Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Merlin từng gặp gỡ Mutant, thậm chí còn từng tiếp xúc trực tiếp với họ.
Mặc dù đã vài năm không liên lạc với nữ lính đánh thuê Psylocke, nhưng những ký ức thuở cậu còn yếu ớt và giao du với cô nàng vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Năm 1992, khi cứu mạng Merlin, nữ lính đánh thuê xinh đẹp và ranh mãnh ấy luôn giấu giếm thực lực, chẳng mấy khi chịu bung hết sức. Nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, khi đối mặt với vụ nổ hủy diệt do nữ chiến binh Wakanda Okoye gây ra, dáng vẻ cô nhẹ nhàng chống đỡ cơn bão lửa, cùng với dấu vết của luồng năng lượng đỏ rực bùng nổ như đôi cánh bướm, vẫn khắc sâu trong lòng Merlin.
Cho đến tận bây giờ, sau ngần ấy năm, Merlin vẫn không cho rằng mình có thể nắm chắc phần thắng nếu đối đầu với Psylocke.
Nhưng cậu cũng biết, Psylocke thuộc về nhóm thiểu số những Mutant mạnh mẽ nhất. Không thể lấy cô làm thước đo để đánh giá thực lực của toàn bộ Mutant được.
Giống như lúc này, tại thành phố Kandahar, khi màn đêm buông xuống, Merlin đã chạm trán với một gã Inhuman kỳ lạ tên là Gordon.
"Năng lực dịch chuyển không gian chắc chắn không phải là thứ sức mạnh nhan nhản ngoài đường."
Trong quán rượu nhỏ với ánh đèn leo lét, Merlin lật nắp hầm bí mật dưới quầy bar, lấy ra một cây gậy thép màu xám xanh. Cậu vừa kiểm tra lại trang bị chiến đấu, vừa nói với chàng thanh niên Lincoln đang đeo ba lô đứng cạnh:
"Dù đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với chủng tộc Inhuman kỳ lạ này, nhưng tôi dám chắc, cái gã Gordon có khả năng 'nhảy nhót' khắp nơi kia, tuyệt đối không phải là hạng tép riu trong quần thể của bọn họ."
Merlin đeo đôi găng tay đen, cử động các ngón tay cho linh hoạt, rồi đeo một sợi dây chuyền đính đá sapphire lên cổ. Cậu nhìn Lincoln:
"Cậu phải đưa ra quyết định càng sớm càng tốt. Muốn về nhà? Hay dũng cảm đối mặt với số phận của chính mình? Nể tình cậu đã giúp tôi một tay, dù cậu chọn thế nào, tôi cũng sẽ giúp."
"Tôi không biết."
Lincoln đáp, giọng điệu mệt mỏi pha lẫn hoang mang:
"Đây là lần đầu tiên tôi phải đối mặt với những chuyện thế này, nó hoàn toàn khác biệt với mọi thứ tôi từng trải qua. Nếu những gì Gordon nói là sự thật, rằng tôi không phải là một con người thuần túy, vậy sau khi 'Thức tỉnh', tôi sẽ trở lại là một kẻ ôn hòa như trước kia, hay sẽ bị nuốt chửng bởi bản năng bạo lực đang gào thét trong tâm trí?"
Chàng thanh niên nhìn thẳng vào mắt Merlin:
"Đó là điều tôi sợ nhất. Tôi không muốn biến thành một con quái vật."
"Vậy cậu có cách nào giải quyết vấn đề không?"
Merlin chống cây gậy xám xanh, bước đến cạnh Lincoln, vỗ vai cậu ta:
"Tôi đã nói với cậu rồi, đối với tình trạng của cậu, dù tôi có giúp cậu xóa trí nhớ thì cũng vô dụng. Nó chỉ trì hoãn thời điểm bùng phát mà thôi. Một năm, hay vài tháng nữa, cậu vẫn phải đối mặt với nó."
"Tôi..."
Lincoln tỏ ra do dự.
