Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Dĩ nhiên, tôi sẽ không bắt các vị đi tìm những nguyên liệu này."
Merlin lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ từ trong túi, đẩy đến trước mặt Vivienne.
"Bên trong là số nguyên liệu tôi đã tìm được, đủ cho hai lần thử nghiệm. Quá trình bào chế Thuốc Đột biến không cần sự tham gia của ma lực, nhưng tốt nhất các vị nên tuân thủ nghiêm ngặt các yêu cầu trong công thức."
"Ý ngài là, chúng tôi còn phải chuẩn bị hai cái vạc bạc và một bộ chưng cất xoắn ốc 13 ống?"
Vivienne nhìn chiếc hộp gỗ, cô hỏi:
"Không thể thay thế bằng máy ly tâm, cốc đong và đèn cồn sao? Dù sao tôi cũng là một nhà sinh vật học, không phải một mụ phù thủy chuyên nấu độc dược…"
"Tôi cũng không biết."
Merlin nhún vai. "Vậy nên các vị có thể thử. Trong vài tháng tới, tôi sẽ gửi đủ nguyên liệu để các vị tiến hành thí nghiệm. Tôi chỉ có một yêu cầu: tìm ra bí mật cường hóa cơ thể trong loại thuốc này, và… tuyệt đối giữ bí mật! Tốt nhất chỉ có cô và Tiến sĩ Serizawa biết."
"Tôi còn chưa biết tác dụng của thứ này là gì."
Vivienne đặt chiếc hộp gỗ vào túi xách, gấp tờ công thức lại và cất cẩn thận vào người, rồi vươn ngón tay cầm lấy một miếng pizza thơm phức. Cô cuộn miếng pizza mỏng lại như ăn bánh cuốn, cắn một miếng, vừa thỏa mãn cái dạ dày, vừa tò mò hỏi:
"Ngài muốn tôi và thầy giúp ngài làm thí nghiệm, ít nhất ngài cũng nên cho chúng tôi biết mục đích và nguyên lý cường hóa chứ. Chúng tôi là nhà khoa học, hiểu biết về ma thuật chỉ đến từ những câu chuyện cổ tích trước giờ đi ngủ. Dù hiện tại tôi đang phụ trách giúp các ngài thuần dưỡng một bầy rồng biết bay, biết phun lửa, tôi vẫn khó mà chấp nhận được thứ ma thuật phi khoa học này."
"Được rồi. Tôi sẽ giải thích chi tiết cho cô."
Merlin cũng cầm một miếng pizza, cắn một miếng rồi hạ giọng nói:
"Thứ này gọi là Thuốc Đột biến, hoặc Độc dược Thử Nghiệm Cỏ Xanh, đừng bận tâm đến cái tên, không phải tôi đặt. Tóm lại, nó đến từ một truyền thống rất cổ xưa. Lô Độc dược Thử Nghiệm Cỏ Xanh đầu tiên xuất hiện vào khoảng thế kỷ thứ nhất, do một nhóm phù thủy và pháp sư chế tạo ra để cường hóa các chiến binh, giúp họ vượt qua những giới hạn sinh lý của người thường để có sức mạnh chiến đấu với lũ quái vật đang hoành hành khắp thế giới lúc bấy giờ."
"Nhưng công thức gốc của loại thuốc này rất… tàn khốc."
Merlin nhíu mày nói:
"Trong một số tài liệu tôi tìm được, công thức ban đầu chỉ có tác dụng với trẻ vị thành niên, và tỷ lệ gây đột biến thành công chỉ có 30%. Cứ 10 đứa trẻ thì chỉ có 3 đứa sống sót, đôi khi còn không tới 3. Hơn nữa, dù đột biến thành công, những đứa trẻ đó cũng sẽ mất đi cảm xúc, thậm chí cả khả năng sinh sản."
"Ugh, tàn nhẫn đến vậy sao?"
Vivienne ngừng ăn, cô nói với vẻ ghê tởm:
"Đúng là coi mạng người như cỏ rác!"
"Đúng vậy, theo quan điểm của chúng ta, đó là một hành động vô cùng vô trách nhiệm."
Merlin gật đầu đồng tình. "Nhưng hoàn cảnh lúc đó chúng ta không thể hiểu được. Tóm lại, sự ra đời của những chiến binh đó dù đi kèm với nỗi đau tột cùng, nhưng sự xuất hiện của họ đã mang lại một tia sáng văn minh cho nhân loại trong thời Trung Cổ bị quái vật tàn phá. Đó là một cuộc chiến mà người thường khó lòng biết đến. Truyền thống đó kéo dài cho đến tận bây giờ, khi con người đã có sức mạnh để chống lại, thậm chí áp đảo quái vật, những truyền thống đó đã lùi vào dĩ vãng."
"Và công thức trong tay cô là sản phẩm cải tiến sau hàng ngàn năm nghiên cứu và thử nghiệm."
