Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 63. Những năm tháng đói khổ 63

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lão già áo gai thở hổn hển đáp: "Vốn dĩ ta tính thế, nhưng giờ không kịp nữa rồi. Dạo này ta cảm thấy cơ thể ngày càng suy sụp, có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Thằng nhãi này sau khi tẩy tủy phạt kinh, tu vi tăng tiến vùn vụt. Cơ thể nó khác người thường, có ma tính, ngay cả phù trận cũng không vây khốn được, ngược lại còn kích thích con ma trong nó thức tỉnh sớm hơn. Nếu nó thực sự nhận ra ta đang lợi dụng nó, thì chỉ cần một năm thôi, cả ta và con đều không ngăn được nó đâu. Vì vậy, ta phải đi đường tắt – Lần trước ta kể với con về ngôi mộ cổ thời Nam Minh, mấy chục năm trước người nhà họ Vương ở Phượng Hoàng từng mò đến nhưng chưa thực sự vào được bên trong. Nghe nói trong đó có 'Hộ Hồn Châu', nếu lấy được nó, ta có thể hoàn thành Tụ Hồn Thần Phù, hoán hồn thành công."

"Cha, nếu hoán hồn thành công thì cha sẽ biến thành nó sao?"

"Đúng vậy, đến lúc đó ta sẽ trẻ lại, làm lại từ đầu – Con à, thanh xuân là báu vật quý giá nhất trên đời này, chỉ khi mất đi rồi mới biết trân trọng. Con cũng phải biết quý trọng tuổi trẻ của mình. Nó còn ba ngày nữa mới tỉnh, mất một tuần để hồi phục. Tranh thủ thời gian này, ta sẽ đi Tương Tây một chuyến xem có chốt được vụ kia không. Tiểu Lãn, mấy ngày ta đi vắng, con chăm sóc nó cẩn thận, cho nó mau lại sức, nhưng tuyệt đối không được để nó bỏ trốn nữa, biết chưa?"

...

Hai cha con bàn bạc một hồi lâu. Dương Tiểu Lãn kêu ca mình chưa bao giờ chăm sóc ai, đến cơm còn chẳng biết nấu. Lão già bảo trước khi đi sẽ hấp một nồi màn thầu to tướng, không để cô ả chết đói đâu.

Tiếng nói chuyện nhỏ dần, và ý thức của tôi cũng từ từ chìm vào bóng tối.

Không biết bao lâu sau tôi mới tỉnh lại. Tôi thấy mình bị quấn băng trắng kín mít như xác ướp, nằm trên một phiến đá ấm. Toàn thân đau nhức như bị ai lột da. Vừa mở mắt chưa được bao lâu thì Dương Tiểu Lãn sán lại gần, ngắm nghía tôi một lúc rồi cười tươi rói: "Nhị Đản, khá lắm, mắt mày trông đẹp hơn nhiều rồi đấy."

Tôi không muốn để lộ là mình đã biết hết mọi chuyện, bèn vừa kêu đau vừa khóc lóc hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Dương Tiểu Lãn bị tôi làm phiền đến phát bực, tát cho một cái rồi cong mông bỏ đi.

Suốt hai ngày trời, tôi nằm chỏng chơ trên phiến đá, không một giọt nước hạt cơm vào bụng, đói đến mức bụng dính vào lưng. Dương Tiểu Lãn dường như đã quên mất sự tồn tại của tôi. Hết cách, tôi chỉ còn biết âm thầm tu hành và quán tưởng, cố gắng di dời sự chú ý để chống lại cơn đói. Ăn uống thì không cần, nhưng bài tiết là nhu cầu sinh lý không thể kiểm soát được. Đến ngày thứ ba Dương Tiểu Lãn bước vào, cả cái hang đá nồng nặc mùi xú uế. Cô ả chịu không nổi, ném cho tôi một bát cháo loãng, bịt mũi chạy mất dép.

Đến ngày thứ năm sau khi tỉnh lại, tôi mới khôi phục khả năng tự chủ, khó nhọc bò dậy. Nhìn lại những ngày ác mộng vừa qua, trong lòng tôi dâng lên mối hận thù vô cớ.

Năm ngày trời, Dương Tiểu Lãn chỉ ném cho tôi sáu bát cháo loãng rồi mặc kệ sống chết. Tôi sống như con giòi bọ, cơ thể cứng đờ, ăn uống phải liếm láp từng tí một. Da thịt dưới lớp băng quấn ngứa ngáy như có hàng vạn con kiến bò, con sâu đục. Cảm giác da cũ bong tróc, da non mọc lên đau đớn muốn phát điên nhưng vẫn phải tỉnh táo chịu đựng. Thế nên có thể tưởng tượng được, khi tôi có thể ngồi dậy, xé toạc lớp băng, bóc từng mảng da chết đóng vảy ra, cảm giác đó sảng khoái đến nhường nào.

Khi lột sạch lớp da cũ, tôi cảm thấy mình như được tái sinh, tinh thần phấn chấn lạ thường. Và ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là giết chết con mụ độc ác Dương Tiểu Lãn.

Ý nghĩ đó mãnh liệt vô cùng. Tôi loạng choạng bước ra khỏi cái hang hôi thối, xuất hiện như một con quỷ. Nhưng đập vào mắt tôi lại là cảnh tượng kẻ tôi căm hận nhất đang ôm cánh tay một người đàn ông làm nũng.

Lão già áo gai Dương Nhị Sửu đã về. Mọi thứ dường như đều do số phận sắp đặt.

Thấy tôi trần truồng như nhộng, hình thù quái dị xuất hiện giữa sảnh, lão già tỏ ra vui mừng khôn xiết. Lão chúc mừng tôi và bảo rằng giờ đây tôi mới thực sự bước chân vào con đường tu hành. Từ nay về sau, nếu không có gì bất trắc, trên giang hồ nhất định sẽ có một nhân vật tên là "Trần Nhị Đản".

Nói xong, lão còn báo cho tôi một tin tốt: Đợi tôi dưỡng sức khỏe lại, lão sẽ dẫn tôi và sư tỷ Dương Tiểu Lãn quay lại núi Ma Lật, vào một ngôi mộ cổ tìm linh đan. Nếu thành công, chẳng mấy chốc tôi có thể xuất sư, lúc đó tha hồ về nhà thăm cha mẹ.

Khuôn mặt lão già tràn đầy vẻ từ bi như một người thầy đức độ, nhưng vì lúc đó tôi quá bẩn thỉu hôi hám nên lão đành phải đứng cách xa tôi một đoạn.