Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cửa sắt mở ra, một cái giỏ tre được đưa vào trước. Người bước vào sau đó khiến tôi giật mình kinh hãi.
...
Ngay lúc tôi đang co ro trong góc, tự thương tự hại, cửa sắt của tầng hầm mở ra. Một người xách chiếc giỏ tre bước vào.
Tôi ngẩng lên nhìn, sững sờ mất một lúc. Nếu người đến là Dương Tiểu Lãn thì tôi chẳng lấy làm lạ, nhưng người đứng trước mặt tôi lại là La Đại Điểu – thằng bạn nối khố đã mất tích bấy lâu. Sau khi nó mất tích ở nhà máy thép, tôi đã ép cung Dương Đại Khoa Tử trước khi lão chết và biết nó bị đưa đến Tập Vân Xã để đào tạo làm lực lượng kế cận. Dương Đại Khoa Tử chết, manh mối đứt đoạn, nhưng tôi chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm nó. Trước Tết, tôi còn chia đôi tiền lương gửi về cho bố nó.
Vạn lần không ngờ, thằng nhãi này lại gia nhập băng đảng bắt cóc tôi. Nhìn nó có vẻ sống khá tốt, cao lớn và vạm vỡ hơn trước.
Quan trọng hơn, đôi mắt nó sáng quắc, tinh khí tràn trề như ngọn đèn pha, dấu hiệu của người mới bước vào con đường tu hành chưa kiểm soát được tinh khí. Xem ra La Đại Điểu cũng có chút địa vị trong hàng ngũ kẻ thù. Sự xuất hiện của nó khiến tôi mừng rỡ khôn xiết, định gọi tên thì thấy nó nháy mắt liên tục ra hiệu im lặng. Đúng lúc đó, một gã thanh niên đứng bên cạnh nói vọng vào: "Đại Điểu, thằng này cứng đầu cứng cổ lắm, đánh chết không khai. Cấp trên bảo cứ để nó chết đói đi, mày còn mang cơm cho nó làm gì?"
La Đại Điểu khúm núm cười với gã kia: "Anh Nhạn Hồi nói chí phải. Nhưng hôm nay là đêm giao thừa rồi, dù sao cũng nên cho người ta miếng cơm chứ ạ? Với lại, đây là lệnh của cô Dương."
Gã kia lầm bầm gì đó, cười nhạt rồi giục: "Thế thì nhanh cái tay lên, đừng để xảy ra chuyện."
La Đại Điểu vâng dạ lia lịa, xách giỏ tre đến trước mặt tôi, ngồi xổm xuống lải nhải: "Chậc chậc, anh bạn cũng đáng thương thật. Tự nhiên bị lôi đến đây chịu khổ, Tết nhất đến nơi rồi mà chẳng được yên thân. Anh bạn nhớ kỹ nhé, bữa cơm này là cô Dương Tiểu Lãn ban cho đấy. Ăn cho ngon miệng, coi như bữa cơm tất niên, trong lòng phải nhớ ơn người ta..." Vừa nói, nó vừa ra hiệu bằng mắt. Tôi biết ở đây tai vách mạch rừng, La Đại Điểu không tiện nói chuyện. Nó lén lút cởi trói tay cho tôi, rồi nhét một mảnh giấy gấp gọn vào tay tôi nhanh như chớp. Tôi hiểu ý, cũng đáp lại: "Đa tạ cô Dương, cũng cảm ơn anh..."
Mở giỏ tre ra, bên trong có hai bát cơm trắng, một đĩa dưa muối, một đĩa thịt hầm nhừ và một bình nước nhỏ. Trên bát cơm cắm thẳng một đôi đũa đỏ chót, trông cực kỳ xui xẻo.
Nhìn cái kiểu này tôi hiểu ngay: Cơm cúng vong! Rõ ràng là bữa cơm đoạn đầu đài.
La Đại Điểu chỉ đến đưa cơm, không thể ở lâu. Nó chào hỏi qua loa rồi đi ngay. Tôi không biết trong phòng có camera giám sát hay không, nhưng thừa hiểu thủ đoạn của bọn này. Tôi không vội, giấu kỹ mảnh giấy rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến. Thực ra đói gần ba ngày trời, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà kén cá chọn canh. Cơm canh cứ thế trôi tuột xuống họng. Ăn xong, tôi uống ừng ực gần hết bình nước, phải dùng ý chí sắt đá mới kìm lại được một ít để dành.
Dạ dày co rúm mấy ngày nay cuối cùng cũng được lấp đầy. Tôi hít sâu luồng không khí ẩm mốc, vận công chuyển hóa thức ăn thành năng lượng đi nuôi cơ thể.
Ở đây ba ngày, người thường chắc đã suy sụp từ lâu. Tôi trụ được đến giờ là nhờ tu luyện ma công, có khả năng kiểm soát cơ thể tốt hơn người thường. Tôi ngồi dựa vào góc tường giả vờ ngủ, kiên nhẫn đợi một lúc lâu, đoán chừng không có ai theo dõi mới lén lút rút mảnh giấy La Đại Điểu đưa ra. Nhờ ánh sáng le lói qua khe cửa và đôi mắt cá trê tinh, tôi đọc được những dòng chữ xiêu vẹo.
La Đại Điểu ít học, chữ xấu như gà bới nhưng vẫn đọc được. Nó viết rằng nó mới gia nhập tổ chức chưa lâu, bái Đại đương gia Tập Vân Xã Chu Kiến Long làm thầy. Lão Chu này giống hệt một danh hài nổi tiếng sau này, nghiện thu nhận đồ đệ, tổng cộng có 28 đệ tử, gọi là "Chu Gia Ban". La Đại Điểu là đứa ít được coi trọng nhất, địa vị thấp kém, chỉ làm chân chạy vặt. Ba ngày trước nó nghe tin tôi bị bắt, nhưng bọn chúng không biết quan hệ giữa tôi và nó. La Đại Điểu bảo tôi cứ yên tâm, đến lúc cần kíp, nó sẽ liều mạng cứu tôi ra.
Nội dung đại khái là vậy. Cuối thư, nó dặn tôi nuốt mảnh giấy vào bụng để phi tang.
Thấy lời dặn dò cẩn thận, tôi biết La Đại Điểu sống trong hang hùm cũng đã học được cách khôn ngoan. Tôi không do dự nhét mảnh giấy vào mồm, nuốt chửng dù hơi ghê cổ.
Sau đó, tôi nằm xuống chỗ khô ráo nhất, suy tính cách thoát khỏi hang ổ của lũ Tập Vân Xã hung tàn này. Càng nghĩ càng thấy sợ. Đối thủ không phải đám ô hợp. Từ Dương Đại Khoa Tử, Hắc Bạch Vô Thường, gã mặt bạch biến đến Dương Tiểu Lãn, ai cũng lợi hại hơn tôi. Chưa kể còn Chu Kiến Long và đám đệ tử Chu Gia Ban của lão. Giữa bầy cá mập hung dữ này, con tôm tép như tôi lấy đâu ra đường sống?