Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Có lẽ cô ả nghi ngờ tôi đã biết kế hoạch của lão già, hoặc là gì đó khác. Nhưng tôi chẳng dám ho he nửa lời, rón rén bước đi, sợ cô ả nổi hứng lên lại cho tôi một trận đòn nhừ tử nữa. Đi bộ suốt ba tiếng đồng hồ, mông tôi vẫn còn đau ê ẩm đây này.
Cuối cùng, khi ánh nắng trưa chiếu rọi, chúng tôi về đến Động Quan Âm. Tôi nhìn quanh không thấy ai, thầm khấn: "Dương Nhị Sửu, lão già chết tiệt đừng có về nhé, không thì anh Hai Đản tiêu đời!"
Vừa lẩm bẩm tôi vừa bám dây leo trèo lên, Dương Tiểu Lãn theo sau đít, chốc chốc lại giục giã.
Leo lên đến nơi, thấy trong hang trống huơ trống hoác, tôi thở phào nhẹ nhõm. Xách hai con thỏ Dương Tiểu Lãn săn được đi về phía bếp, tôi định bụng làm bữa trưa. Nhưng chưa kịp bước vào bếp, một bóng đen gù lưng bất ngờ xuất hiện chặn ngay trước mặt. Tôi giật mình lùi lại một bước, thấy lão già áo gai đang chắp tay sau lưng đứng sừng sững trước mặt, mặt lạnh tanh, con mắt độc nhất nhìn tôi chằm chằm.
Giọng nói của lão như phát ra từ cổ họng: "Nhị Đản, mày đi đâu về đấy?"
Câu hỏi của lão khiến tôi tê dại cả người, đứng chết trân tại chỗ.
...
Tôi cứ tưởng lão già áo gai phải đi vài ngày mới về, ai dè mới hôm sau lão đã lù lù xuất hiện. Tôi bị bắt quả tang tại trận, đầu óc chập mạch, ấp úng không thốt nên lời.
Đúng lúc đó, Dương Tiểu Lãn – người thường ngày hay đánh mắng tôi – lại đứng ra đỡ lời: "Con ở trong hang buồn chán quá nên rủ Nhị Đản ra ngoài đi dạo một vòng, tiện tay bắt được hai con thỏ béo. Cha à, trưa nay làm canh thỏ nhé, mùa đông thỏ béo lắm..."
Dương Tiểu Lãn nói chuyện tự nhiên như không có gì xảy ra. Tôi không hiểu tại sao cô ả lại giúp mình, nhưng thấy sắc mặt lão già giãn ra đôi chút, hỏi lại tôi vẻ nghi ngờ: "Thật thế không, Nhị Đản?" Tôi gật đầu lia lịa, cười nói: "Vâng ạ, sư tỷ lợi hại lắm, con mồi nào đã lọt vào mắt sư tỷ thì chạy đằng trời. Mùa này thỏ béo, lát nữa con làm món ngon mời sư phụ thưởng thức." Lão già gật gù, không truy cứu nữa, chỉ quay sang dặn dò Dương Tiểu Lãn: "Gần đây tình hình bên ngoài biến động, người của Cục Tôn giáo hoạt động mạnh lắm. Sau này con có ra ngoài thì nhớ để lại lời nhắn cho ta, biết chưa?"
Dương Tiểu Lãn xua tay: "Biết rồi, biết rồi, lần sau con bảo Nhị Đản nhắn lại là được chứ gì. Cha đúng là lo xa quá, làm gì cũng rón rén, chẳng có chút uy phong nào của Tà Phù Vương cả..."
Nói xong, cô ả vươn vai đi về phòng. Lão già nhìn con gái đầy yêu thương, rồi quay sang tôi nghiêm túc nói: "Nhị Đản, lần này đúng là may mắn, dược liệu đã chuẩn bị gần đủ rồi. Hôm nay con không cần luyện tập gì cả, cứ thả lỏng đi, ngày mai ta sẽ giúp con tẩy tủy phạt kinh, hiểu không?"
Trong lòng tôi đắng ngắt, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra vui mừng khôn xiết, nói vài câu cảm ơn rối rít rồi xách hai con thỏ xuống bếp.
Cả ngày hôm đó tôi cứ như người mất hồn, nấu canh thỏ cũng hỏng bét. Dương Tiểu Lãn véo tai tôi mắng xối xả, hỏi tôi bộ muối không tốn tiền mua hay sao. Lòng tôi khóc ròng, nhưng vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì. Đêm hôm đó trước khi ngủ, tôi lại lén khóc một trận.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy con cương thi khổng lồ To Xác đang bổ củi ở sân sau. Nó cầm cái rìu lớn sáng loáng, chém một nhát là thân cây to bằng hai người ôm đứt đôi, chém nhát nữa lại tách đôi, loáng cái đã được một đống củi lớn. Tôi bị lão già gọi vào sâu trong Động Quan Âm để phụ việc. Đó là một gian phòng nhỏ tôi chưa từng đặt chân tới, chính giữa đặt một cái vạc đá khổng lồ, đáy tròn không chân, bên dưới là hố lửa đang cháy hừng hực, xua tan cái lạnh trong hang. Lão già đang đứng bên cạnh, tay thoăn thoắt bốc thuốc.
Nguyên liệu nhiều vô kể, có khoáng vật như Tam Tiên Đan, Hoàng Đan, Thạch Tín, Vô Danh Dị, Xích Thạch Chi, Từ Thạch, Thạch Hôi, Đan Sa, Hùng Hoàng, Vân Mẫu, Hoạt Thạch, Dương Khởi Thạch, Bất Khôi Mộc; có thảo dược như Bát Bảo, Hổ Trượng, Thập Đại Công Lao Diệp, Bách Hợp, Thiên Cân Thảo, Hầu Đầu Đằng, Kê Huyết Đằng, Cẩu Nhĩ Đóa Thảo, Trư Sa Sa Thảo, Thiên Nam Tinh, Địa Cốt Bì, Huyết Kiến Sầu, Thiên Nhật Hồng, Xuân Tân Thảo, Hạ Khô Thảo... lại thêm nước vô căn, đất âm sào... Tất cả cần phải được phân loại và cho vào theo thứ tự. Một mình lão già làm không xuể, nên không chỉ tôi mà cả Dương Tiểu Lãn lười biếng cũng bị lôi vào giúp một tay.
Lão già chuẩn bị cho vụ tắm thuốc này rất kỹ lưỡng. Vạc đá truyền nhiệt kém, lửa đốt từ sáng đến trưa, thuốc trong vạc cũng đã sắc gần xong, lão mới cho ngừng lửa. Sau đó lão bảo tôi cởi sạch quần áo để bôi nước cốt bạc hà và một loại dầu lạnh đặc biệt lên người.
Trong suốt quá trình đó, Dương Tiểu Lãn cứ trơ mắt ra nhìn, chẳng có ý định tránh đi. Tôi từ nhỏ tắm suối ở trần quen rồi nên cũng không thấy xấu hổ lắm, chỉ là lúc đó đang tuổi dậy thì, tôi thấy "cái đó" của mình xấu xí quá nên không dám để lộ ra.