Merlin nói tiếp:
"Công thức cải tiến này cho phép người trưởng thành cũng có thể tiếp nhận đột biến, và không còn bắt buộc tước đi khả năng sinh sản nữa. Dù vẫn làm mất đi cảm xúc, nhưng không còn biến người thí nghiệm thành những cỗ máy chiến tranh vô cảm như trước. Quan trọng nhất, tỷ lệ thành công đã được nâng lên 50%."
"Vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Nhà sinh vật học chính hiệu Vivienne nói một cách khinh thường:
"Trong những vấn đề liên quan đến tính mạng con người, 1% và 99% không có gì khác biệt."
"Đó cũng là suy nghĩ của tôi, Vivienne."
Merlin nói. "Và đó cũng là lý do tôi cần cô và Tiến sĩ Serizawa giúp đỡ. Trước khi đưa loại thuốc này vào sử dụng, tôi phải đảm bảo tỷ lệ thành công của nó đạt 100%! Hoặc nói cách khác, chúng ta phải làm mọi cách có thể để nâng cao tỷ lệ thành công của nó."
"Nghe có vẻ là một công việc rất khó khăn."
Vivienne nhíu mày. "Có thể sẽ mất vài năm, thậm chí cả chục năm mới có kết quả. Dù sao thì, chúng tôi gần như không biết gì về thứ này. Chúng tôi thậm chí không thể hiểu được nguyên lý nó có thể cường hóa cơ thể."
"Ồ, về chuyện đó, tôi có thể giải thích cho cô."
Merlin duỗi ngón tay, vẽ hai vòng tròn giao nhau trên mặt bàn. Cậu nói với Vivienne:
"Vòng tròn bên trái, đại diện cho con người. Vòng tròn bên phải, đại diện cho dị loại."
"Nguyên lý của Thuốc Đột biến là dùng một số chất chiết xuất từ dị loại để tái tạo lại cơ thể con người. Cô có thể hiểu nó như một dạng cường hóa cưỡng bức, hoặc gọi là chuyển hóa."
Merlin chỉ vào phần giao nhau giữa hai vòng tròn.
"Và kết quả cuối cùng là một sinh vật mới tương thích với đặc điểm của cả hai. Vừa giữ lại linh hồn con người, vừa có một số năng lực của dị loại. Còn nguyên lý hoạt động cụ thể của Thuốc Đột biến… để tôi nghĩ xem, nói một cách đơn giản nhất, là xé toạc hệ thống sinh lý vốn ổn định của cơ thể, giống như mở một cánh cửa tiềm năng bị khóa kín, để cơ thể hoàn toàn 'mở' ra, sau đó dùng các chất đột biến từ dị loại để dẫn dắt cơ thể cường hóa và tái tạo."
Merlin cử động ngón tay, nói với Vivienne:
"Giống như đất nặn vậy, cô hiểu không?"
"Biến một cơ thể yếu đuối ban đầu, bằng phương pháp hai giai đoạn này, tái tạo thành một cơ thể siêu phàm."
"Chậc…"
Vivienne phát ra một tiếng mũi kỳ lạ. "Nghe thôi đã thấy đau đớn rồi."
"Đúng, rất đau."
Dù Merlin chưa từng uống Thuốc Đột biến, nhưng cậu đã nghe cả Elsa và Bạch Lang kể về nỗi đau của quá trình này.
"Việc những người thí nghiệm mất đi cảm xúc không hoàn toàn là do kết quả của việc tái tạo cơ thể… một phần lớn là do họ đã mất nó trong quá trình chống chọi với nỗi đau. Cô có biết điều tàn nhẫn nhất là gì không?"
"Nỗi đau xé rách rồi lại hàn gắn áp đặt lên cơ thể đó không phải là một lần, cũng không phải chỉ cần chịu đựng vài phút là xong."
Merlin lắc đầu, giọng cậu trầm xuống.
"Nghe nói quá trình đó sẽ kéo dài một tuần, thậm chí lâu hơn. Cô có thể tưởng tượng được cảm giác trải qua một tuần trong nỗi đau vượt xa giới hạn của người thường không?"
"Nó sẽ để lại những tổn thương không thể xóa nhòa cho cơ thể và ý chí của một người bình thường."
Vivienne đẩy gọng kính, cô nghiêm túc nói với Merlin:
"Bây giờ tôi có chút hối hận vì đã đồng ý giúp ngài rồi. Đây là một hành vi nghiên cứu rất vô nhân đạo, Merlin. Nó khiến tôi cảm thấy tội lỗi."
"Nhưng đó cũng là lý do tôi tìm đến các vị, Vivienne."
Merlin nhón một cọng khoai tây chiên đã nguội, cậu nói với nhà sinh vật học trước mặt:
"Tôi hoàn toàn có thể không cần thông qua các vị mà phân phát Thuốc Đột biến cho những người thí nghiệm. Cô nên biết, trong xã hội ngày nay, chỉ cần có tiền, chuyện gì cũng làm được. Nhưng tôi đã không làm vậy. Tôi không coi mạng người như cỏ rác. Tôi tìm kiếm sự giúp đỡ của các vị, chính là hy vọng có thể dựa vào kiến thức chuyên môn của các vị để đảm bảo những khiếm khuyết của loại thuốc này được bổ sung một cách hoàn hảo."