Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Cô nương, ngài làm sao vậy?”
Dương ma ma cầm chăn ở trong tay từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Kỷ Đào đang đứng phái ngốc ở trong sân, thuận miệng hỏi. Kỷ Đào hoàn hồn lại, nắm tay dưới ống tay áo cũng dần buông lỏng, thuận miệng nói: “Cũng không biết Kiều công tử kia là cái người nào, vậy mà lại có thể điều động quan binh?”
“Dù sao thì cũng không phải một người đơn giản.” Dương ma ma rất có thâm ý trong lời nói, trong giọng nói mang theo sự giễu cợt nhè nhẹ.
“Cô nương sẽ không phải động lòng xuân rồi chứ?” Dương ma ma thấy Kỷ Đào không phản ứng lại, lại nói. Kỷ Đào hơi hơi nhướng mày, cười nói: “Lá gan của ma ma lại càng ngày càng lớn, dám giễu cợt ta.”
Dương ma ma đi theo nàng vào sương phòng, động tác trong tay cũng không ngừng lại, nói: “Cô nương, lão bà tử tuy rằng thường xuyên nói người chọn một nam nhân làm nông là một điều vô cùng đáng tiếc nhưng hôm nay người kia, cô nương vẫn là đừng nghĩ đến.”
Kỷ Đào nhịn không được cười lên một tiếng: “Ma ma hiểu lầm ta rồi.”
Dương ma ma thấy mặt mày của nàng giãn ra, cũng không thấy cô nương khi nhắc tới người trong lòng thì tỏ ra ngượng ngùng, cũng hiểu rõ bà là lo lắng dư thừa rồi, cười nói: “Cô nương là người thông minh, đã sớm chính mình nghĩ tới. Trong nhà của công tử này, đối với nữ tử mà nói còn không bằng nông gia thật sự."
Kỷ Đào rửa mặt xong, ngồi ở trước bàn trang điểm, nhẹ giọng nói: “Ta vẫn luôn cảm thấy, vẫn là môn đăng hộ đối là tốt nhất bằng không cuộc sống này khẳng định không quá tốt. Cả đời này của ta, đại khái là sẽ không rời khỏi thôn Đào Nguyên.”
Dương ma ma đi qua trải giường chiếu cho nàng, nàng cũng không phải mỗi ngày đều đến đây, hôm nay Kỷ Đào nói chuyện được với bà cũng là một điều hiếm lạ.
“Chuyện này cũng không nhất định là vậy.” Dương ma ma cười nói: “Cô nương còn trẻ, cả đời này của người còn rất dài. Lúc trước ta cũng không nghĩ tới sẽ tới thôn
Đào Nguyên này không phải sao?”
“Hôm nay vĩnh viễn cũng không thể tưởng được ngày sau sẽ phát sinh chuyện gì, chờ một thời gian sau, lại nhìn lại hiện tại, sẽ cảm thấy những chuyện mà ta thường cho rằng là lớn lao cũng chẳng đáng là gì.” Dương ma ma sửa sang lại chăn gối cho thật ngăn nắp, cười nói: “Cô nương cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
Trong phòng an tĩnh lại, Kỷ Đào ngồi yên lặng một lúc lâu sau đó mới bò lên trên giường ngủ.
Khi Kỷ Đào rời giường, trời cũng đã sáng, nàng hơi hơi nheo lại đôi mắt nhìn ánh cửa sổ ở bên ngoài, sau một lúc lâu thì đứng dậy.
Kỷ Duy ngồi ở dưới tàng cây trong viện, chính là một bộ dáng tinh thần không tốt, Liễu thị đang ở một bên quở trách: “Tuổi cũng đã lớn rồi, đừng uống nhiều rượu như vậy, chàng lại cứ muốn so với bọn họ, so được thì thế nào.”
Trong giọng nói của Liễu thị tràn đầy sự trách cứ, lại mang theo tràn đầy quan tâm.
Khóe miệng của Kỷ Đào cong lên.
Liễu thị lải nhải mãi vẫn chưa dừng lại: “Đối diện với tiểu tử Lâm gia, ta sáng sớm liền nhìn đến hắn xách cái rổ lên núi đi, chàng nhìn lại chàng xem......”
