Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trần Phàm dính lấy Tô Nhược Sơ cả buổi, đến cuối cùng điện thoại cô hết pin thì trò chuyện mới kết thúc.
Sau đó, Trần Phàm nhận được tin nhắn chúc Tết của La Văn Kiệt.
Trần Phàm trả lời qua loa rồi mở danh bạ, chỉ còn một người cuối cùng.
Đinh Điểm.
"Người đẹp, năm mới vui vẻ. Chúc cô năm mới mạnh khỏe, bình an, vạn sự như ý."
Lát sau, Đinh Điểm nhắn lại.
"Cảm ơn ông chủ, ông chủ năm mới vui vẻ."
Trần Phàm cười, đặt điện thoại xuống định đi ngủ thì chuông reo.
Đó lại là một số lạ.
Trần Phàm hơi ngạc nhiên, trong danh bạ của mình chỉ có ba người, ai gọi đến thế này?
"Alo?"
"Đoán xem ai nè?"
"Đệt!"
Trần Phàm văng tục: "Hóa ra là thằng nhãi ranh nhà mày."
Mã Tiểu Soái cười hỏi: "Vừa gọi điện thoại cho mày toàn báo bận, chắc là đang tâm sự với bạn gái hả?"
"Cút đi, mày nghĩ ai cũng như mày chắc."
Trần Phàm cười hỏi: "Mua điện thoại rồi à?"
"Vừa về nhà là tao mua luôn." Mã Tiểu Soái cười hề hề, "Thấy mày với Kiệt ca mua rồi, tao mà không mua thì lạc hậu à."
Trần Phàm vạch trần: "Tao thấy mày mua là để tiện liên lạc với bạn gái thì có."
"Hì hì, đừng nói thẳng toẹt ra thế chứ..."
Hai người cười ha ha.
"Năm mới vui vẻ."
"Lời chúc của con trai, ba nhận rồi, lui ra đi."
"Cút!"
Mã Tiểu Soái chửi một câu, rồi hỏi: "Tao ở nhà cả ngày chán chết mất."
"Qua Tết mày định khi nào về trường?"
Trần Phàm nghĩ nghĩ: "Chắc là tao sẽ về sớm thôi."
"Lúc nào về nhớ báo tao một tiếng, tao ở nhà chịu hết nổi rồi."
"Được."
…
Mùng một Tết, Trần Phàm dậy từ rất sớm.
Ăn sáng qua loa ở nhà, rồi cùng ba mẹ đi chúc Tết khắp xóm.
Khi còn bé, Trần Phàm thích nhất là hoạt động này, vì có rất nhiều bạn nhỏ cùng chơi, còn có thể nhận được kẹo và tiền mừng tuổi.
Giờ đã lớn, Trần Phàm càng muốn tận hưởng khoảng thời gian bên cạnh ba mẹ.
Lý Cẩm Thu và Trần Kiến Nghiệp đều mặc quần áo mới do Trần Phàm mua cho họ, trên đường gặp người quen đều nhiệt tình chào hỏi chúc Tết, hoặc dừng lại trò chuyện đôi câu.
Sau khi chúc Tết xong, cả nhà trở về nhà bà nội Trần Phàm, chuẩn bị cho bữa trưa.
Bà nội Trần Phàm sinh được ba trai một gái.
Ba của Trần Phàm là con cả trong nhà, Trần Phàm còn có một cô và hai chú.
Cô hai Trần Mỹ Vân mở một siêu thị nhỏ ở Lạc Thành, cuộc sống cũng coi như ổn.
Chú ba Trần Kiến Trung của Trần Phàm làm kỹ thuật viên trong một nhà máy hóa chất, xem như công nhân viên chức thành phố chính hiệu, đã mua nhà mới ở khu đô thị.
Chú tư của Trần Phàm làm việc ở nhà máy điện, nhà ngay trong thôn.
So sánh như vậy, điều kiện sống của nhà Trần Phàm coi như kém nhất.
Ngay cả cô hai và chú tư ở trong thôn, người ta cũng đã xây nhà mới từ lâu.
Chỉ có nhà Trần Phàm là vẫn còn ở trong căn nhà cũ từ hồi kết hôn.
Không biết có phải vì lý do này không, mà mỗi lần tụ họp gia đình, Trần Kiến Nghiệp rất ít khi nói chuyện hợp với mấy anh em.
Nhưng hôm nay, Trần Phàm thấy ba mình tươi rói, trên mặt nở nhiều nụ cười hơn, cũng chủ động trò chuyện với mọi người.
Đặc biệt là khi nhắc đến chuyện con trai thi đỗ đại học, vẻ kiêu hãnh và tự hào trên mặt Trần Kiến Nghiệp không giấu được.
Trần Phàm có chút cảm khái.
Trong mắt anb, việc thi đỗ đại học chỉ là để báo hiếu với ba mẹ.
Nhưng đâu biết rằng, việc anb thi đỗ đại học, đối với hai người mà nói, còn có ý nghĩa lớn hơn nhiều.
Ít nhất, hai người có thể ngẩng cao đầu, cười nói chuyện với mọi người trong thôn.
Ngồi trong sân, nhìn mẹ đang cùng cô hai rửa rau chuẩn bị bữa trưa ở đằng xa, còn trong phòng khách, ba ngậm điếu thuốc, đang cố gắng hiểu chủ đề trò chuyện của mọi người.
