Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chiến sự ác liệt, tôi không muốn nán lại đây thêm phút nào. Lúc đó tôi lờ mờ đoán ra việc Trương Khoái trúng tà có liên quan đến cục máu đông biết ngọ nguậy mà tôi nôn vào miệng hắn. Và ngôi mộ quỷ quái này chắc chắn có liên hệ mật thiết với đại phương sĩ Lợi Thương ngàn năm trước.
Vừa nãy Mao gia còn cười nhạo thi thể Đại Hầu Lợi Thương đã hóa thành nước, tốn bao tâm cơ cuối cùng vẫn bị hậu thế phá hoại. Giờ thì hắn nếm mùi đau khổ rồi. Hóa ra chủ nhân ngôi mộ vẫn luôn ở đó, lẳng lặng quan sát lãnh địa của mình. Một khi giới hạn bị xâm phạm, ông ta sẽ xuất hiện.
Giới hạn đó là gì? Chính là việc đám người này phớt lờ lời cảnh báo trên tấm lụa, cố tình mở nắp nội quan.
Mao gia bí ẩn và Trương Khoái trúng tà đang quần nhau giữa mộ thất, Mã Tam cũng bị cuốn vào, những kẻ khác kẻ chết người bị thương. Cơ hội ngàn năm có một này tôi ngu gì mà lao vào can thiệp. Lợi dụng xác gã béo che chắn, tôi lén lút di chuyển vào góc khuất, giấu kỹ ma giản rồi chạy thục mạng về phía cái đỉnh đá chúng tôi rơi xuống lúc đầu.
Vốn dĩ tôi bị thương khá nặng, nhưng sau khi ngâm mình trong quan dịch một lúc, vết thương đã lành đi quá nửa. Tôi chạy như bay, nhảy phắt lên miệng đỉnh đá.
Mắt tôi dán chặt vào cái lỗ hổng trên tường, chỉ muốn thoát khỏi nơi quỷ quái này càng nhanh càng tốt. Nhưng đời không như mơ, ngay khi tôi bám tay vào mép đỉnh đá định leo lên thì cảm thấy cổ chân nặng trịch. Có kẻ đang túm chặt lấy chân tôi.
Cúi xuống nhìn, hóa ra là gã đầu trọc vạm vỡ.
Tên này là một gã cơ bắp cuồn cuộn, kiểu tay đấm hạng nặng, luyện ngạnh khí công. Hắn nghiến răng giậm chân, phát ra một lực lượng kinh người, lôi tuột tôi xuống đất.
Tôi ngã dập mông đau điếng. Gã đầu trọc nhe răng cười gằn, tay lăm lăm thanh tiểu bảo kiếm của tôi, ánh mắt tàn độc: "Nhóc con! Lần này không ai cản tao giết mày nữa đâu!"
Hắn quyết tâm giết tôi bằng được. Thanh kiếm sắc bén vung lên, nhắm thẳng vào cổ tôi mà chém. Lưỡi kiếm chỉ còn cách động mạch cổ tôi vài tấc thì bỗng khựng lại. Trong đầu tôi vang lên giọng nói của nữ quỷ Bạch Hợp: "Thằng ngốc! Nhanh lên! Chị chỉ giúp được thế này thôi, không cầm chân nó lâu được đâu..."
Gã đầu trọc cứng đờ người, mặt mũi như gặp ma. Tôi phản ứng cực nhanh, giật phắt lấy thanh kiếm trên tay hắn, trở tay chém một nhát.
Tiểu bảo kiếm sắc như nước, một đường hàn quang lóe lên. Nửa cái cổ của gã đầu trọc bị tôi cắt ngọt xớt, đầu hắn ngoẹo sang một bên.
Nhờ sự trợ giúp bất ngờ của Bạch Hợp, tôi hạ gục gã khổng lồ trong nháy mắt. Không dám chần chừ, tôi nắm chặt kiếm, nhảy vót lên đỉnh đá, lộn một vòng đứng vững trên đó. Ngoái lại nhìn, tôi thấy bốn tầng quan quách tan hoang, châu báu vương vãi khắp nơi. Mã Tam và Mao gia vẫn đang khổ chiến với Trương Khoái.
Chỉ trong chớp mắt đã có ba mạng người ra đi, tan thành mây khói. Tôi càng thấm thía câu nói: "Luyện thi cùng ba đời, trộm mộ hủy một kiếp".
Trương Khoái ban đầu còn hơi lóng ngóng, nhưng càng đánh càng nhuần nhuyễn, một mình cân hai cao thủ mà không hề nao núng. Lúc này Mao gia bắt đầu thò tay vào túi áo, có vẻ định tung ra lá "Sát Quỷ Phù" của Lý Đạo Tử.
Đó là tuyệt chiêu cuối cùng, dùng một lần là hết, chắc chắn uy lực kinh người. Nhưng tôi không dám nán lại xem, vội vàng nhảy sang cái lỗ hổng trên vách tường.
Đường hầm dài chừng năm mét. Tôi bò được một nửa thì nghe tiếng hỏi vọng vào: "Ai đấy? Bên dưới thế nào rồi?"
Trong mộ và ngoài mộ là hai thế giới khác nhau. Tôi không dám lên tiếng, sợ lộ tẩy nên càng ra sức bò nhanh hơn. Tôi bò trối chết, nhưng hai tên canh gác bên ngoài cũng rất cảnh giác. Vừa chui ra khỏi miệng lỗ, một luồng gió rít từ trên cao ập xuống, nhắm thẳng vào chỗ hiểm của tôi.
Trộm mộ là nghề nguy hiểm, phản ứng chậm là chết. Thấy tôi im lặng, đối phương biết ngay có biến nên ra tay sát hại luôn.
Hai tên canh gác gồm Hàm Dĩnh - trợ thủ của gã béo Vân Triện, và gã mặt đỏ từng đòi giết tôi lúc đầu. Hàm Dĩnh là dân kỹ thuật, không giỏi đánh nhau, nhưng gã mặt đỏ là một tay cứng cựa, ra tay tàn độc, truy sát tôi ráo riết.
Khoảng không gian này chỉ rộng hơn đường hầm một chút, không có chỗ xoay xở. Tôi không thể chạy, đành cắn răng rút kiếm chống trả. Kiếm chạm dao, tia lửa bắn tung tóe, tiếng kim khí va chạm chát chúa, chiêu nào cũng hiểm ác.
Đối thủ là kẻ giết người cướp của chuyên nghiệp, tâm lý cực vững. Hắn vừa đánh vừa khích bác: "Nhóc con, dùng hết sức bú sữa mẹ ra đi! Chưa ăn thua đâu!"
Bị khiêu khích, tôi vận khí đan điền, tung ra một cú chém toàn lực cực kỳ hung hãn. Gã mặt đỏ không đỡ nổi, phải lùi lại vài bước. Hắn đang định phản công thì bỗng cứng đờ người.
Tôi ngước nhìn lên, thấy phía sau hắn xuất hiện một bóng đen. Một con dao sắc lẹm đã cắm phập vào đỉnh đầu hắn.