Bỗng nhiên Kỷ Đào nghe đến đây, không hiểu sao lại nhớ đến bóng người hiu quạnh ngày hôm qua, khóe miệng hạ xuống.
Khi Liễu thị nhìn thấy Kỷ Đào đi ra, khôi phục bộ dáng tươi cười thường ngày: “Đào nhi tỉnh rồi à?”
Kỷ Đào gật đầu rồi bước ra cái giếng ngoài sân múc nước rửa mặt.
Tiếng đập cửa vang lên, Liễu thị đi qua mở cửa liền nhìn thấy Phó đại phu đang đứng bên ngoài, quải một cái túi, cổ tay áo và ống quần được buộc chặt bằng mảnh vải.
“Là Phó đại phu, mau vào đi, ngài rốt cuộc cũng tới, Đào nhi mấy lần không mời được ngài còn tưởng rằng ngài tức giận.” Liễu thị khuôn mặt tươi cười, vội vàng dẫn Phó đại phu đi vào.
“Không được, ta muốn cho Đào nhi vào núi với ta.” Phó đại phu mặt mày nhu hòa, tinh thần cũng không tê.
Liễu thị muốn nói lại thôi, Kỷ Đào đã thu dọn xong quần áo, xách túi đi tới, cười nói:
“Sư phụ, thuốc thế nào rồi?”
“Vừa đi vừa nói chuyện.” Phó đại phu cười nói.
Liễu thị kéo Kỷ Đào, mỉm cười xin lỗi với Phó đại phu, lùi lại vài bước mới thấp giọng nói: “Đào nhi, hôm nay đừng đi.”
Kỷ Đào hồ nghi, mặc dù Liễu thị và Kỷ Duy không quá thích nàng vào núi nhưng họ chưa bao giờ dứt khoát từ chối, hôm nay...
“Nương, có chuyện gì sao?” Kỷ Đào khoanh tay, nhàn nhạt hỏi.
Liễu thị nhìn trái ngó phải, nói: “Hôm nay có khách đến.”
Khách nào? Nhìn thấy ánh mắt né tránh của Liễu thị, Kỷ Đào nháy mắt hiểu rõ, cúi xuống nhặt túi đi về phía cửa, nói: “Nương, sư phụ đang tìm con, hôm nay con có việc phải làm.”
Liễu thị muốn chào lần nữa, nhưng Kỷ Đào đã không còn trong tầm mắt.
“Sư phụ, thế nào rồi?” Kỷ Đào vừa ra khỏi cửa liền không khỏi trầm giọng hỏi.
Phó đại phu nở nụ cười thần bí, mặt mày đắc ý nói: “Con thỏ không chết, còn sống?”
Kỷ Đào ngạc nhiên: “Thật sao?”
Phó đại phu trừng mắt nhìn nàng: “Ta nói ngươi còn không tin?”
Kỷ Đào vội vàng lắc đầu nói: “Không phải, sư phụ, ngài thật lợi hại.”
Phó đại phu vuốt râu với ánh mắt vừa lòng.
Cách đây vài năm, Phó đại phu tình cờ phát hiện ra một loại dược liệu có tác dụng cầm máu thần kỳ, nhưng lại có một chút độc tố, tác dụng của thuốc rất tốt, Phó đại phu một đầu chui vào phòng thuốc cũng chưa bao giờ đi ra.
Thời điểm ăn tết Kỷ Đào cũng từng đi thỉnh nhưng ông không ra ngoài, nàng tìm thấy một con thỏ chảy máu sau đó cho nó dùng thuốc này.
Bây giờ con thỏ còn sống, điều đó chứng tỏ độc tố của thuốc đã được Phó đại phu giải.
“Ta đã lâu không ra cửa, xương cốt đều gỉ sắt.” Phó đại phu lười nhác vươn vai, thở dài.
Hai người ngựa quen đường cũ đi vào cánh rừng, mấy năm nay Kỷ Đào vào núi là chuyện thường, ngoại trừ lần đầu gặp ong vò vẽ, mọi việc sau đó đều suôn sẻ.
Qua nửa ngày, Kỷ Đào lấy bánh bao ra, hai người ăn lung tung rồi uống nước, sau đó đứng dậy.