Đó là điều hiển nhiên, và cũng là một sự nghi ngờ chính đáng. Bất kỳ ai có tư duy bình thường đều sẽ không mù quáng tin vào lời lẽ của một kẻ xa lạ về một thứ sức mạnh lạ lẫm. Một người trưởng thành với tâm trí hoàn thiện càng không nên tin rằng sức mạnh siêu phàm có thể đạt được một cách dễ dàng.
Thực tế, dựa trên kinh nghiệm của Merlin, cái giá phải trả để theo đuổi bất kỳ loại sức mạnh nào cũng không hề rẻ. Ngay cả những phù thủy nhí cũng phải trải qua nhiều năm học tập nghiêm túc mới có thể nắm vững nền tảng ma thuật.
"Nếu đứng trước một vấn đề mà cậu không biết phải chọn thế nào, điều đó chứng tỏ cậu hiểu về nó quá ít."
Merlin đặt tay lên vai Lincoln, trầm giọng:
"Chúng ta đi 'hỏi' cho ra nhẽ thôi."
"Hả?"
Lincoln ngơ ngác nhìn Merlin. Cậu nháy mắt đáp lại:
"Ý tôi là, tìm hắn ta hỏi trực tiếp. Chuẩn bị tinh thần đi, sẽ hơi chóng mặt đấy..."
Dứt lời, thần chú Apparition (Dịch chuyển tức thời) được kích hoạt.
Hình bóng của Merlin và Lincoln vặn xoắn lại, giống như ánh sáng bị bẻ cong với tốc độ cao. Chỉ trong chớp mắt, cả hai đã biến mất khỏi không gian kín mít của quán rượu.
Lincoln cảm thấy trước mắt mình là vô số tia sáng nhảy múa. Có thể chỉ một giây trôi qua, cũng có thể là rất lâu. Khái niệm thời gian của cậu ta hoàn toàn rối loạn, cảm giác như bị ném vào một chiếc máy giặt đang quay với tốc độ kinh hoàng. Sau hàng ngàn vòng nhào lộn, đôi chân cậu ta mới chạm lại mặt đất vững chãi.
Chàng thanh niên theo bản năng ôm lấy dạ dày. Ngay khi phép dịch chuyển kết thúc, cậu ta quay ngoắt sang một bên, bắt đầu nôn khan đầy đau đớn. Trông chẳng khác nào một kẻ say sóng vừa trải qua một chuyến hải trình bão táp.
Còn Merlin thì đã quá quen với áp lực mà phép dịch chuyển gây ra cho tâm trí và cơ thể. Cậu đứng bên rìa một hẻm núi hoang vu, phóng tầm mắt về phía Bắc.
Dưới màn đêm, ở tận cùng tầm nhìn, cậu vẫn có thể lờ mờ thấy được ánh đèn leo lét của thành phố Kandahar.
Vách đá lạnh lẽo này chính là địa điểm mà linh hồn quạ Victor đã trinh sát hồi sáng nay. Khoảng cách đường chim bay đến Kandahar rơi vào khoảng 15 km.
Nơi này rất yên tĩnh, đủ hẻo lánh, là một địa điểm tuyệt vời để "trò chuyện" với người lạ. Dù cuộc đàm phán có thất bại và dẫn đến ẩu đả, cũng sẽ chẳng thu hút sự chú ý của bất kỳ ai. Merlin liếc nhìn vách đá sâu hơn 30 mét dưới chân, khẽ gật đầu.
Ừm, nếu quá trình giao tiếp không được "hòa bình" cho lắm, thì sau khi trận chiến kết thúc, đây cũng là một chỗ vứt xác lý tưởng.
Cậu quay đầu lại, Lincoln với khuôn mặt tái nhợt đang lau miệng, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Merlin thu ánh nhìn, gõ nhẹ cây gậy xám xanh xuống nền đá.
Trong âm thanh va chạm giữa kim loại và đá tảng, Merlin chĩa đũa phép vào cổ mình, khuếch đại giọng nói vang vọng khắp hẻm núi trống trải:
"Ra đây đi, tôi biết ông đang theo dõi chúng tôi! Có lẽ không cần phải giải quyết chuyện này bằng bạo lực đâu, chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng."
