Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 199. Những năm tháng mù lòa 93

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Rắc!

...

Sọ người cứng đến mức nào, thật khó dùng ngôn từ diễn tả. Nhưng tôi biết rõ gã mặt đỏ này lợi hại đến nhường nào.

Xét về khả năng cận chiến, gã còn hung hãn hơn cả mấy ông giáo quan được mời về dạy ở trường Vu Sơn vài phần. Nhiều khi, chuyện sống chết không nằm ở kỹ thuật hay bài bản, mà nằm ở cái gan giết người và sự giác ngộ giữa lằn ranh sinh tử.

Vậy mà một kẻ đáng gờm như thế, đang lúc tập trung cao độ chiến đấu, lại bị đánh lén từ phía sau. Một con dao sắc lẹm, "phập" một cái, cắm ngập vào hộp sọ. Gã trợn trừng mắt, chết không kịp ngáp, không thốt nổi nửa lời trăng trối, mềm oặt ngã xuống đất.

Nhìn thấy kẻ ra tay, tôi tê dại cả người, hét lên: "Lão Tôn?"

Không ngạc nhiên sao được? Người vừa giết gã mặt đỏ chính là Lão Tôn - người đã đi trước tôi vào hang trộm mộ và bị đám Lão Thử Hội giết chết. Lão già râu bạc này chẳng phải đã chết rồi sao? Trước khi xuống đây, tôi còn nghe Mã Tam ra lệnh cho đàn em bồi thêm mấy nhát dao vào xác lão cơ mà. Sao giờ lão lại xuất hiện ở đây, còn ra tay hạ sát gã mặt đỏ?

Chẳng lẽ là... ma?

Sự xuất hiện của Lão Tôn không chỉ dọa tôi chết khiếp mà còn khiến tên Hàm Dĩnh của Lão Thử Hội run như cầy sấy. Bị kẹp giữa tôi và Lão Tôn, hắn nhìn trái nhìn phải, thấy mình trơ trọi, bèn hét toáng lên: "Ma! Có ma!"

Tiếng hét của hắn vọng xuống dưới. Tôi vung tiểu bảo kiếm định lao lên bịt miệng hắn lại, nhưng Lão Tôn xua tay ngăn cản: "Đừng! Bọn chúng dùng cơ quan đánh sập đường hầm ở Song Bao Khâu rồi. Không có hắn, chúng ta cũng không ra được đâu."

Nghe lão già râu bạc nói vậy, tôi mới hiểu tại sao nhóm Đới Xảo Tỷ mãi không xuống được. Tôi mừng rỡ reo lên: "Lão Tôn, hóa ra ông chưa chết à?"

Lão Tôn cười khổ, chỉ vào ngực mình, thở dài: "Nội Tạng Di Hình Thuật, một loại của Quy Tức Súc Cốt Công. Bọn chúng đông người, lại có Mao Mân Dương ở đó, tôi chỉ còn cách giả chết mới sống được. Nhóc con, cậu khá lắm, thoát được khỏi tay lũ điên đó mà vẫn toàn mạng. Thế nào, tình hình bên dưới ra sao?"

Nhìn ngực áo lão đẫm máu, không biết bị đâm bao nhiêu nhát, tôi thật khó tưởng tượng cơ thể nát bươm như cái bị rách thế kia làm sao sống sót nổi. Tôi kể lại tình hình hỗn loạn bên dưới cho lão nghe. Lão Tôn chau mày, chửi đổng: "Mẹ kiếp! Lũ điên rồ! Tưởng hủy xác là xong chuyện à? Nếu đơn giản thế thì Lợi Thương đã chẳng phải là một trong những phương sĩ quyền lực nhất thời đó."

Tôi lờ mờ hiểu ý lão, hỏi: "Ý ông là Lợi Thương vẫn còn tồn tại, nhưng đã dùng cách chuyển hồn đoạt xác, nhập vào người Trương Khoái?"

Mặt Lão Tôn sa sầm, nghiêm trọng đến mức có thể vắt ra nước, lạnh lùng nói: "Đúng mà cũng không đúng. Một chốc một lát không giải thích rõ được. Lũ ngu xuẩn đó không biết mình đang làm gì đâu. Bọn chúng đã thả ra một thứ mà ngay cả bản thân chúng cũng không kiểm soát nổi..."

Sau một hồi nghiến răng nghiến lợi, lão trừng mắt nhìn ngực tôi, nói: "Ma giản ở trên người cậu đúng không? Đưa đây cho tôi. Chúng ta không cản được con quỷ đó đâu, ra ngoài trước đã rồi tính tiếp!"

Lão Tôn chìa tay ra đòi, nhưng tôi theo phản xạ lùi lại một bước.

Thứ này nếu là Cục trưởng Lý hay anh Thân đòi, tôi đưa ngay không tiếc. Dù sao "mang ngọc mắc tội", với khả năng của tôi cũng không giữ nổi. Nhưng Lão Tôn là người của giáo sư Trình, tôi chẳng thân thiết gì. Biết người biết mặt không biết lòng, nhìn lão lúc này quỷ dị thế kia, làm sao tôi yên tâm giao cho lão được?

Hơn nữa, tôi giấu ma giản sát người mà lão nhìn một cái đã biết ngay, chứng tỏ lão cực kỳ am hiểu về nó. Nếu lão không phải người tốt, tôi chẳng phải vẫn đang gặp nguy hiểm sao?

Thấy tôi do dự, Lão Tôn nhận ra ngay. Im lặng vài giây, lão thỏa hiệp: "Được rồi, cậu cứ giữ lấy, đợi ra ngoài rồi tính."

Tôi đồng ý. Lúc này chúng tôi mới tập trung vào tên thành viên Lão Thử Hội đang run rẩy kia. Hắn là dân kỹ thuật, không giỏi đánh đấm. Thấy hai chúng tôi lăm lăm hung khí, hắn chỉ biết run lẩy bẩy, mắt dán chặt vào cái hang phía sau lưng tôi.

Lão Tôn tuy già nhưng ra tay rất nhanh. Lão bước tới, túm cổ áo tên "chuột nhắt" Hàm Dĩnh nhấc bổng lên, kề con dao còn dính não trắng hếu vào tim hắn, quát: "Phương án hai ở đâu?"

Lão rất am hiểu cách làm việc của Lão Thử Hội. Khí thế giết người của lão khiến Hàm Dĩnh sợ nhũn người, lắp bắp: "Ông... ông nói cái gì?"

Lão Tôn ấn dao vào ngực hắn, đẩy hắn đến miệng đường hầm dẫn xuống mộ thất, ngó xuống một cái. Dù không thấy rõ nhưng vẫn cảm nhận được cuộc chiến ác liệt bên dưới. Lão quay lại, nói nhẹ tênh: "Thấy chưa? Đừng trông mong gì vào Mã Tam và Mao Mân Dương nữa. Bọn họ bị ác ma trong mộ quấn lấy rồi, không thoát được đâu. Bọn họ chết chắc rồi. Muốn sống thì mau khai ra phương án dự phòng của các người."