Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ban đầu nói còn hơi ngượng miệng, nhưng càng nói tôi càng thấy tủi thân thật sự, chỉ tay vào mặt Dương Tiểu Lãn gào lên: "Sắp tết đến nơi rồi, cô có cha ở bên cạnh, còn tôi thì sao? Tại sao tôi không được về nhà ăn tết với cha mẹ tôi chứ?"
Dương Tiểu Lãn đang hung hăng là thế, nghe tôi nói vậy bỗng cứng họng, cảm thấy mình đuối lý. Nhưng con ranh này chưa bao giờ là kẻ biết nói lý lẽ. Cãi không lại, cô ả giở thói côn đồ, bước lên một bước, vung vẩy thanh tiểu bảo kiếm sắc bén trên tay, dọa: "Mặc kệ mày nói gì, tóm lại là mày đã bỏ trốn. Để cha tao biết được thì ông ấy lột da mày làm cương thi đấy! Có theo tao về không?" Tôi ngẩng cao đầu, kiên quyết đáp: "Không! Tôi phải về nhà! Dù có chết tôi cũng không quay lại đó đâu!"
Thấy tôi nói đến mức nước mắt lưng tròng, Dương Tiểu Lãn chẳng những không động lòng trắc ẩn mà còn hung hăng xông tới, hét lớn: "Thế thì tao đánh chết mày!"
Cô ả lao tới, tôi vội vàng bỏ chạy sang bên cạnh. Dương Tiểu Lãn từ nhỏ đã theo lão già tu hành, được lão cưng chiều, cho ăn không biết bao nhiêu linh đan diệu dược, sức khỏe hơn người, đâu phải loại mới nhập môn như tôi so bì được. Dù có liều mạng tôi cũng chẳng đánh lại cô ả.
Hơn nữa đêm qua tôi vừa gặp ma, cơ thể vốn đã yếu ớt, quay người đột ngột khiến tôi hoa mắt chóng mặt, chưa chạy được hai bước đã ngã sấp mặt xuống đất. Chưa kịp bò dậy, Dương Tiểu Lãn đã ngồi đè lên đầu tôi, vặn ngược hai tay tôi ra sau khóa chặt. Đầu tôi bị ấn dúi dụi xuống đất, còn mông thì hứng chịu trận đòn tơi tả của cô ả.
Bốp bốp bốp...
Lần này Dương Tiểu Lãn ra tay thật lực. Cô ả vốn khỏe như trâu, đánh có mấy cái mà tôi đau đến méo xệch cả mặt. Nhưng trước mặt cô ả, tôi sĩ diện, cắn răng chịu đau chứ quyết không kêu một tiếng. Mãi một lúc sau, Dương Tiểu Lãn đánh mỏi tay mới tha cho cái mông tội nghiệp của tôi, đứng dậy xách cổ áo tôi lên, gằn giọng đe dọa: "Mày còn dám trốn nữa, lần sau tao không khách sáo đâu, cưa cụt hai chân mày luôn đấy, tin không?" Nhìn nụ cười tà ác của cô ả, tôi sợ mất mật, trong lòng hận thấu xương nhưng ngoài miệng đành khuất phục: "Thôi được rồi, tôi biết rồi, lần sau không dám nữa."
Thấy tôi chịu thua, Dương Tiểu Lãn mới mỉm cười đắc ý, đá nhẹ vào người tôi hỏi có dậy được không. Tôi lồm cồm bò dậy, cảm giác mông sưng vù lên một vòng, đi được hai bước thì loạng choạng suýt ngã, mếu máo: "Cô đánh nhẹ tay chút không được à?"
Dương Tiểu Lãn vênh mặt lên cười hề hề: "Không đánh đau sao mày nhớ đời được?" Nói xong, cô ả nhìn quanh một lượt, chỉ vào bộ quần áo liệm tôi vừa cởi ra, nói: "Mày đấy, trốn thì trốn, sao lại chui vào đây ngủ? Chỗ này là nơi Tam Phương Hội Tụ, Ngũ Âm Tẩu Tề, oán linh không tan, gió thổi không lọt, là đại hung địa đấy. Ngủ ở đây mà mày cũng ngủ được à?"
Tôi méo mặt, chỉ vào thanh kiếm trên tay cô ả: "Đừng nhắc nữa, hôm qua tôi gặp ma thật đấy. Không nhờ thanh kiếm này thì chắc tôi không nhìn thấy mặt trời hôm nay đâu."
Dương Tiểu Lãn đá tôi một cái vào mông, quát: "Đi nhanh lên! Tao không biết hôm nay có mặt trời hay không, nhưng tao biết chắc nếu cha tao về mà không thấy hai đứa mình thì mày xác định là không nhìn thấy mặt trời ngày mai đâu..."
Bị con ranh con dọa cho xanh mặt, nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng của lão già Dương Nhị Sửu, tôi sợ run người. Vừa đi vừa van xin cô ả coi tôi như cái rắm mà thả đi cho rồi.
Kết quả là lại ăn thêm một trận đòn nữa, người ngợm tím bầm thêm mấy chỗ.
Cầu xin vô vọng, tôi đành cúi đầu lầm lũi bước đi. Đêm qua tôi chạy thục mạng nhưng do trời tối quá nên thực ra chẳng đi được bao xa. Dương Tiểu Lãn nhìn thì tưởng lười biếng suốt ngày ngủ, nhưng địa hình vùng này cô ả thuộc như lòng bàn tay. Cô ả dẫn đường, loanh quanh một hồi chúng tôi đã quay lại con đường cũ hôm qua. Lúc này, tôi đã hoàn toàn từ bỏ ý định bỏ trốn, cảm thấy mình như Tôn Ngộ Không trong truyện tranh, dù có vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi bàn tay Phật Tổ.
Tôi im thin thít, còn Dương Tiểu Lãn thì vui như tết, liên tục hỏi han về chuyện gặp ma đêm qua của tôi. Nghe xong cô ả cười rũ rượi, thi thoảng lại vung roi da quất "đét" một cái vào không trung, thấy thỏ rừng là đuổi theo, chẳng mấy chốc đã bắt được hai con thỏ béo múp chuẩn bị qua đông.
Dương Tiểu Lãn thì như đi dã ngoại, còn tôi thì như tù nhân bị giải ra pháp trường, chỉ chờ ăn kẹo đồng để kiếp sau đầu thai làm người khác.
Đường đi không xa cũng chẳng gần, đến trưa chúng tôi mới về đến vùng núi có Động Quan Âm. Về đến đây, mỗi bước chân của tôi nặng trịch như đeo chì. Dương Tiểu Lãn cũng im lặng, thi thoảng quay sang nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn long lanh.