Dưới sự gia trì của ma lực, giọng nói của cậu vang rền như một chiếc loa phóng thanh, xé toạc màn đêm tĩnh lặng.
Việc gã Inhuman Gordon cất công đưa Lincoln từ tận Bắc Mỹ đến Afghanistan, lại còn cố gắng cướp người ngay trước mắt cậu, chứng tỏ gã sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Gã ẩn nấp rất kỹ. Ít nhất, dưới tầm quét của Dark Perception (Cảm nhận Bóng tối) và góc nhìn bao quát từ trên không của quạ Victor, Merlin vẫn chưa phát hiện ra dấu vết của gã.
Nhưng chắc chắn gã đang dùng cách nào đó để quan sát nơi này. Merlin dám cá là vậy.
Tuy nhiên, không có ai đáp lại lời kêu gọi của Merlin, cứ như thể gã Inhuman kia đã bỏ cuộc.
Cậu và Lincoln đứng trên vách đá hẻo lánh, hứng chịu những cơn gió lạnh buốt. Thời gian từng phút từng giây trôi qua trong bóng đêm đầy bất an. Lincoln căng thẳng ôm chặt ba lô, nhìn quanh với tư thế chim sợ cành cong. Bất kỳ tiếng động nhỏ nào cũng khiến cậu ta giật mình.
Merlin vẫn giữ im lặng. Cậu nhắm mắt lại, để giác quan lan tỏa ra xung quanh.
Lincoln không hề nhận ra, dưới sự che đậy của màn đêm, một luồng sương mù đen kịt, mỏng manh đến mức vô hình nhưng tràn ngập ma lực, đang bám chặt lấy cơ thể cậu ta.
Giống như một cái bẫy nhỏ bé. Merlin đang chờ Gordon tự chui đầu vào rọ.
"Thật xảo quyệt."
Merlin lên tiếng:
"Hắn đang đợi chúng ta lơ là cảnh giác. Tập trung vào, Lincoln, có thể giây tiếp theo, hắn sẽ..."
Lời của Merlin còn chưa dứt, một bóng người đã xuất hiện trong luồng sáng mờ ảo ngay phía sau Lincoln. Gã vươn tay tóm lấy vai chàng thanh niên. Trong ánh chớp xanh lóe lên, gã đã mang theo con mồi đang không kịp phản ứng "nhảy" khỏi vách đá.
Từ lúc xuất hiện đến lúc rời đi, toàn bộ quá trình chưa tới một giây. Khi Merlin quay đầu lại, phía sau cậu đã trống trơn.
Nhưng cậu đã thất bại sao?
Không hề!
Merlin cảm nhận được, luồng sương mù cậu gắn lên người Lincoln đã bị kéo đi xa gần ngàn km về phía Đông Nam chỉ trong tích tắc. Nhưng luồng sương mù đó đóng vai trò như một cột mốc không gian, thiết lập cho Merlin một tọa độ chính xác.
Giây tiếp theo, Apparition kích hoạt.
Như một cuộc rượt đuổi gắt gao, ngay khoảnh khắc Lincoln bị mang đi, hình bóng của Merlin cũng biến mất khỏi vách đá.
Khi xuất hiện trở lại, cậu đã ở một nơi cách xa Afghanistan.
Trước mắt cậu là một ngọn núi tuyết trắng xóa đâm thẳng lên tận mây xanh. Nhiệt độ ở đây còn lạnh giá hơn đêm ở Kandahar rất nhiều. Nhưng điều khiến Merlin thất vọng là, sau khi nhìn quanh, cậu nhận ra đây không phải là sào huyệt của bọn Inhuman.
Đây chỉ là một cái bẫy khác. Một cái bẫy dành riêng cho cậu.
Trước mặt cậu, Gordon đang lăm lăm vũ khí. Lincoln bị một gã khác khống chế ở phía xa. Phía sau Merlin, ba kẻ bặm trợn khác cùng với Gordon tạo thành một vòng vây khép kín.
Những kẻ khác trông chẳng khác gì người bình thường. Nhưng trong mắt Merlin, ngoại hình của Gordon lại có phần kỳ dị.
