Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 59. Những năm tháng đói khổ 59

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tự dưng hai dòng máu tươi chảy ra từ mắt, cảnh tượng ấy kinh khủng đến mức khiến người ta phát điên. Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, hét lên một tiếng "á", định bật dậy khỏi giường. Nhưng tôi phát hiện mình không thể cử động được.

Chiếc áo dài trắng bà cụ đưa cho tôi mặc lúc nãy giờ bó chặt lấy người tôi, trói chặt tôi vào giường, khiến tôi không tài nào nhúc nhích nổi. Dù tôi có giãy giụa thế nào thì chiếc giường cũng chỉ kêu cọt kẹt, còn tôi vẫn nằm im bất động.

Tôi hoảng loạn tột độ, hoàn toàn mất hết chủ ý, chỉ biết trân trân nhìn bà cụ chậm rãi bước lại gần, ngồi xổm xuống. Khuôn mặt đờ đẫn của bà ghé sát vào mặt tôi, đôi mắt lồi ra nhìn tôi chằm chằm. Mặt đối mặt gần như thế mà tôi không hề cảm nhận được hơi thở hay chút hơi ấm nào từ bà.

Một lúc lâu sau, khi tôi tưởng mình sắp tắt thở vì sợ hãi, trên khuôn mặt bà cụ hiện lên một nụ cười quỷ dị, rồi bà cất tiếng nói: "Cháu có biết con trai và con dâu bà đi đâu rồi không?"

Tôi lắc đầu quầy quậy, mếu máo khóc: "Cháu không biết, cháu không biết... Bà ơi, bà tha cho cháu đi, cháu lâu lắm rồi chưa về nhà, cháu nhớ cha, nhớ mẹ và chị cháu lắm..."

"Tha cho mày? Thế ai tha cho chúng tao?" Bà cụ nói giọng u ám: "Con trai con dâu tao còn trẻ như thế, bị chúng nó bắt đi đắp đập, kết quả chọc giận Thủy Vương, mìn câm phát nổ, cả hai đứa bị đá đè nát bấy xương thịt, đến xác cũng không tìm thấy. Tao có ba đứa con trai, thằng cả bị bắt đi đánh Nhật, đi mãi không về. Thằng hai bị bắt lính, chạy sang Đài Loan, người không chết nhưng nhà tao thành gia đình 'phản động'. Thằng ba lại chết, đến hồn cũng không về được... Nó không về được, tao chỉ còn cách đốt hồn mày làm đèn dẫn đường cho nó. Có thế, cả nhà tao mới cùng nhau lên đường được..."

Đồ điên!

Cơn giận bùng lên trong lòng tôi, tôi tức điên người, chửi ầm lên: "Cút mẹ mày đi! Muốn lấy mạng Nhị Đản tao đổi mạng cho thằng con chết tiệt của mày à? Đừng hòng! Mày có con, tao không có cha mẹ chắc? Già đầu rồi, đến lúc đi thì đi đi, sợ cái đếch gì mà phải kéo người khác theo?"

Tôi vừa chửi vừa liều mạng giãy giụa. Khuôn mặt bà cụ càng trở nên kinh khủng hơn, tròng mắt lồi hẳn ra, răng trắng ởn nhe ra, đôi tay vươn tới bóp cổ tôi, rít lên: "Tao bảo được là được! Giết mày, đốt hồn mày lên, con trai tao sẽ tìm được đường về nhà!"

Bị bóp cổ, tôi hoa mắt chóng mặt, toàn thân lạnh toát, hơi thở yếu dần. Đúng lúc tôi nghĩ mình sắp chết đến nơi thì đột nhiên trong ngực tôi lóe lên một luồng kim quang rực rỡ.

Luồng kim quang ấy lấp đầy tầm mắt tôi, đồng thời ngực tôi như bị búa tạ giáng mạnh một cái. Mắt tôi tối sầm lại, ngất lịm đi lần nữa.

...

Hôm sau, tôi bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc.

Mở mắt ra, tôi chẳng thấy trần nhà đâu mà chỉ thấy bầu trời xám xịt ảm đạm. Giật mình ngồi bật dậy, tôi thấy ngôi nhà nhỏ vẫn còn đó, nhưng chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, chẳng biết đã bỏ hoang từ bao giờ. Quần áo tôi đang phơi trên một sợi dây thừng đung đưa trong gió. Cúi xuống nhìn, tôi giật mình kinh hãi khi thấy bộ đồ mình đang mặc trên người không phải là áo dài trắng, mà rõ ràng là bộ quần áo liệm của người chết, trông cũ kỹ bẩn thỉu, chẳng biết lột từ cái xác nào ra.

Gió lạnh thổi qua, mấy tờ tiền giấy bay lảo đảo trên không trung. Tôi chợt hiểu ra tất cả, đêm qua tôi gặp không phải là bà cụ hiền lành gì mà là một con ma già. Nếu không nhờ thanh tiểu bảo kiếm lão đạo sĩ để lại, e rằng tôi đã bỏ mạng tại đây rồi.

Nghĩ đến việc bộ quần áo trên người có thể đã được mặc cho người chết, tôi nổi da gà khắp người, vội vàng xé toạc ra rồi mặc lại quần áo của mình. Sau đó, tôi sờ soạng khắp người, lòng chợt lạnh toát.

Thanh tiểu bảo kiếm cứu mạng tôi hôm qua đâu mất rồi?

Tôi lục tung khắp nơi, lòng nóng như lửa đốt. Đúng lúc đó, một giọng nói lanh lảnh vang lên phía ngoài: "Mày đang tìm thanh kiếm này à? Tao giữ hộ mày rồi..."

Tôi ngẩng đầu lên, đồng tử co rút lại. Dương Tiểu Lãn mặc bộ đồ màu xanh lục đứng sừng sững trước mặt tôi, khuôn mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc lẻm nhìn tôi chằm chằm. Bị cô ả hành hạ suốt nửa năm nay, tôi đã hình thành nỗi sợ hãi theo bản năng. Vừa thấy cô ả xuất hiện, tim tôi thót lại, rơi xuống tận đáy, chẳng dám ho he nửa lời. Im lặng một hồi, Dương Tiểu Lãn nhướng mày mắng: "Khá lắm Trần Nhị Đản, đúng là chó cắn không sủa. Tao cứ tưởng mày hiền lành nhút nhát, ai ngờ tí tuổi đầu mà tâm cơ thâm trầm, bụng dạ đen tối thế hả? Nhẫn nhịn lâu như vậy chỉ để chờ cơ hội bỏ trốn sao? Cha tao đối xử tốt với mày như thế, mày làm vậy có xứng đáng với ông ấy không?"

Tâm trí tôi rối bời, nhưng vẫn cố biện minh: "Tôi... tôi... tôi nhớ cha mẹ, sắp tết rồi, tôi muốn về nhà ăn tết..."