhập định tu hành, tôi quên hết mọi thứ xung quanh, kể cả thời gian. Khi nghe tiếng cửa sắt mở ra lần nữa, ý thức tôi mới quay trở lại. Tôi chợt nhận ra một điều: Hôm nay đã là Tết Nguyên Đán rồi.
Ngày lễ vui vẻ, sum họp là thế, chẳng lẽ tôi lại phải chết trong cái nơi ẩm thấp tối tăm này sao?