Đúng như Lincoln đã nói, gã không có mắt. Không phải do chấn thương, mà phần khuôn mặt giữa trán và mũi của gã hoàn toàn nhẵn thính, giống như một người bẩm sinh đã vô nhãn. Chắc chắn gã cảm nhận thế giới bằng một phương thức khác.
"Đây là chuyện nội bộ của Inhuman."
Gordon nắm chặt thanh đoản kiếm hình vòng cung, dùng giọng điệu lạnh lùng, bình thản nói với Merlin:
"Chúng tôi không có ý định giao du với thế giới bên ngoài. Cậu bây giờ vẫn có thể rời đi an toàn."
Trên cánh tay Gordon, vết thương do Merlin cắt trúng trước đó đã cầm máu, nhưng cậu vẫn ngửi thấy mùi tanh thoang thoảng.
Merlin đảo mắt nhìn quanh. Phía sau cậu là một gã cơ bắp cuồn cuộn, cởi trần, đôi nắm đấm to hơn người thường đang siết chặt, chứng tỏ gã là một Inhuman hệ sức mạnh.
Ở hai bên trái phải là một cặp nữ giới bịt mặt. Vóc dáng và trang phục của họ giống hệt nhau, trông như một cặp sinh đôi. Trong tay cả hai đều rực sáng thứ năng lượng rực rỡ như ngọn lửa.
Cộng thêm Gordon với khả năng dịch chuyển không gian tùy ý, cái bẫy do bốn người này giăng ra trông cũng khá đáng gờm.
"Các người nên gọi thêm vài người nữa."
Merlin đưa tay chạm nhẹ vào mặt dây chuyền sapphire. Một chiếc mặt nạ bán phần công nghệ Kree nhanh chóng bao phủ nửa dưới khuôn mặt cậu, khiến giọng nói trở nên trầm đục.
Cậu nhìn Gordon:
"Như vậy mới công bằng."
Cây gậy xám xanh trong tay Merlin nhanh chóng biến hình trong đêm tối. Quá trình này giống hệt như cách các Cybertronian biến hình, vừa chớp nhoáng vừa mang đậm hơi thở của công nghệ tương lai. Mô-đun vũ khí đến từ chiến binh Decepticon chỉ trong chớp mắt đã biến thành một khẩu pháo tay cỡ nòng lớn, cực kỳ uy lực.
"Vút!"
Phản xạ của Gordon là nhanh nhất. Ngay khi cây gậy bắt đầu biến hình, gã đã xuất hiện trước mặt Merlin trong một tia sáng xanh, thanh đoản kiếm đâm thẳng tới. Nhưng Merlin không hề né tránh, mặc cho lưỡi dao xuyên qua ngực mình.
Dưới lớp mặt nạ bán trong suốt, cậu nở một nụ cười kỳ quái với Gordon.
Merlin nâng cả hai tay lên. Tay trái cầm đũa phép, tay phải cầm pháo năng lượng. Hai loại vũ khí hoàn toàn khác biệt đồng loạt khai hỏa.
"Stupefy! (Hôn Thụy Chú!)"
"Đoàng!"
Phản ứng của cặp sinh đôi hai bên cũng rất nhanh. Những mũi tên lửa họ ném ra vừa nhanh vừa hiểm, nhưng đáng tiếc, Merlin hoàn toàn miễn nhiễm với hỏa thiêu. Giữa những luồng lửa nhảy múa, tia sáng xanh lục của bùa choáng xuyên qua ngọn lửa, đập chuẩn xác vào cô gái bên trái.
Cô ả gần như gục xuống đất ngay lập tức, phát ra tiếng ngáy ngọt ngào ngay giữa chiến trường chết chóc này.
Ở phía bên trái Merlin, tia laser đỏ rực bắn ra từ khẩu pháo năng lượng càng thể hiện uy lực khủng khiếp. Vũ khí của sinh mệnh cơ khí phớt lờ những tia lửa đang nổ lách tách, giáng một đòn như búa tạ vào cô gái còn lại.