Trần Phàm âm thầm hạ quyết tâm.
Dù thế nào đi nữa, nhất định phải mua cho ba mẹ một căn nhà.
Nhất định phải để ba mẹ được ở trong nhà mới.
…
Ở nhà mãi đến mồng năm mới xong.
Trần Phàm sáng sớm đã ra khỏi nhà, bắt xe đến trường.
Hôm nay là ngày tụ tập của lớp.
Nửa năm sau khi tốt nghiệp cấp ba, mọi người vẫn còn nhiệt tình tổ chức họp lớp.
Nhưng Trần Phàm biết, sau này số lần tụ họp của mọi người sẽ càng ngày càng ít, cho đến khi biến mất hoàn toàn.
Cổng trường Tứ Trung.
Trần Phàm và Quách Soái trốn trong góc khuất hút thuốc.
Xung quanh đã có không ít bạn học đến.
Nhưng mà hồi đi học hai người bọn họ không được lòng người lắm, nên cũng không ai chủ động đến bắt chuyện.
Ánh mắt Quách Soái vẫn lén lút tìm kiếm xung quanh.
Trần Phàm thấy buồn cười trong lòng.
Anh biết rõ thằng nhóc này đang tìm ai.
Xem ra trước kia mạnh miệng nói đã buông bỏ, toàn là nói dối.
"Đừng nhìn nữa. Người ta còn chưa đến đâu."
Quách Soái có chút xấu hổ cười trừ.
"Thật ra thì... tao đối với Lý Na sớm đã không còn ý gì nữa rồi, chỉ là... tao cũng không biết tại sao, cứ không thể quên được cô ấy."
Trần Phàm giơ tay vỗ vai Quách Soái.
"Anh hiểu mà, đời người có thể có vô số mối tình, nhưng thứ khắc cốt ghi tâm khó quên mãi mãi là mối tình đầu."
Quách Soái không nhịn được lẩm bẩm: "Tình đầu cái nỗi gì, cùng lắm là yêu thầm."
"Cầu mà không được mới càng tiếc nuối."
Đang nói, một chiếc Audi A6 màu đen dừng ngay cổng trường.
"Má ơi, Hoàng Hổ."
"Lớp trưởng trâu bò, mới tốt nghiệp nửa năm đã lái xe xịn rồi."
Hoàng Hổ hôm nay ăn diện bảnh bao thấy ớn, vừa xuống xe đã có mấy bạn học vây quanh chào hỏi.
Quách Soái tặc lưỡi một tiếng.
"Biết không, buổi tụ tập lần này là do đại ca Hoàng Hổ lớp mình tổ chức đấy."
"Thảo nào cậu ta nhiệt tình thế trong nhóm, hóa ra là để hôm nay đến khoe mẽ."
Trần Phàm ngớ người: "Nhóm lớp á? Lớp mình có cái đó á?"
"Mày chưa vào?" Quách Soái ngạc nhiên: "Nhóm lớp do Hoàng Hổ lập từ hè rồi mà."
Trần Phàm lập tức hiểu ra.
Nhóm do Hoàng Hổ lập, mà tên này lại có hiềm khích với mình, đương nhiên sẽ không kéo mình vào.
Địa điểm tụ tập lần này cũng do Hoàng Hổ và mấy cán bộ lớp quyết định, mỗi bạn đến đều phải đóng trước 50 tệ.
Cả lớp 49 người, cuối cùng có mặt 46 người, trừ hai người đã chuyển nhà, còn một người không liên lạc được, cơ bản là đến đông đủ.
Trần Phàm ngồi vào một chiếc bàn ở góc, bên cạnh là Tô Nhược Sơ, còn có Quách Soái và Lý Na.
Ánh mắt Trần Phàm đảo một vòng quanh cả phòng.
Anh biết kiểu tình huống này cơ bản chỉ xuất hiện trong buổi tụ tập đầu tiên khi mới lên đại học.
Sau này dù có tổ chức họp lớp, cũng không thể nào đông đủ như vậy được nữa.
Hơn nữa rõ ràng chỉ mới nửa năm, đám bạn học trong lớp đã thay đổi đến chóng mặt.
Đặc biệt là mấy bạn nữ, ai nấy nhan sắc đều tăng lên một bậc.
Trần Phàm không hứng thú giao lưu với những người khác, trong mắt anh chỉ có Tô Nhược Sơ.
Gần mười ngày không gặp, với đôi tình nhân đang yêu nồng nhiệt mà nói, đúng là một sự giày vò.
Trần Phàm lén lút nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Nhược Sơ dưới gầm bàn.
Tô Nhược Sơ giãy giụa một chút nhưng không thoát ra được, cuối cùng đành đỏ mặt liếc xéo ai kia một cái, coi như thỏa hiệp.
Trần Phàm ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi: "Bà xã, hôm nay em xin phép ở nhà chưa?"
Mặt Tô Nhược Sơ càng đỏ hơn.
"Chưa."
"Trước đây em đã hứa với anh là..."
"Em có nói đâu."
"Em... Con gái nói dối ngực nhỏ đi đấy..."
Hai người đang nói chuyện nhỏ, một giọng nói không đúng lúc vang lên.
Hoàng Hổ bưng ly rượu, cười hớn hở đi tới.
"Nhược Sơ, thì ra cậu ở đây, tớ còn tưởng cậu không đến nữa chứ."
"Đại mỹ nữ, uống với nhau một ly nhé?"