Lớp lửa bảo vệ của cô ả bị xuyên thủng, kèm theo một tiếng hét thảm thiết, cô ta bị đánh bay ra xa.
Tất nhiên, Merlin chỉ sử dụng mức hỏa lực thấp nhất, miễn cưỡng có thể coi là chế độ "gây choáng".
Dưới "ánh nhìn" của Gordon, cơ thể Merlin sau khi ra đòn trúng đích liền vỡ vụn thành những luồng sương mù bay lơ lửng. Đúng lúc đó, gã Inhuman hệ sức mạnh phía sau gầm lên, vung đôi nắm đấm khổng lồ nện thẳng vào vị trí của Merlin.
Cảnh tượng này trông cứ như thể gã Inhuman đang gào thét kia vừa dùng nắm đấm nghiền nát Merlin thành tro bụi vậy.
"Lùi lại!"
Gordon quát lớn với gã võ sĩ đang ngơ ngác. Nhưng gã vừa đứng thẳng dậy, một cú chặt tay chuẩn xác đã giáng mạnh vào chiếc cổ thô kệch của gã.
Merlin xuất hiện phía sau gã võ sĩ, lại nở một nụ cười với Gordon. Ngón tay trái của cậu khẽ móc một cái, luồng sương mù ngập tràn ma lực đang quấn quanh Lincoln liền trườn đi như một con rắn, lao thẳng sang cơ thể gã Inhuman đang khống chế Lincoln, rồi...
"Bùm!"
Kèm theo một tiếng nổ trầm đục, đứa trẻ đáng thương kia còn chưa kịp phô diễn năng lực đã ngã gục xuống đất, toàn thân đẫm máu.
Giữa làn sương đen cuộn trào, Merlin ung dung hiện hình.
Khẩu pháo Cybertronian trong tay cậu lại biến về hình dạng cây gậy xám xanh. Cùng với cái vung tay của đũa phép Lola bên tay trái, chỉ trong vòng chưa đầy 2 giây, toàn bộ những Inhuman trẻ tuổi vừa bị đánh gục đều bị nhấc bổng lên không trung, giống như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họ.
Vẻ mặt họ đầy đau đớn. Rõ ràng, bàn tay ma lực đang bóp cổ họ chẳng dịu dàng chút nào.
"Ông có một con tin."
Merlin nhìn Gordon vừa nhảy lùi về cạnh Lincoln, nhạt giọng:
"Tôi có bốn."
"Tất nhiên, trước khi tôi bẻ gãy cổ bọn họ, với tốc độ của ông, ít nhất ông có thể cứu được ba người. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ..."
Trong bóng tối, giọng nói của Merlin trở nên lạnh lẽo hơn:
"Gordon thân mến, ông đã quyết định sẽ từ bỏ ai chưa?"
Bầu không khí tại vùng đất xa lạ này bỗng chốc đông đặc lại. Gordon không trả lời. Với tư cách là chỉ huy của cuộc phục kích này, gã rõ ràng đã phạm một sai lầm.
Một sai lầm rất phổ biến, nhưng cũng cực kỳ chí mạng.
Gã đã đánh giá quá thấp thực lực của Merlin. Tất nhiên, cũng không thể trách gã. Chỉ có thể nói rằng, lớp ngụy trang khiêm tốn thường ngày của Merlin quá hoàn hảo. Nó khiến người ta bỏ qua những kỹ năng và năng lực chết người khác của cậu, ngoài khả năng hóa sương mù đầy bí ẩn.
Gordon không có mắt, Merlin không thể đọc được cảm xúc nội tâm của gã qua ánh nhìn. Sau vài giây đối đầu im lặng, Merlin lại lên tiếng:
"Tất nhiên, đây là chuyện nội bộ của Inhuman các người."
"Tôi và các người không quen biết, tôi cũng chẳng có hứng thú làm hại ai. Tôi chỉ quan tâm đến hai việc: Sự an toàn của Lincoln, và... một vài thông tin về Inhuman các người."
"Gordon, bỏ vũ khí xuống. Chúng ta hãy bình tâm mà nói chuyện."